vietmessenger.com
Trường Sơn Lê Xuân Nhị
Phi Công Thi Lon
Vừa bước vào quán cà phê, nghe thy tiếng nhc di ra m ĩ như muốn chc thng l tai và
đám khách hàng lố nh toàn nhng b qun áo rằn ri, Minh đã toan bỏ đi, nhưng nghĩ sao
li lng thửng bước vào, tìm mt cái bàn vng v ngi xung.
Bộ đồ dân s duy nhất và mái tóc hơi dài của Minh tht có v lc lõng trong cái quán cà phê
toàn là lính này. Khi cn nói, Minh biết mình đã bước vào đâyi nhng cái nhìn ca
hàng chc cp mt... rn ri khó chu. Mc k. Bọn này đâu có biết rng chàng là mt phi
công trực thăng vừa đổi về đây từ một địa danh ly lng nht ca quân s hin ti: Bình
Long Anh Dũng...
Như thường l, va ngi xung là Minh móc gói Pall Mall thy lên bàn, bình thn chờ đợi cô
hàng đến hỏi. Hút được nửa điếu thuốc, cô hàng đâu chưa thấy, đã thy mt bộ đồ rn ri
lmđang tiến ti gn bàn mình. Minh nheo mắt, rán đo lường cái s... tiến ti có v hơi kỳ
l này. Trong mt khonh khắc, chàng ước gì mình đã không bước vào quán.
Người mc áo rn ri tiến ti gần hơn. Minh xoay hẳn người, ngước lên nhìn thng vào mt
hn. Té ra là lính Lôi H, mt loi lính hung hn nht và cũng ba gai nhất ca quân lc. Mà
hn munđây? Minh bình thn chờ đợi.
Người lính ch vào bao thuc lá, ging lnh lùng:
- Ông bạn cho xin điếu thuc.
Minh tha biết đây chỉ mt cái c cho hn kiếm chuyn. Dãy bàn mà hn vừa bước ra,
khói thuc lá xông lên m c mt góc qn, đâu cn gì phi "di hành" qua tới đây kiếm
chác.
Minh sc nh ra là mình không có dt theo cây P. 38 trong bng. Chàng suy nghĩ thật mau.
Cũng là một tay chơi, Minh biết câu nói xin thuc lá này tuy bình thường nhưng cân não lm.
Không cho, thế nào cũng có chuyện. Mà cho thì t chp nhn là mình dưới "cơ" của hn.
Chàng biết cái v xin thuc lá này ch là phn m đầu ca mt chui rc ri mà mình không
muốn dây dưa tới. Nhất là sau khi đã b qut mt phát 30 ngày trng cm và thuyên chuyn
về đây từ Biên Hòa vi li phê "tàn bo" trong h sơ quân bạ: "Sĩ quan bê bi thiếu tác
phong. Thuyên chuyn vì lý do k lut."
Tht ra, li phê ca ông không đoàn trưởng có vẻ hơi khắt khe vi mt phi công trực thăng
tng vào sinh ra tử như chàng nhưng Minh chẳng ly thế làm bun. Chàng t an i rng
chng qua cái "hn" ca mình đến, không thể ngăn cản được. Chuyn rc ri ca chàng
bắt đầu cũng tại trong quán một quán cà phê như thế này...
Cách đây hai tháng, sau mt phi v bốc thương binh từ chiến trường An Lc tr về, người
phi công ph ca chàng b bn chết tươi trong phòng lái. Nh li Minh còn thy lạnh người.
Vòm tri An Lc sau my tháng tri vây hãm đã b phòng không chúng nó kèm cng ngt.
Cứng đến ni mt con chim bay vào cũng không lọt. Chng phi chúng nó ghê gm hay tài
gii gì nhưng vì thành ph nh to, mi traffic của phi cơ đều đến hoặc đi trong vòng my
cây số vuông đẫm máu này. Sau những ngày đầu tiên ca chiến dch, thy bắn phi cơ mãi
mà không trúng, bn Vm nghĩ ra được một phương pháp mi m quái dị. Như ôm cây B-40
hay CKC có ng nhm leo tut lên ngn cây ngi canh. Trực thăng dù bay cao hay bay thấp,
bay vòng hay bay thng, bay đường nào ri cui cùng cũng phải tà tà chm lại để đáp xuống.
T lúc đáp cho đến lúc ct cánh, lính hay thương bnh binh chy mau nht cũng nửa phút
đồng h. Thế là các chú Vm vi nhng yếu t tác xạ và đạn đạo đã có sn, c bình thn
nhm tng chiếc mt mà n. Nổ đẹp và d dàng như người lính tân binh tp bn súng
quân trưng... Không quân Vit Nam ch còn biết giao đời mình cho s mng...
m y, Minh bay mt phi v tải thương và tiếp tế, phi ct cánh đến ln thứ năm mới đem
tàu vào được vòng đai tiểu khu. My lần trước, bn ln ct cánh đi vào là bốn ln... de lui.
Va de va nín th. Bức tường la của hàng trăm cây phòng không vng chắc hơn cả bc
tường thép, người li bng tht da và có cm giác nên Minh không thể nào đục thủng để chui
qua được. Quo v bãi đáp, nghỉ ngơi chút xíu, hút điếu thuc lá, ung hết bịch trà đá chanh
đường, thêm xăng nạp đạn li cho my súng xong là phi hành đoàn lại ct cánh. Cánh
quạt đánh phần pht nhc bng con tàu lên, ai cũng nghĩ đến hai ch "S mạng" để trn áp
ni s hãi trong thâm tâm. "Mình chưa tới s thì có bay gia vùng lửa đạn cũng vn tỉnh bơ,
còn ti s thì nm ng trong nhà cũng bị ct nhà rớt trúng đầu chết ngc..."
May quá, ln thứ năm, lợi dng lúc phòng không chúng nó bn rn bn nhau vi my ông F-
5, Minh liu lĩnh cắt ga cho tàu rt xung giữa hai hàng cây, chun vào được. Hai trực thăng
gunship đi theo h tng hùng h vy mà cũng phải tháo lui. Hai cây Minigun làm sao bn li
một trăm cây 12 ly 7.
Bay gn sát mặt đất mà vn còn phi vòng vòng lc qua nghiêng lại để đề phòng cái v B-40
ca chúng nó bn t trên ngọn cây. Đạp mấy thùng đồ tiếp tế xung ch chỉ định xong, Minh
quo gt một đường thng tiến ti bãi bốc thương binh để ch v bnh xá. Nhìn xung bãi
đáp, chàng mi thy xót xa trong dạ. Hàng trăm ngưi lính b binh bị thương chờ di tn ngi
đầy sân. Không biết h chờ đã bao nhiêu lâu nhưng Minh biết chc phi lâu vì hơn 3 ngày
qua, chiếc tàu ca chàng là chiếc trực thăng đầu tiên lọt qua được vòng đai phòng không
ca gic.
Va nghe thy tiếng trực thăng thì mt cnh hn loạn dưới đất xy ra lin lp tc. Lý do d
hiu vì ai cũng mong mình được trực thăng bốc trước. Nhng người thương binh còn đi
được, hay nói đúng hơn, hễ ai còn cử động được lin t động tìm cách tiến gần theo hướng
chiếc trực thăng đang tà tà đi tới.
Là mt phi công kinh nghim với hàng trăm phi vụ nght th kiu này, Minh biết chuyn
phi làm. Th nht, mình không thể nào đáp xuống gia một đám đông vô trật tự như vậy
được. Mọi người s bu ly chiếc trc thăng như đàn hổ đói bám con dê non. Tiếp theo đó sẽ
là mt cnh xô đẩy tranh dành nhau để leo lên phi cơ. Làm sao tàu ct cánh ni vi mt s
người đông như vậy được. Cũng đừng hòng nói đến chuyn phải trái hay ngăn cản h.
nhng giây phút nguy him tuyt vọng, con người thưng có những hành động liu lĩnh ngu
xun.
Th hai, chàng ch mun bc những người bị thương nặng nhất đi trước. Kh mt ni là h
đã bị thương nặng quá ri thì người ta đâu có mò đi đâu được. Ch còn nước nm một đống
trên băng ca mà nhìn thiên h "bon chen".
Tht là hai vấn đề nhức đầu nhưng trời ạ, vượt bức tưng la bốn năm lần mới vào được
tới đây, chẳng l li "xách xe không" đi về? Minh suy nghĩ tht mau và tìm ra mt gii pháp
lin.
Chàng cho tàu bay là là cao hơn mái mmột chút, lượn vòng và đảo mt tìm "khách hàng".
Đây rồi, nơi mt góc sân Minh nhìn thấy hai ba cái băng ca có mấy người thương binh nm
thiêm thiếp. Bình nưc bin treo tòn ten và mấy ông y tá đứng chung quanh chng t rng
h những người cần được bốc trước hết. Minh h tàu thp xung chút na, bay gần đến
đám người tuyt vọng đó. Khi nhìn thy my ông y tá hn hở đưa tay ra vẫy vẫy, Minh dơ
tay ch vào mấy cái băng ca rồi ch xuống đất làm mt du hiu bí mật như muốn nói: "My
ông cn tâm chờ đó đi, lát nữa tôi tr li". Mấy người dưới đất có v hiu, gật gù cái đầu
my ln.
Xong ri, Minh mm thêm chút ga lượn tàu bay qua tut phía bên kia sân, xa tht xa, rồi đáp
tht mau xung khoảng đất trng. Những người thương binh còn mnh khe thy vy lin
chy ào ti chiếc trực thăng vừa đáp mau như một cơn lốc. Nhưng Minh mau hơn chút xíu.
Người đầu tiên va ti gn tàu thì chiếc trực thăng đã được chàng vn hết ga, bc vút lên
cao. Đám thương binh chưng hửng nhìn lên, tn mt kinh ngc không biết ông phi công này
chơi trò gì. Nhưng họ hiu ra ngay khi nhìn thy chiếc tàu va bc lên li "rt" xung góc
sân bên kia, nơi có mấy người bị thương nặng nm trên cáng.
u chưa đáp vững trên mặt đất là Minh đã tđầu ra ngoài hét nhng lên gia tiếng cánh
qut chém gió phn pht:
- Lên, lên mau, đưa mấy chiếc cáng lên trước...
Hét va xong là Minh lại quay đầu, nhìn sang bên kia coi chừng đám "khách hàng cũ" đang
ào ào chy tr lại. Minh hơi ngạc nhiên khi thấy trung úy Cường, người phi công ph ca
chàng nãy gi ngi im lng không nói mt li nào. Chuyn này hơi lạ nhưng chàng không có
thì giờ để ý ti. Thn kinh Minh đang bị căng thẳng tận cùng để chun b bốc phi cơ lên
đúng lúc. Bốc sm quá thì không rước được thương binh, và trễ quá thì coi như đành bỏ tàu
luôn.
Hai chiếc cáng vừa được đặt lên là Minh vn hết ga nhc tàu lên khi mặt đất lin. Ch cn
chm mt giây là s hi hận ngàn đời. B kh, ch có hai chiếc cáng mà sau tàu nng thế này.
Chàng phi chúi mũi, lết càng trực thăng chạy trên mặt đất một đoạn mi nhấc nó lên được.
Bi bay mù mt. Khn nạn hơn, chúng nó đang nã trng pháo vào. Ha tp vi mt yếu t,
mt mục tiêu đã được ôn đi ôn lại c my tháng nay, chúng nó bn gì mà trt ni. Minh thy
nhng đám hoa khói nở tưng bừng rượt theo chiếc phi cơ mình. Có trái n gần đến độ đất
văng cả lên kính phi cơ.
T ơn trời, con tàu đã bắt đầu ri mặt đất. "Rời được là bay được, ráng lên chút đi em" Minh
lm bm trong ming, mồ hôi ướt rn hai bên má, thấm ướt hết c lp áo bay cùng áo giáp.
Nhưng chiếc tàu không lên cao thêm đưc chút nào na, chỉ lơ lửng trôi đi như mt trái
bong bóng gn hết hơi. Và chàng tái mt li khi nhìn thy một hàng giây điện ngay trước
mt.
Minh có quyết định liền. Tàu không đủ sức để vượt qua, dng li là rt mt cái oành lin, ch
còn nước chui xuống dưới mà đi. Vừa chui va cu nguyn. Cu nguyn với thượng đế
rng, xin ngài cho người nào đó, khi dựng nhng trụ điện này, họ đã chôn chúng nó cách xa
nhau mt chút, vừa đủ chiu dài ca cánh qut trực thăng.
Minh mím môi cho mũi tàu hơi hạ xung, chui gia hai hàng trụ điện. Thn kinh Minh khô
cng, trí não tê liệt nhưng hai tai thì chun bị để nghe mt tiếng rm khng khiếp ca cánh
quạt chém vào chướng ngi vt...
T ơn trời, con tàu chui trót lt qua gia hai hàng tr điện. Bình thường, khong cách gia
hai tr điện không dài như vy. Vy là có hy vng sng ri. Nhthêm chút tốc độ, chàng
t t kéo phi cơ lên. Minh lái con tàu chỉ vừa đủ cao để tránh nhng sợi giây điện chết
người như lúc nãy thôi, không lên cao quá. Đạn pháo kích ca gic vn ì ầm đuổi theo chiếc
trực thăng tải thương.
Ra khi khu th xã, Minh mi thy nh nhàng một chút, bèn quay đầu nhìn li. Và chàng xém
kêu lên mt tiếng kinh ngc khi nhn ra không phi ch ba chiếc cáng thôi mà lúc nhúc
còn khong gn ba chc người. Thật như mt hp cá mòi. Minh toát mi lnh. Nng vy
mà kéo tàu lên được thì qu là mt phép l. Trong lúc nguy him, bản năng sống còn ca
con người qu thc l lùng. Chàng nghĩ nếu mình kéo tàu lên ch chm một giây đồng h
na thôi, c chiếc trực thăng này sẽ b chìm gia mt biển người... Nhưng đã lên được, đã
thoát khi vòng đai thành phố thì coi như sống được ri. Minh li thm tạ ơn trời đất.
Ngay lúc y, chàng li nghĩ đến người phi công ph ca mình. Quái lạ, ông tướng này t lúc
vào An Lộc đến gi, không nghe hắn nói được mt tiếng nào. Minh nh ra một điều gì, ht
hong quay sang và thấy Cường chn là mt cái xác chết. Hắn đã chết không biết t lúc
nào, đầu ngho sang mt bên. Mt l hng nhỏ xuyên qua nón bay nơi gần thái dương.
Xuyên tht ngt t bên này sang tới bên kia như người ta li mía ghim vy. Mt vũng máu
đã khô chy dài t phn trán xuống người...
Minh nc lên mt tiếng nghn ngào, nưc mt chy ra, thấy như viên đạn oan nghit kia va
bắn vào đầu mình. Trung úy Nguyễn Văn Cường, mặt đẹp như con gái, ăn nói nhỏ nh, nhà
có hai ba cái pharmacy, b hc đi lính chmê bộ đồ phi công. Ai có ng! Phi, ai có ng
pilot trực thăng lại bị CKC để mt phát vào gia màng tang, chết gc lúc nào không ai biết...
Đáp con tàu xuống bãi đậu, tt máy xong Minh ngi yên thn thờ như người mt hn. Mt
vài người thương binh va thoát chết, chy lên phòng lái tính nói my lời cám ơn nhưng
hong ht git lui khi nhìn thy xác chết của Cường trn mt ngi bất động một đống. B
binh gan lì vy, sng vi cái chết hàng ngày mà cũng không dấu được v kinh d khi nhìn
thấy Cường. Có l họ chưa thấy cnh này bao gi.
Xe Hng Thp T ào ti, lúc y Minh mi nhớ là đôi mắt bn còn m trng trừng đầy ut
hận. Chàng tháo đôi găng tay, nhoài người tới đưa tay vuốt mt cho bn, ming thì thm:
"Cường ơi, mày khi sống hiền lành như ông bt..." Nói tới đó chàng nghẹn li, hai tay run
run.
Mấy người y tá m ca chiếc trực thăng, chẳng nói chng rng, bắt đầu lui cui tháo dây an
toàn cho Cường. Minh va vuốt được đôi mt ca người bn xu x thì h cũng lôi được
Cường xung khi tàu bay...
Ti đó, con đường từ phi trường Biên Hòa vi Gòn, Minh phóng xe như người đi trong
mng. Qua trm kim soát xa lộ, đang mơ mơ màng màng thì mt tiếng còi tu huýt thi ré
lên làm chàng cht bng tnh. Minh thng xe li, va kp nhìn thấy hai người quân cnh ào
ti, mt mày hm hầm như muốn ăn tươi nuốt sng chàng:
- Anh kia đi đâu mà... u t vy? B anh không biết đây là trạm kim soát sao?
Minh lắc đầu. Làm sao những người lính gác đường này hiểu được tâm trng mình. Mt
ngàn năm nữa, chúng nó cũng không thể nào hiu ni. Phi nhìn tn mt thằng Cường vi
mt l hổng đen thùi nhng máu khô t màng tang này sang ti màng tang bên kia, phi
nhìn thấy hàng trăm thương binh chạy như đàn kiến dưới cơn mưa pháo của gic, phi nhìn
rõ viên đạn đại pháo nổ trước mũi phi cơ văng đất lên đầy cả kính trước, phi nhìn con tàu
overload với hơn 30 thương binh lắc lư bay là đà dưới hai hàng dây điện, ch cn nghe mt
bùm là s biến thành một cây đuốc vĩ đại..., hàng trăm thứ "phi" na thì may ra chúng nó
mi thông cm được mình...
Minh rút bóp móc s v lệnh đưa cho một người. Ngưi kia quan sát chàng bng cp mt
thin ngh và bỗng dưng, hắn như đọc được nhng tia nhìn phn n phát ra tngười trung
úy phi công tr tui. Nụ cười ngoi giao n lin trên môi hn:
- Trung úy qua khu kim soát mà quên tp li. Trung úy thông cm, chúng tôi ch thi hành
bn phn.
Hn có lý. Ai cũng có bổn phn phi thi hành. Minh gật gù cái đầu, ra du thông cm.
Quo chiếc Vespa vào đường Trương Minh Giảng, Minh t nhiên thy không mun v nhà
na. Về để làm gì kìa? Ăn thì không đói, ngủ thì không thể nào được.
Chàng quẹo ngược xe trở ra nhưng lại chng biết đi đâu. T nhiên Minh thấy thèm rượu
kinh khủng. Đúng ra phải nói là thèm say, thèm nhng cm giác bng bnh trôi ni gia mt
thành ph hoa lệ đang lên đèn. Minh thắng đại chiếc xe trước một quán cà phê. Ánh đèn
xanh đỏ t tm bin hiu ht xung mặt đường m chàng nhớ đến chiếc đèn Beacon của
tàu bay, của phi trưng...
Dưới ánh đèn mờ m, trong tiếng nhc, mi người trong quán nhìn ông phi công mc áo
bay vi cây súng lc tr trễ bên hông như nhìn một người đến t hành tinh xa l.
m nay sao gp toàn nhng chuyn bc mình. Tính kiếm mt ch vắng để ung vài chai
rượu gii su mà mới bước vào đã ngửi được mùi kchu ri. Mc k, k từ ngày đi lính,
đã lâu lm mình chưa... đánh lộn vi ai, c ngồi đây một chút coi th ra sao. Chàng ti bên