Sáng to trong công vic khác vi vic liên tc
góp ý
Quý vị phải hết sức chú ý vấn đề quyền lợi của công ty và sáng
tạo trong công việc của mình, gởi ý kiến sáng tạo lên nhng vị
lãnh đạo của công ty.
Tuy nhiên, nói v sáng tạo thì anh phải hiểu sáng tạogì, ch
không phải anh vào rồi cứ nêu ý kiến của mình. Người ta đã thiết lập
cách vận hành công ty của người ta, làm sao anh có th biết được.
Anh vào rồi cứ đưa đủ ý kiến hết, cuối cùng sẽ làm nát cả hệ thống
tổ chức của họ thì làm sao được.
Một người ở bên Úc thường viết thư cho tôi, nói là:
“Nghề con làm thì rất tốt nhưng con xin ở đâu, làm được một thời
gian thì cứ bị người ta đuổi. Và suốt bao nhiêu năm rồi, cứ hễ làm
chừng tháng thì họ đuổi. Dù việc đó người ta rất cần nhưng con cbị
đuổi hoài.”
Tôi hỏi: “Cô có biết tại sao người ta đuổi mình không?”
ấy nói: “Con đi lên hỏi mấy thầy thì my thầy nói cái nghiệp của
con nng lắm. Đời trước con kém tu nên nghip của con nặng. Con
phải đi tu một thời gian để trả hết nghiệp y thì con mới đi làm
được.”
Tôi hỏi là: “Thế cô đã đi tu chưa?”
Cô bảo: “Con đã cạo đầu xuất gia, vào chùa ở sáu tháng rồi. Tu Mật
tông, Nam tông, Nguyên thy, Đại thừa, tu theo Tây Tạng cũng có
rồi… Nhưng con tu mấy năm rồi mà bây giờ đi xin việc làm vn cbị
đuổi hoài.”
Tôi mới nói: “Không chừng nhiều khi có những người bị đuổi là vì
mình có nhiều sáng kiến quá. Mình vào công ty mà không chịu lắng
nghe người ta, cứ nói theo kiểu của mình. Chắc có lẽ nếu tôi làm
giám đốc công ty, tôi cũng không cần mấy người đó. Mình đã nhức
đầu rồi mà nghe nó nói hoài như vậy thì thôi đuổi quách cho rồi. Thà
mình chấp nhận hãng bị lỗ còn sướng hơn là cứ nghe nó nói hoài
nhức đầu lắm. Tôi thấy có nhiều trường hợp như vậy.
ấy nói: “Chắc là đúng đó thầy. Chắc con bị vụ này, vì cứ vào là
con góp ý. Bây giờ con niệm chú thì có thể trị hết bệnh nhiều chuyện
này không thy?”
Tôi trả lời: “Cô đã trì chú hai, ba năm rồi mà có hết đâu. Bây giờ mình
đã thy bệnh của mình rồi thì phải quyết tâm dùng ý chí sửa nó, chứ
không có chuyn trì chú gì trong này cả. Mình đã thy rõ cái lỗi, cái
khuyết điểm của mình rồi, phải quyết tâm sử dụng ý chí của mình,
quyết tâm từ bỏ chuyn này.”
Do vy, anh phải hiểu sáng tạo là gì, chứ không phải anh cứ nêu ý
kiến của mình. Tôi bảo anh rửa chén thì anh crửa chén. Trước đây
anh rửa không vui, nhưngy giờ anh sáng tạo rửa cách nào để vừa
nhanh, va sạch, vừa vui. Đó là sáng tạo, chứ không phải anh nói
rằng là “Ôi, tôi cn gì rửa chén. Rửa chén thế nào cũng được.” Cái
đó không phải! Nhiệm vụ của anh là nằm trong cả một hệ thống, một
dây chuyn. Anh giữ nhiệm vụ rửa chén thì anh phải rửa chén cho
thật tốt, ví dụ vậy.
Sáng tạo là trong nhóm hay bản thân anh có một ý kiến hay một ý
tưởng nào đó làm việc năng xuất cao hơn mà đem lại lợi ích cho
hãng nhiều hơn và anh cảm thấy vui hơn. Tức là nó chỉ nằm trong
công việc của anh thôi, chứ nằm ngoài việc của anh thì không được.
Anh ngồi đây mà thấy người kia làm bậy thì đâu có được. Làm sao
anh biết người đó làm trúng hay làm bậy?! Chuyện của hãng thì có
rất nhiều chuyện, làm sao anh biết được. Anh không thấy anh mà c
thấy người ta hoài thì chết rồi, người ta đuổi anh là đúng thôi.
Quý vị thấy rằng nếu không hiểu sáng tạo thì mình cvào rồi góp ý
mãi. Người ta phải đuổi thôi vì người ta làm việc không được.