vietmessenger.com
Trn Thùy Mai
Thương Nhớ Hoàng Lan
i sinh ra dưới mt mái chùa. Nghe k rằng sư phụ tôi khi y còn tr, một hôm đi ngang
bỗng động tâm hi: "Mô Pht, sao sau chùa lại phơi tã lót?" Nghe chuyện đời cha tôi, thy
bo: "Hãy nh ngày này. Nếu có cơ duyên, mười năm sau ta sẽ tr li". Tr v thy bỏ tăng
vin, lên mt ngn núi ho lánh trong rú xa, dng my nếp nhà c. T y, thy n tu, hiếm
khi xung núi.
Ln lên, tôi giống cha tôi như đúc và rất được m yêu chiu. Cha tôi mt sáng, mũi cao,
tiếng nói trm m, tính tình hin hoà trung thc. Khi còn là mt chú tiểu đầu để chỏm, người
đã ni tiếng thông minh, mười lăm tuổi chép rành kinh ch Hán. Ri vì hc giỏi, được c
m giáo sư ở trường Trung hc B Đề, một trường phổ thông tư thục ca Giáo hi. Lúc
người sắp được phong Đại Đức thì gp cô bé n sinh tinh nghịch, có đôi mt hút hn, đôi
môi đầy đamvà cái tính thích gì thì làm cho bằng được. Ban đầu, cô bé chỉ định quy
phá chơi để th bn lĩnh của thầy. Nhưng rồi tình yêu là la, chính người muốn đốt li cháy.
C chùa ngẩn ngơ khi người thanh niên đạo hnh vòng tay trước sư cụ tr trì: "Yến bnh
nặng đã bn tháng ri, s rng cô y chết. Thy dy con tu hành để cu chúnh sinh. Nay
con có th cu mt sinh linh, sao li khước t?" Cha tôi ri chùa, cô Yến khi bnh ri hai
người thành v thành chồng. Ông bà tôi để li mt ngôi nhà, cha tôi cho dỡ đi, xây vào chỗ
đó một ngôi chùa tư. Đã không bỏ đời theo đạo được, thì ông đem đo v giữa đời. Sau khi
đã có con, ông vẫn ăn chay, mc áo nâu và tng kinh sm chiu. Có ln mẹ tôi đi chợ mua
mt xâu ếch, nhng con ếch theo phn x c chắp hai chân trước vái lia la. Mt bà đi
ngang bo m tôi: "My con ếch lạy khéo không thưa thy M.H" Rồi bà cười ha hả: "Đi tu
mà chng chót đời, làm thân con ếch cho người lt da". Tính mẹ tôi mau nưc mt, c va
đi vừa khóc thút thít cho đến lúc ti nhà. Tối đó bà kèo nhèo mãi, năn nỉ mãi cha tôi ti gì
không đc, ng mặn, làm người trần cho sưng cái thân. Tu kiểu này, người ta nói không
chu ni. Cha tôi chỉ cười, dường như chẳng đm. Cđời người không tranh giành vi ai
mà như có phép thn thông, chạm vao đâu thì phất lên đến đó. Cơ sở làm hương trầm ca
người càng phát trin, mẹ tôi càng béo đẹp ra thì lời đàm tiếu ca thiên h càng rn rn.
Cui cùng, chng hiu vì sao, m bỗng đột ngt bỏ đi mất tăm...
Cô rut tôi gin lm, bo: "Mmi là con yêu tinh, khi trước đã phá đời tu ca cha mi, ch li
phá luôn đời tc ca ng." Ai cũng khuyên đăng báo tìm, nhưng cha tôi chỉ nói "Đừng". Ông
không trách móc gì, nhưng có lẽ ông bun, tiếng tụng kinh đêm khuya nghe chng khc
khoi. Chao ôi, vi nhng con thuyn khc khoi y, kiếp nào cha mới đến Tây Phương?
Cơ sở làm hương từ đó phó mc cho cô tôi. Cô tôi cho cht cây, nh c, sa sang li khu
vườn sáng sa. "Thiệt là hư sự, ai đời lp chùa mà li trng hoàng lan trong sân. Mùi hoàng
lan là mùi ma, hèn chi ma chướng nó phá cho như thế ni."
i dân dấn nước mt nhìn người ta cht cây hoàng lan, cành lá vt ba bãi trên mặt đất.
Ngày xưa, gội đầu xong mẹ tôi thường hái hoa giấu vào búi tóc cho thơm. Bây giờ người đã
đi, hoa cũng không còn...
m tôi mười tui, có v Đại Đức trên núi v thuyết pháp chùa Diệu Đế. Tôi đi theo cô tôi
đến nghe. Khi tr v tôi xin xut gia. Cha tôi bo: "Kinh sách ở đây, chuông mõ ở đây, con
còn đi đâu?" Tôi ch lắc đầu...
Nơi thầy tôi n tu là Bích Vân am - am Mây Biếc. Mười năm khai sơn, thầy đã cùng đồ đệ
trồng hơn hai chục mu bạch đàn và ba ngàn giò phong lan đủ loại. Các sư huynh dạy tôi
chăm hoa, tưới cây mi sáng. Bui chiều đi học ở trường Nam Giao. Năm mười lăm tuổi tôi
bắt đầu chướng tính. Sư huynh hạch tôi: "Bch thầy, Đăng Ninh trốn hc, la cà quán
phê Tím. Người quanh đó ai cũng chê cưi, h nói cô ruột Ninh làm hương giàu có, cúng
dường nhiu tin nên thy th cho Ninh tha h t tung t tác". Tôi c, lm lì không nói, thy
cũng không quở. Tính thy rt nghiêm, không my khi la rầy mà đồ đệ ai ny tuân lời răm
rp. Ch riêng vi tôi, không hiu sao thầy đặc bit khoan th. S thy phạt, đợi lúc sp tng
kinh, tôi bin bch: "Bch thầy, ngày xưa cha con thường bo: tu trên núi, tu gia ch mi là
khó. Không giữa đời, làm sao hiểu đời đục mà tránh?" Thy hi: "Ai bảo con là đời đục?
Đời không đục, không trong." Tôi ht hng, không hiu ý thy định nói gì.
Tu trên non bây gi tht ra cũng không phảt d. Thy tôi tránh đời vào núi sâu nhưng rồi
vườn lan Mây Biếc ni tiếng quá nên người trn lại kéo lên thưởng ngon. Th by, ch
nht, hc trò đạp xe lác đác trắng trên con đường mòn ti tho am. My cô n sinh nh tui
mê hoa ngẩn ngơ ngắm bông súng tím trong h, chy vào ti tn hiên, ch thy ngi viết
sách. Thy không qu, cũng không ngẩng lên nhìn. Mt cô bé chạy đến gn tôi, nhìn nhng
làn sương li ti mà tôi đang xịt lên nhng chồi đang đơm nụ. Cô hi tôi tên hoa, tôi ging:
"Đây là giống Tiu Hồ điệp, nghĩa là bươm bướm nh. Em thy không, trông xa chp chi
như đàn bướm ci màu vàng". Cô chìa tay vi những ngón búp măng, hứng sương. Tôi cau
mày: "Này, đừng nghch". Cô bé cđùa với nhng bụi nước, chẳng để ý li tôi. "Anh c
tưới đi, em cũng là Lan". Tôi cáu, xt cho nước rơi ướt c tóc, c áo cô bé. My cô bạn cười
rúc rích, khi v có cô còn nói vng li: "Con Lan hên quá, gp chú tiu vừa đẹp trai va
quy". Tôi tm tỉm cười. Sư huynh tôi cáu knh: "My con Thị Màu đời nay quá qut lm. Bay
không biết quyến rũ sư tăng là tội đoạ địa ngc h?"i cự: "Người ta chỉ đùa thế, có gì mà
gi là quyến rũ".
T đó, vài hôm mt ln, Lan lại đến giúp tôi tưi hoa. Tôi dy cho cô biết về phong lan, đây
là c mt thế gii còn đa dạng hơn thế giới người. Phượng Vĩ đỏ rc, Tuyết Điểm thì trng,
Vũ Nữ thì như đang múa trước giò. Lan phng phu: "Hoa nào cũng có tên riêng, ch em
không có". Tôi nhìn khuôn mặt cô, đôi mắt trong tro vi cái ming hồn nhiên như trẻ thơ.
"Vậy tôi đặt cho cô mt cái tên. Tên cô là Tinh Khôi".
Thy biết tình thân giữa tôi và Lan. Sư huynh không vui lòng, thy ch bo: "Không can gì".
"Bch thầy, người này có bn thì người kia có bn, rồi con gái kéo đến đầy tho am, còn cái
th thng gì na?" Thy gật đầu. Chiu li, tôi mài mc hu thy, thầy đem cho tôi xem b
tranh mười bc v mục đồng chăn trâu. "Đây là thập mục ngưu đồ, cũng là quá trình tu hc
ca một con người. Trâu không là trâu, mà chính là cái tâm ta đó". Tôi động lòng, hi: "Bch
thy, con xem bc v cui cùng, không còn trâu, chng còn người, ch còn trăng soi. Vậy c
gì phi sống trong dây trói. Ngày xưa Tuệ Trung Thượng Sĩ là bc ngộ đạo mà không kiêng
rượu tht, vì chay mn ch là hình tướng bên ngoài, không can hệ đến s giác ng bên
trong". Thầy cười: "Đúng, con ạ, vi bậc đắc đạo là thế. Nhưng khi ta còn là một người
phàm, thì cũng như con trâu kia, phải có si dây buộc, có người chăn dắt. Đến khi cái tâm
vng ri, sáng ri mi có thnhư trâu đen thành trâu trắng, không ràng không buc, chng
nhng nhởn nhơ trên cỏ xanh mà còn bay lên chín rng mây". Tôi vái thầy mà thưa: "Con
hiu rồi, nhưng nhà chùa chng thể xua đuổi ai. T mai con xin tôi không givườn lan na."
My hôm sau, Lan thấy sư huynh ra tưới vườn, còn tôi thì ch ci. "Anh không thích phong
lan na sao?". "Không. Muôn hng nghìn tía, chng qua cũng chỉ để nhìn trong chc lát. Mt
đời tôi ch riêng nh hoàng lan". Tôi ging cho cô biết hoa hoàng lan cánh mnh mai,
vàng như màu chim hoàng yến. Thuở trước, c rm, mng mt, các bà hàng hoa lại đến
mua, h gói hoa trong lá chui, tng gói nh xinh xinh toả thơm ngây ngất. Lan bo: "Thích
ghê, em chưa thấy bao gi". , loài cây y có l giờ đây đã tit ging ri hay sao, nhiu ln
theo sư huynh đi chợ mua bông chui, tôi để ý tìm mà không thy na. Tôi ln lên, lòng
bâng khuâng như thiếu vng mt th gì, c mơ hồ nh nhớ, thương thương...
Cuối năm, anh em tôi kẻ kéo người đẩy, ch phong lan xung phố đổi go. Ông ch tch hi
hoa cnh hài lòng lm khi thy nhng giò mũm mĩm với chi xanh đầy n. Ba bao go ln
được bưng ra. "Cha ơi, con có làm một ít bánh trái cây để cúng dưng".Tôi nghe tiếng, quay
li, sững người vì thy Lan. Ông ch tch âu yếm bảo: "Cúng dưng thì phi cung kính. Con
phi tn chùa ly Pht mà dâng". Tôi hãi hn, vi nói: "Thôi thôi, khi phin n thí ch.
Nhn ngay ở đây". Lan bật cười, lại cái cười tinh khôi. Ri Lan nhìn tôi bun thiu: "Sao lâu
nay anh không ra vườn? Em lên chùa, biết anh trong bếp mà my chú không cho vào. Riết
ri em bun không muốn đến na".
My bui sau, tôi theo các bn cùng lp vào quán. Lan ngi ở đó, sau chiếc bàn con bên
ca s. Các bn tôi ai cũng nhìn v phía Lan, còn cô bé thì chng nhìn ai, c lng l mt
mình. Ngi một bàn xa mà tôi như thy c bu trời hoàng hôn tím, tím ngát ngoài kia đang
in trong đôi mt Lan. Mãi đến khi chúng tôi ra v, Lan mi ngoái nhìn, ánh mắt thơ ngây mà
não nùng. Bỗng dưng đỏ mt, ri tôi thy hong s vì mình đã đỏ mt...
Một người con gái chiu nào cũng ngồi quán Tím, chẳng bao lâu đã thành đề tài để bn
con trai bàn tán.
"Con Lan sữa tươi trông xinh vy ch nó mc bnh sợ đàn ông. Đếch rhằng nào đến gn
được, nó tránh như tránh tà". "Không phải đâu, nó giữ giá để ch ly Vit kiu, thng Hùng
Cali v ngày nào cũng trực nhà nó". "Gi giá cái gì, nó ưa thằng Qun chy bàn
phê Tím. Tao thy nó ngi mt bàn vi thng Qun, khóc rưng rức". Tôi im lng, mt lát sau
mi bo: "Khó tin". "Ở đời chuyn gì mà chng có th xy ra - bn tôi nói, v ông c non -
Chiu qua chính mt tao thy nó chy ra sau quầy đưa bức thư cho thằng Qun".
Đạp xe về đã đến quá lăng Tự Đức, t nhiên tôi bt rt không chịu được. Tôi quay xe, đạp
về nhà Lan. Mưa phùn lướt thướt trên con đường v Bao Vinh xa tp. M Lan hi: "Nhà
chùavic gì mà nhc cháu lên? Thy Qun v nhắn, tôi cho cháu đi ngay rồi". Tôi tái mt,
không kịp chào, đạp xe đi như tên bắn. Tim tôi di thình thnh vì âm vang nhng li nói ca
sư huynh khi Lan mới lên tho am lần đầu: "Cô gái này đẹp đẽ thanh tú nhưng đuôi mt quá
dài, môi mng, c cao, tai nhỏ. Đấy là tướng hng nhan mnh yu."... Tri chp chong ti,
ti Nam Giao. Nhìn dáo dác hai bên đường, tình c thy Qun và Lan cùng ngi trong quán
c. Qun gọi rượu, đang ép Lan ung, Lan lắc đầu, Qun cố nài. Tôi đi vào, đấm mnh vào
mũi Quắn: "Đồ lừa đảo. T nay cha cái thói dỗ gái đi". Quay sang Lan, tôi nạt: "Đi v!"
Không biết Lan có b mt th thuc mê gì không, mặt ngây ngây như bị b bùa. Tôi ch Lan
đi. Quắn biết tôi có võ Thiếu lâm nên đành chịu phép, hm hc chùi máu mũi nhìn theo, cái
nhìn ca mt con thú mt mi...