vietmessenger.com
Trn Thị Trường
Thy Chung, Bài Ca Riêng Của Đàn
i vi vã dúi nhng b áo váy vào trong cái túi du lch, ming la hét thng con trai. Nó c
lươn khươn, dầm dề như thể định chng li lnh của tôi, như thể sẽ không đi cùng tôi, mà
ngày thì đã trưa lắm ri.
m nay không đi xe của ông y, m con tôi phi thuê xe ngoài bến. Để ông y khi biết,
cũng là để trong nhà, kẻ ăn người làm không bàn tán xuýt xoa. "Kẻ ăn người làm", ý tôi
mun nói là những nhân viên dưi quyn chng tôi qun lý.
Không thể để cho h biết, thủ trưởng ca hang bị v con theo dõi bt qu tang b bch".
Nếu h biết, chc rng h s có cớ để lôi thêm vào đó những khuyết tt khác na và không
khéo họ đánh bật ông khỏi cương vị này.
Loanh quanh vi my b áo và thng con, mãi ri tôi mới đi được. Đến sân gôn thì trời đã
v chiu. Mt vùng cây cối xanh tươi, gió hồ man mác. Sơn thủy hu tình, nhp nhô đồi
thông, bãi tắm, sân gôn và các nhà đa mái ẩn hin trong nhng lùm cây xanh biếc. Người ra
k vào, nhng chiếc ô tô sang trng, những cô gái xinh đẹp thoang thoảng mùi nước hoa.
Mt không khí quý tộc và trưởng gi. Thng Nam nhà tôi háo hc nhìn, v mt bc bi ca
nó biến đâu mt, thay vào là hân hoan, thích thú. Nó bảo: "Đấy mi là thế gii ca con
người". Mt tốp đàn ông quần soóc trắng, áo may ô, bước t con đường rải đá răm vào
phòng ung. "Câu lc b - Bia - nước khoáng". Trông họ cường tráng, cơ bắp cun cun,
đầy sc sng. Câu chuyn ca h xoay quanh bãi tập, đường ban, thi thong nhắc đến vài
cái tên ca các cô gái nhặt bóng nào đó: Nga, Huyn, Kiu, My, h gọi đó là "sự gi hng
cho ngh thut và th thao". H trc tui chng tôi nên bất giác tôi ngượng ngp v thân th
mình: dù được khoác mt b trang phc vi những đường may tuyt khéo và cht vi mm
mi, tôi vẫn là người hơi đậm, lùn và chm chp - đàn bà ở tui ngoài bốn mươi, không giu
được. Thng Nam, khác hn lúc khi hành, vi v mt bất đắc dĩ, buồn bc, nó nói thng
không thích thú cái việc đi đánh ghen với m. Nhiu lầnđịnh quay v, tôi phi ly cái
quyn làm m ra ln át, bt buc nó mi xong. Tôi còn nói thêm:
- Danh d và hạnh phúc gia đình ta đang bị đe dọa nghiêm trọng. Nguy cơ mất tt c đang
đe dọa chúng ta. Con biết thế nào là người đàn ông mê gái không? Nhất là người đàn ông
ấy có địa v, có tin bc và tên tui?
Hai m con dng li phòng tiếp đón. Tôi vào hi danh sách thuê phòng. My cô gái tròn
xoe mt nhìn tôi, có cô hơi nhếch mép cười. Người mang s 36, mt thanh niên, bo: "Xin
lỗi bà, đó là một vic không thể. Để làm đẹp lòng bà, chúng tôi phi xâm phm vào bí mt
của người khác và đó là tự do ca h, xin bà hết sc thông cm cho". Tôi ứa nước mt vì
xu hổ. Điều anh ta nói hết sức đúng, lại gin d mà sao tôi không hiu ra. Quyn làm v
không phi là tt c. Quyn làm v chỉ to trong căn h ca mình thôi. Tôi cũng hiểu như vy.
Song nỗi đau lớn hơn sự xu h y. Vi nỗi đau, tôi có quyn làm mi nh. Tôi đưa mắt
nhìn thằng con, nó đang ngắm cnh vt ngoài sân gôn. Tôi phân vân mt lát ri qu quyết
hành động, ln này thì chín chắn hơn. Tôi cười, đổi ging:
- Bn thân mến này, có chút hiu lm, không phi mình định tìm ai đâu; mình mun thuê
phòng ngh y mà. Cho mình ly phòng đôi, đây là chứng minh thư của mình và khai sinh
con trai mình...
i đưa các thứ giy tờ. Người tiếp viên s 36 nói:
- Xin tr li bà giy t ca cu nhà, chúng tôi ch cn biết một người để liên h mà thôi.
Hai m con tôi lên lu 2, bung số 10. Đứng trong bung nhìn qua ca s th thy toàn
cnh khu nhà ngh này. Nhng sân gôn cách nhau mt hồ nưc, nhìn rõ c những người
chơi gôn. Các quả bóng băng qua mt h sang l gôn bên kia, cũng có khi đường ban đi
ngn, qu bóng rơi xuống nưc. Lp tc các cô gái còn tr, các cu thiếu niên chy ào
xung nht. Chồng tôi, người ta cũng mới biếu mt cây vt, nghe nói đến mười triệu đồng.
Việc chơi bời kéo theo những lơ đãng trong quan h v chng làm tôi chán nn, nhiu lúc
tôi định đập gy cây vt đó ra...
Ct qun áo vào trong t, trong khi cậu con trai tôi giơ ống nhòm nhìn ra sân gôn, tôi đi đặt
bữa ăn chiều. Lúc ra ca, tôi gp một cô gái quá đỗi xinh đẹp. Làn da mn màng đỏ au màu
nắng, eo lưng thon nhỏ, ngc nở nang, gương mt rng r, môi thm hng. B đồ soóc may
ô càng làm tăng vẻ tr trung ca cô. Thảo nào đàn ông có thut ngữ "tươi mát", cô cười c
vi cánh ca, vi hành lang, vi tôi, ncười rng r c không gian. Cô m phòng 12 ri mt
hút sau cánh cửa. Tôi đi xuống tầng dưới trong tâm trng u bun. Phi chi thời gian đừng
trôi đi như đã trôi đi. Phải chi tôi có th níu kéo thi gian, có th đánh đổi bt c giá tr nào
để tôi không già đi như thế này, đểi dng mãi mãi tuổi hai mươi như cô gái ban nãy.
Tiếng th dài bt ra, tôi bất giác đưa mắt nhìn xung lp m bng. Ri c bước đi thật
nhanh để cha s vng v chm chp ca mình. Tt cả đã vèo đi nhanh thế, ch còn lại đây
các vết nhăn và nỗi u bun cùng các cơ bắp nhão nhot. Cái ngày tôi tuổi hai mươi cũng
biết bao chàng trai vây quanh và ông ta là người đã tr hết tài để ly tôi. Còn bây gi, ông
đang hết sc thn trọng để tránh xa tôi mà không ai biết, k ci, ông cũng tưởng tôi không
biết là ông ch gần tôi đúng như nghĩa vụ quy định. Còn đâu là đam mê, còn đâu khát khao
cháy bng...
Người bán vé ăn cho tôi biết, nếu ăn ở phòng ln thì bữa ăn khá ồn àoở đy gm nhng
người đầy phn khích sau khi chơi thể thao. Còn nếu mun yên tĩnh, nhà ăn sẽ phc v ti
phòng riêng. Tôi đã có chủ đích bắt quả tang nên tôi mua vé ăn phòng ln, hy vng ông và
cô b cũng đến ăn ở đó. Trong suốt bữa ăn tôi không nhìn thy ông ấy đâu cả. Ngoài tri
hoàng hôn dn thm. Thng con tôi nhc kh:
- Con thy m không lch s, cái nhìn nhn nhác ca m hệt như một tên mật thám đang
rình mò.
i ngượng ngập nhưng cố thanh minh:
- Thì m ch nhìn thôi ch có làm gì đâu! Mẹ nén nhịn đến thế là tt lm rồi đó.
- Nhưng có ai rình mẹ đâu?
- M thì làmđể b rình cơ ch?
- Mỗi người có sở thích riêng, có cách chơi riêng. Mẹ ưa gì, b có bao giờ ngăn cản?
i còn mi nhìn để tìm ông ta, nên không mun tranh cãi vi nó. V li nó còn bé quá, làm
sao hiểu được v chng là mt cuc chơi chung ở mọi phương diện?
Thng con nhc li:
- Có khi m nghe nhm, người như bố còn bao nhiêu vic, thì giờ đâu đểm những điều
ích?
- Thế còn cây vt? Tao thấy người ta bo ông ấy thường xuyên lên đây, lần nào cũng vậy,
vt, qun áo th thao, giày, mũ mang đi sạch cả, chơi bời chả là điều vô ích hay sao?
Nn ná dùng món tráng ming, vn không thấy tăm hơi ông ấy, mẹ con tôi đành ra về. Tôi
lên phòng ngh, còn thng Nam thì th bra đồi cây. Đến ca phòng, tôi mi cht nh ra
rng cô gái phòng 12 cũng không có mt phòng ăn lớn. Không hiu vì l gì, tôi đột ngt
nghĩ rằng ông ta trong phòng cô gái. Tim tôi tht li, mắt tôi hoa lên, đầu gi khuu xung.
i tựa vào tường hi lâu, tim mới đỡ thn thc. Mt mi rã rời, tôi ước ao cái chết. Nhưng
trng thái ấy được thay thế bng câu hi: "Ti sao ta li phi chết nhỉ, ta là người đàn bà
đoan chính, lấy chng mt cách xứng đáng như tất cc ph n n nếp gia phong, quý tc
và sang trng, ti sao li phi chết vì bọn "gái bao cướp chng"?" Câu hi ấy giúp tôi thăng
bng lại. Đúng hơn là khe hẳn lên. i định giang thẳng tay đấm mnh ca bung s 12.
Song lóe ra trong đầu tôi câu nói ca tiếp viên s 36: "Thưa bà, điều đó không thể. Chúng ta
không có quyn xâm phm bí mt của người khác. Đó là quyền t do ti thiu ca mi con
người". Toát m hôi, tôi buông tay xung ri rũ chậm chạp bước v m khóa bung s 10.
Trong phòng mình, tôi như con hổ b nht, gm g vi chính mình. Sot. Tôi nghe tiếng
phòng bên đổ mt cái gì đó. Đúng là họ đang ham muốn nhau, khao khát nhau. Mn màng là
thế, đỏ au lên màu nng, mọng, mát. Đến mình còn thấy đẹp, còn mun áp má vào na. Tôi
cũng muốn làm đổ mt cái gì đó, thì cô đơn cũng cần tiếng động mnh ch sao! Không,
không đ, phi gào lên cơ. Nhưng rồi tôi không dám, cái môi cô tiếp viên nhếch lên cười ma
lúc tôi đòi xem danh sách thuê phòng như chế giu tôi. Tôi ngi phch xung ghế, vơ lấy chai
nước ung một hơi. Phải làm thế nào? Làm thế nào ngăn chặn cơn cuồng nhit ca "chúng"
bên kia? Tôi đứng lên thì tiếng thng con trai vẳng đến: "Mỗi người được hành động theo s
thích ca mình, m làm gì ai rình m? Sao mẹ đi rình b?" "Phi ri, tôi khát thì tôi ung
không ai cấm, nhưng thứ nước tôi khát trong sch biết bao, thứ mà ông ta khát, nhơ bẩn
dường nào?". Nhơ bẩn nào? Đôi mt cô gái mặc soóc như muốn hỏi tôi: "Nhơ bẩn nào, ai
bảo bà tôi nhơ bẩn? Bà cho rng thế thì tùy bà, đó là quan niệm riêng ca bà. Còn tôi, tôi
cười c vi thế gii là vì tôi trong sạch đấy. Thế gian không có điều nhơ bẩn. Có chăng đó
là s ích k mà thôi"...
Li có tiếng cười, tiếng cười ca cô gái. Hẳn là ông ta đã làm cho cô ta mãn nguyn! Tri!
Thế có điên không! Với tôi thì ông thờ ơ. Không, nói đúng ra thì tôi không mun ông quá gn
gũi, tôi ốm luôn mc dù rt béo. Thân xác tôi rt mt mi, song ch thân xác thôi. Tôi mun