Tiệc sinh nhật cuối năm
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HOÀI SÂM
Hôm nay là sinh nhật của Bảo Anh, và cũng là ngày học cuối cùng của năm cũ. Ba mẹ
Bảo Anh mời cả lớp 7A tới dự. Bảo Anh là con gái độc nhất trong nhà, được ba mẹ cưng
chiều như báu vật.
Xe ô tô nhà Bảo Anh đến đón các bạn ởtrường. Nó cũng được chở tới trường và lên xe đi
cùng. Các bạn vui lắm, bàn bạc um sùm về Tết. Được Lì xì nè, đi chơi nhiều nơi nè,
nhưng khoái nhất là không phải làm bài tập và được ngủ nướng cả tuần… Nó ngồi im
lặng, lắng nghe.
Nó nghĩ đến ba nó giờ này đang bận công việc tận nước Mỹ xa xôi, bận chăm sóc
những đứa em mới mà nó chưa bao giờ được gặp. Nó nghĩ đến mẹ đang tất bật nhà với
đứa em nhỏ xíu luôn quấy khóc, lúc nào mẹ cũng mệt mỏi với em, với việc nhà, chẳng
còn chút thời gian nào dành cho nó. Dượng thì lạnh lùng, đi làm suốt ngày và chnói với
nó những câu thật cần thiết.
Tuổi mười hai buồn và ưu tư. Ngàyđóng học phí, mẹ nó không có tiền, cô giáo gọi nhắc
và báo ban giám hiệu,chỉ biết khóc. Nó sợ bị nghỉ học, phải xa các bạn thân yêu.
…Tiếng nhạc bài bài hát Happy Birthday vang lên. Nó sực tỉnh. Bảo Anh được ba mẹ âu
yếm ôm trong tay, mẹ sửa lại cái nơ màu hồng. Ba ngắm nhìn con gái và thơm lên má…
Bánh sinh nhật có hình con mèo được cắt ra. Ba mẹ bảo Anh mở quà tặng cho con gái là
một bộ váy thật xinh.
Cả nhà đứng sát vào nhau chụp hình, cả lớp hát “HAPPY NEW YEAR” và chơi trò chơi,
ba mẹ Bảo Anh cùng tham gia, cổ vũ...
Nó thấy cay mũi, nước mắt trào ra. Nó không biết Tết này mình sẽ đi đâu, làm gì. Nó
cảm thấy mình như một người thừa ở trong nhà của chính mẹ mình. Ba nó đã lâu không
hề gọi điện cho nó.
Nó lầm lũi đi ra phía sau nhà. Chú cún con đang nằm một mình, thấy nó mừng tíu tít.
ôm lấy cún con khóc oà. Để mặc cho cún con cuống quýt liếm lên mũi, lên trán, liếm
khô những giọt nước mắt, nước mũi giàn giụa trên gương mặt ngây thơ xinh xắn của nó.
Nó cảm thấy được sẻ chia, “cún ơi, cún ráng ngoanđể được yêu thương nhé”. “Còn ch
thì ngoan cũng chẳng ai yêu thương đâu cúnạ”…
Trong nhà, tiệc sinh nhật vẫn ồn ào, các bạn nó chạy nhảy, ăn uốngvui đùa. Nó tủi
thân lắm.
Nó s phải đứng trong cái không khí yêu thương ấy. Nó lẳng lặng bước ra ngoài đường.
Phố đông. Đèn sáng trưng. Cha mẹdẫn con cái đi sắm Tết thật đầm ấm, hạnh phúc.
Nó muốn gọi thật to cha ơi! mẹ ơi!!!! nó tưởng tượng được sà vào lòng cha, được ngồi
trong vòng tay mẹ ấm êm… cả nhà quây qun bên nhau. Nhưng không có ai bên cạnh.
Vô vọng
Cha ơi, tại sao? mẹ ơi, tại sao??? Tại sao sinh ra con trên cuộc đời này để rồi lãng quên?
Tại sao?
Nó bước đi vô định. Chỉ có tiếng xe cộ gầm rú. Nó đi mãi, đi mãi mà chẳng biết đi đâu về
đâu…
Hồi sinh
Dù muốn hay không thì nàng xuân xinh đẹp vẫn cứ gõ cửa mọi nhà, ghé thăm tất cả, rồi
lại vội vã ra đi, cũng vô tình như những anh chàng mưa bão trái mùa và nóng nảy.
Năm nay Tết sớm. Nó tất bật với công việc cuối năm bù đầu với đồng lương ít ỏi. Biết
làm sao được, thời buổi kinh tếeo sèo, khó khăn. Đến Châu Âu Mỹ hiện đại ở tít phương
trời nào kia cũng còn thất nghiệp kia mà…
Nó tự an ủi mình và bằng lòng với những gì mình có. Một góc nhà thuê nhỏ, có ô cửa sổ
bé xíu nhìn ra căn hẻm lúc nào cũng đông đúc kẻ mua, người bán, nhộn nhạo, cái tủ vải
nhỏ đựng vài bquần áo phối với nhau thay đổi khi cần…hai cái nồi đa năng (vì khi cần
có ththay nhau nấu nướng đủ món tả pí lù mời hai đứa bạn thân).
Hàng ngày, trên chiếc xe đạp về nhà, nó cảm nhận được Tết đang đến rất gần. Năm nay
nó không về Tết. Quê xa Sài Gòn, tàu xe khó khăn, đi lại tốn kém bằng cả tháng làm việc.
Nó gửi số tiền đó về đểmẹ sắm Tết và chữa bệnh. Mlam lũ, vất vả cả đời với ruộng
nương.
Mấy năm nay không hiểu sao mẹ đau bệnh liên miên, làm lụng không đủ tiền chữa bệnh.
Nó nh mẹ và em đến trào nước mắt. Nó nhớ ngôi nhà nhỏ ở làng quê nghèo. Nó nhớ làn
gió mát của Đầm Trà Ổ sinh sôi con cua, con tép, cưu mang những người dân nghèo xác
xơ nhưng cần mẫn…
Hai mươi chín Tết. Nó hoà vào dòng người đi chợ hoa. Cơ man nào hoa đẹp. Những cây
mai có giá bằng tiền lương nóđi làm mười năm trời. Nó tần ngần trước những cành đào
Nhật Tân Hà Nội, những nụ hoa chúm chím ửng hồng như đôi môi thiếu nữ mời gọi.
Nghe nói ở Hà Nội hoa đào càng nđẹp. Khi nào nó mới biết Hà Nội?
Hai triệu một cành đào. Nó lắng nghe và đi qua. Một chút thèm thuồng, một chút tiếc
nuối. Khi nào nó mới mua được cành đào Nhật Tân về cắm trong nhà ngày Tết?
Nó lấy xe đạp ra về. Cạnh bãi xe có mấy cành đào Nhật Tân không chịu nổi nắng Sài
Gòn, héo nbị vất nằm chỏng chơ. Nó cúi xuống nhặt một cành bung tròn nhỏ, mình
sẽmua những bông hoa đào giả gắn lên cũng đẹp...Nó sung sướng mỉm cười.
Nó cắm cành đào vào trong xô nước, vẩy một ít nước lên những cành chi chít n
trắngđang buồn bã héo rũ, tội nghiệp em quá, sao chưa kịp nở đã vội héo tàn?