vietmessenger.com
Trn Thùy Mai
Trò Chơi Cấm
Như mọi năm, đúng vào ngày một tháng giêng, ông Thanh t chc sinh nht ca mình trong
ngôi nhà vườn ở làng quê. Khu vườn bên kia sông Bao Vinh, đầy nhng lá nhãn xanh um.
Không bao gi ông gi thip mời cho ai. Nhưng như một tp tc, bn bè ông cđúng ngày
là đến. Ngày ông còn ti chức, có năm cả trăm người đến mng sinh nht. T lúc về hưu,
mi năm người đến một thưa vắng, nhưng vn còn vài chục người. Ðó là nhng người thc
s thân tình: ông biết, ông s không bao gi mt h. Trong số đó có cả ông Phi cnh nhà:
mt ông già hin lành, chuyên làm cai gian trong các đám tang. Ông Thanh giới thiu vi
mi người: " Ðây, ông cai gian ca tôi, chng bao lâu na sẽ là người chôn tôi đấy" . Ðáp li
ông, ông Phi chỉ cưi. Nụ cười móm mém chân cht .ca ông làm người ta nghĩ đến hình
nh hin hu nht ca cái chết.
m nay ông Thanh vừa đúng bảy mươi tui. Vào bui tic ban trưa, ông đã ký nhng giy
t phân chia gia tài cho bốn đứa con trai trưởng thành. Ông có mt gia sn không ln
nhưng cũng cần phi thu xếp n tha. Nhìn v phía v, ông hi: " Nào, mình có đồng ý vi
tôi không, h mình?" Vợ ông rơm rớm nước mt vì xúc động. " Ông ơi, sao ông lại hi thế,
có bao gi tôi không nghe li ông?" Ðúng, bốn mươi năm qua, lúc nào bà cũng mãn nguyn
m cái bóng ca ông. Sut đời, ông đã làm lụng, đã đem lại danh giá cho bà. Bốn đứa con,
đó là kết qu cuc chung sng lâu dài và êm m gia hai người. Bây giờ, chúng đã ln,
được ăn học, thành đạt, đã kiếm được những người v tt; tt cả đang ngồi kia, nhìn v hai
ông bà, cm động và yêu thương. " Ba, ba vội quá, ba còn sng vi chúng con rt lâu, vy
mà..." Ông Thanh đẩy hết bút giấy ra xa, như vừa dt khoát làm xong mt công vic nng
n. Ông nói mà không nhìn ai c:
- T gi phút này, ba đã xong hết mi công n vi cuc đời. Ba có th thanh thn yên ngh
được rồi. Nhưng trong khi chờ đợi, ta c vui phi không các bn?
Nói xong, ông cao hng ung cn ly, hát mt bài hát vui. Ai nấy đều hát theo ông, tiếng hát
tưng bừng xóa tan ngay không khí có phn ngm ngùi ca my phút trước.
Còn bây gi, trời đã ti. Ông Thanh t cho phép
ung nhiều hơn, vì vậy men rượu bắt đầu giăng một màn sương trước mt ông. Tht k l,
vào gi phút y, ông cht thy phía cui bàn một người ph n, không biết ngồi đấy t lúc
nào. Hình như người y vừa đến, và c bàn tic không ai ngc nhiên vì mọi năm cũng thế
rt nhiều người đến vào phút chót. Ch có ông Thanh b ng, không th nhớ ra người y là
ai. Tay cầm ly rượu, ông đến gần người khách lạ. Dù ai đi nữa, đó cũng là một người đã
nhớ đến ông trong ngày này. Hơi rượu chếnh choáng làm ông không nhận ra người ph n
này bao nhiêu tuổi xưng hô thế nào cho phi. Vì thế, đáp lại n cười ca nàng, ông ch biết
nm ly bàn tay, siết cht.
- Thưa ông - Người khách mới đến nói giọng hơi ngập ngng - Hôm nay là ngày sinh nht
ca ông, tôi muốn đem đến cho ông mt món quà.
Nói xong, nàng đưa mắt nhìn quanh. Thy chiếc đàn ghita trên vách, nàng ra hiu nh ly
giúp. Ri nàng so dây, và bắt đầu khúc nhc ca mình.
Tiếng đàn buông từng nt nhc ri, chm, lãng đãng tiếp theo nhau; mt thgiai điệu k l.
Bng nhiên, giữa đêm đẹp trời, ông Thanh tưng mình nghe tiếng mưa. Mưa mùa thu, dìu
dt và nhẹ nhàng như không buồn đậu xuống đất mm.
Bt cht, ông kêu lên mt tiếng. Men rượu tan biến trước mắt ông. Ông đã nh ra! Khuôn
mt này, nụ cười này. Và tiếng đàn này. Tt cả đã t lâu ng yên trong ký ức ông. Nhưng
còn nàng, nàng t đâu hiện v?
*
* *
Khi gp ông, nàng cũng như thế này. Tóc nàng dài, ph kín hai vai. Ln đầu nàng ngước lên
nhìn ông, trong đôi mt nâu hin ra mt vng sáng du. Quán cà phê Mimôsa khut sau dc
đồi. Vào thi ấy, người ta xem vic ung cà phê bui sáng là mt th xa x phẩm. Dưới lùm
cây xanh và nhng vầng sương mù dày đặc, cái quán nh âm thm giu mình như mt th
ti phm dễ thương. Và nàng, cũng thế.
Thành phố cao nguyên đẹp nhưng quá buồn, nht là vi một người đàn ông xa gia đình.
Nhng bc bi phin toái trong mi ngày làm vic khiến bui chiu tr thành khong thi
gian t do và vô v. Mt tun hai lần, ông đến quán Mimôsa để gii khuây. Thiếu ph áo tím
ngi sau quy, nhng bông Muguet cũng mầu tím. Và rt nhiu âm nhc. Ở đó, lần đầu ông
đã nghe bản giao hưởng s 6 ca Beethoven - bản giao hưởng định mnh.
Thiếu phụ người Huế. Chng Mỹ, đang làm thủ tc bo lãnh cho nàng. Giy t quá phc
tp, rc ri. Trong khi chờ đợi, nàng giết thi gi bng quán Mimôsa. Nàng nói vi ông nàng
nh Huế, nh mùi rau diếp xanh trong vườn m. Mt ln, ông Thanh v phép. Khi tr li,
ông mang cho nàng mt chu nh trồng đầy rau diếp xanh. Rau diếp mới ăn rất hăng nồng,
nhưng lâu ngày thành nghiện. Dn dn, có lúc bun bc, ông ra khỏi cơ quan, đầu óc căng
thng, bước đi không định hướng. Mãi đến khi trước mt hin ra giàn hoa lm tm vàng, cái
nhà g thu mình sau hoa lá, ông mi biết đã đi đến chn v ca mình. Nàng đón ông ở ca,
nụ cưi ln sâu trong mt. Lúc ấy ông Thanh đã nghĩ cả nhân gian là quán tr, chỉ có nơi
này là quê nhà ca mình.
Ti hôm y, ông li. Ðêm cao nguyên lnh du dàng. Ðến lúc đó, ông mới hiu nàng thuc
vào loại đàn bà mà người đời vn bo là có bùa mê. Thật ra, đó là một năng lực k bí cho
tt c ph n t thu cổ sơ. Nhưng dần dà, người ta giu giếm nó đi, và quên mt nó. Còn
nàng, nàng không quên, không mt, vn mãi mãi như thế: mt dòng sui hn nhiên mê
đắm.
Sáng hôm sau, khi tnh dy, ông Thanh nghe nhng âm thanh dìu dt, lãng đãng rơi dần
tng git, tng giọt quanh giường. Ca mình, ông nói khẽ, như người nói mê:
- Trời mưa, em ạ.
Nàng xoay mình, áp đầu xung vai ông:
- Không đâu anh... Ðó là tiếng nhc. Bài
Jeuinterdit, nghĩa là Trò chơi cấm.
Ông Thanh tnh hn. Ông nhìn thấy đĩa nhạc đang quay, những tiếng đàn êm ái như mưa.
Và bàn tay nàng đậu trên vai ông, cũng mềm như tiếng nhc.
Trò chơi cấm kéo dài bao lâu, ông không còn nh. Trong thi gian y, ông ch nghĩ đến mt
người là nàng. Một người duy nhất, có người y thế gii này cht rng ln và vang ngân.
Mọi điều ta tri qua, ta thấy, ta nghe đều day dt, ngt ngào vô k.
Rồi đến mt ngày, ông quyết định ra đi. Con người tht k l, luôn muốn phiêu lưu nhưng
không dám vượt ra ngoài nhng rào cn ca cuc sng bầy đàn. Vả li, ông nh ra, ri s
đến lúc nàng đi xa. Bởi đau lòng hoc bi hiếu thng, ông chọn đi trước để khi b nàng b
li.
Nàng có mt trc giác k l, hiu ngay nhng dự định ca ông. Ngày tr v Huế, ông đến
chia tay vi nàng, như mọi ln v phép. Khi ông hôn nàng, nàng thì thm:
- Em biết, đây là lần cui.
Không! Ông kêu lên, siết cht ly nàng: Bao gi cũng thế, mi lúc gi trong vòng tay thân
th du mm ca nàng, bản đàn Jeuinterdit lại vang lên bên tai ông. Ông đã không nói di:
đó không phải là ln cui. Rt nhiều năm sau, thnh thong ông vẫn được gp và hôn nàng
như thế- Trong giấc mơ.
*
* *
Bây gi nàng lại đây, bên ông. Năm tháng qua, nhưng sao nàng quá trẻ. Nàng còn tr
hơn thuở gặp ông, như một thiếu n mi lớn. Ông Thanh run chân, chăm chăm nhìn. Nàng
vẫn đàn. Ngày xưa, ông không thấy nàng chơi đàn. Nhưng cũng những âm thanh thế này:
chm- ri, dìu dặt như tiếng mưa.
" Trò chơi cấm" . Ông Thanh nói rt kh, nhưng người đàn bà vẫn nghe. Dường như nàng
ch ch có vy. Bn nhc viết v mt cuc chơi, mt trò đùa thần tiên đến nao lòng. " Vâng,
vậy là ông đã nh ra" .
Ông Thanh tht lên:
- Em tưởng là tôi có th quên sao?
C bàn tic dn mt về hai người.
Người khách nữ treo đàn lên vách, rồi tr lại, đứng
trước ông Thanh. Ánh đèn toả sáng trên người nàng. Nhưng không... Đây thực s là mt cô
bé. Mt cô bé giống nàng như tạc.