Tư hữu hóa theo cách Nga
và bài học cho chúng ta
Gần đây nói tới việc đẩy nhanh quá trình tư nhân hóa, giảm tỉ trọng cổ phần của
nhà nước trong các doanh nghiệp cổ phần. Vì vậy việc tìm hiểu kinh nghiệm tư
hữu hóa (THH) của nước Nga là một việc hết sức cần thiết và có ý nghĩa thiết thực.
Trước hết, cần phải nói ngay, THH và cphn hóa là hai khái nim khác nhau. C
phần hóa là quá trình chuyển đổi cơ cấu quản trị: từ doanh nghiệp nhà nước sang
doanh nghiệp cổ phần. Còn THH là quá trình chuyển đổi sở hữu: từ sở hữu nhà
nước, sở hữu tập thể sang sở hữu tư nhân. Như vậy, cổ phần hóa và THH s
điểm gặp nhau khi quá trình thay đổi cơ cấu quản trị làm chuyn đổi cơ cấu sở hữu
tnhà nước sang tư nhân. Hiện nay, quá trình tư nhân hóa ở nước ta chưa din ra
mạnh mẽ, nhưng đây sẽ là một làn sóng tất yếu trong tương lai không xa. Vì không
cần chứng minh thì ai cũng biết sở hữu tư nhân là động lực bản để phát triển
kinh tế thị trường.
hu hóa ở Nga
Nhận thức rõ điều này, Chính phủ Nga ngay trong giai đoạn đầu cải cách 1990-
1994 đã xem THH là một trong 4 nhiệm vụ cơ bản. Tuy nhiên, ngay từ đầu công
cuộc THH ở Nga đã gây nhiều tranh cãi. Các nhà cải cách đứng trước hai lựa chọn.
Một, stiến hành THH từ từ, từng bước, trao tài sản vào tay chủ sở hữu mới, thực
sự sử dụng tài sn hiệu quả, với giá cao nhất có thể. Hai, tiến hành THH “chớp
nhoáng”, nhanh chóng, pn phát không tài sản quốc hữu cho toàn dân. Dĩ nhiên,
ai cũng hiểu cách làm thnhất sẽ mang lại cho quốc gia nhiều lợi ích hơn, nhưng
nó lại đòi hỏi thời gian và một hệ thống chính trn định. Cả hai thứ mà vào thời
điểm đó (1990-1991) nước Nga non trẻ đều không có. Dưới nhiều áp lực về kinh
tế, chính trị, thậm chí không ngoại trừ động cá nhân và tác động mạnh mẽ của
phương Tây, các nhà ci cách trẻ ở Nga đã quyết định lựa chọn phương án hai.
Kết quả là tnăm 1992-1994 tn toàn Nga đã 125.514 doanh nghiệp nhà nước
đăng ký THH, trong đó đã thực hiện chuyển đổi sở hữu được 88.814 doanh nghiệp.
Nhà nước thu về 760 tỷ rúp (tương đương - 3.7 tỷ USD với giá cuối năm 1992)
một con số quá ít ỏi so với giá trị thực của tổng tài sn đã đưa ra chào bán. Sở hữu
của nhà nước được chia nhỏ cho một nhóm người, tạo nên một giới kinh tế thượng
lưu bao gồm các nhà tài phiệt và các ông trùm kinh tế “đen”. Có thể nhận thấy rõ
điều này khi phân tích dữ liệu về thu nhập và tích luxã hội. Theo đó 5% n số
thuộc tầng lớp giàu và rất giàu chiếm 73% tích luỹ toàn xã hội và 80% ngoại tệ lưu
hành dưới dạng tiền mặt. Chênh lệch trong thu nhập giữa tầng lớp giàu – nghèo có
lúc lên đến hàng nghìn lần (1360 lần theo số liệu năm 1997). Việc hóa giá các tài
sản quốc gia, cố tình tạo quá trình phá sn ảo để giảm giá thành các nhà máy, t
hợp kinh tế nhà nước đã trở tnh bước đi quen thuộc của quá trình THH. Ví dụ:
Tập đoàn khí đốt lớn nhất thế giới ROS “Gazprom” được định giá khoảng 300 t
rúp (tương đương 12 tỷ USD, trong khi giá của công ty Mỹ tương đương Chevron
Corp.” là 123 tỷ); ngân hàng tín dụng “Sberbank”, với hàng nghìn chi nhánh trên
khắp nước Nga được đánh giá bằng 230 triệu USD, trong khi chi phí ngân hàng
này bỏ ra để xây dựng trụ sở chính tại đường 60 năm Cách mạng tháng 10,
Matxcơva (chỉ là mt trong hàng nghìn trsở) đã vượt quá con số 300 triệu USD
(!!!).
Điều đáng lưu ý là quá trình THH đã đưa đến kết cục: toàn bộ số lợi tức từ sử dụng
tài nguyên thiên nhiên của Nga tập trung trong tay các nhà i phiệt, các tập đoàn
tài chính thân Chính phủ hoặcc tổ chức kinh tế đen” lực ng này chiếm
khoảng 7-10% n số đất nước.
Bài học cho Việt Nam
Tất nhiên, hoàn cnh kinh tế, chính trị của nước ta hôm nay khác nhiều so với nước
Nga vào những m 1990. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta không học hỏi
được gì tnhững kinh nghiệm xương máu trong quá trình THH của nước Nga xa
xôi. Những bài học đó là gì?
THH chlà công cụ chứ không thể là mục đích. THH trên con đường phát triển
kinh tế thị trường, tự do hóa thương mại và hội nhập quốc tế là công việc tất yếu
cần làm. Nhưng THH chỉ là một trong số nhiều công cụ để chúng ta tìm và tạo cho
được các chủ sở hữu làm việc hiu quả vì lợi ích cộng đồng. Việc chúng ta qn đi
nhim vụ chính của quá trình THH là tìm cho được chủ sở hữu có đủ năng lực sử
dụng tài sn quốc gia hiu quả nhất là một sai lầm nghiêm trng.
Muốn THH thành công cần thiết lập được một cơ chế định giá tài sản minh bạch và
công khai. Việc hàng nghìn doanh nghiệp nhà ớc của Nga đã được định giá thấp
hơn hàng chục lần so với giá trị thực khi đem ra đấu giá là một minh chứng hùng
hồn. Điều này đặc biệt quan trọng đối với hoàn cnh kinh tế nước ta hiện nay. Các
bạn chắc còn nhớ kết quả xếp hạng về chỉ sminh bạch của thị trường bất động
sản (REIT-2006) do LaSalle Investment Management/Jones Lang LaSalle công b
cách đây không lâu. Theo đó, Việt Nam được xếp vào hàng thấp nhất của khu vực
châu Á- Thái Bình Dương, đạt 4.69 điểm thuộc loại không minh bạch (hạng dưới