
Yêu thương mãi mãi
Dành tặng cho những ai biết trân trọng những gì họ đang có và biết giữ
gìn cho điều đó thành mãi mãi.
***
Sài Gòn vào hạ, ánh nắng mặt trời hừng hực như thiêu như đốt, từng tia nắng
như những mũi tên lửa rọi thẳng xuống vạn vật, làm tăng thêm cái nóng nực
đến khó chịu của nơi này.
Đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân ngập đầy nắng rát bỏng, Nhi khẽ thở
dài một tiếng. Không khí thời tiết thế này thật là làm người khác mất hứng!
Chả là cô vừa mới đăng kí một lớp học tiếng Nhật trong dịp hè, hôm nay là
khai giảng. Trời thì nắng như vậy, phải ra đường vào lúc này, mới nghĩ tới
những khâu chuẩn bị nào là găng tay, nón, tất, khẩu trang,... là Nhi đã thấy
ngao ngán. Nhưng thôi! Vì tương lai cô lại lật đật thu dọn đồ đạc để đi học.
Cầm cuốn lịch bàn trên tay, Nhi đánh một dấu tick nhỏ lên khung ngày 27
tháng 6 – ngày đầu tiên đi học tiếng Nhật, ngôn ngữ mà cô đã thích từ lâu.
Chợt như vô tình, tâm trí cô được lái theo một hướng suy nghĩ khác, ánh mắt
sụp xuống, lòng cô bỗng chùng lại...
Hôm nay là tròn hai năm kể từ ngày Hoàng bước ra khỏi cuộc đời cô...
Có vẻ cũng đã lâu lắm rồi...

***
Chà, không khí trong lớp học im ắng quá, khác hẳn với những lớp ngoại ngữ
Nhi đã học trước đây, ồn ào và sôi nổi. Từ lối kiến trúc đến cái bảng cùng
những bộ bàn ghế đều giống y hết một lớp học bình thường của trường chính

quy. Đưa mắt nhìn quanh một lúc, Nhi quyết định chọn ngồi ở dãy bàn cuối
ngay cửa sổ, có thể nhìn ra bên ngoài. Từ trước đến giờ, học ở đâu cũng vậy,
cô đều chọn ngồi ở chỗ như thế để ít bị chú ý và có thể thoải mái làm những
điều mình thích.
Chỉ còn khoảng năm phút nữa là bắt đầu giờ học, Nhi vội sắp xếp lại tập vở
để chuẩn bị. Học viện chắc cũng đã đến đầy đủ, những phía bàn trên không
còn chỗ trống, chỉ có dãy bàn cô đang ngồi là trống huơ trống hoác, hình
như ở đây không ai thích ngồi bàn cuối thì phải...
Đang ngồi nghĩ vẩn vơ thì ở phía cửa có người đi vào, chưa kịp nhìn rõ
gương mặt nhưng thoáng thấy cách ăn mặc, Nhi ngầm đoán chắc rằng đó
không phải giáo viên, là một học viên nam đi trễ.
Dáng người dong dỏng cao, vai khoác ba lô, chiếc mũ lưới che gần hết
khuôn mặt, Nhi chỉ thấy thấp thoáng dưới đó ánh lên tia sáng bàng bạc của
chiếc khuyên nơi cánh mũi. Anh ta từ từ tiến về phía cô, đặt ba lô xuống và
ngồi ngay phía đầu bàn của dãy bàn cuối.
Ngay khoảnh khắc đó, tựa hồ cả cơ thể Nhi như đóng băng, cô gần như
không tin vào mắt mình. Trái đất quả là rất tròn... Sau cái ngày tưởng là cuối
cùng ấy, cái ngày cô đã nén đau để nói với anh lời chia tay, bản thân cô đã
chắc như đinh đóng cột với lòng rằng cho dù có thế nào đi nữa cô cũng
không bao giờ gặp lại anh. Đã hết duyên với nhau, giữ liên lạc thì có ích gì,
huống hồ cô còn là trở ngại của anh.
Hình ảnh anh ngày đó Nhi vẫn còn nhớ, Nhi nhớ cái dáng vẻ đau khổ đến
tuyệt vọng của anh, cả cái ánh mắt hoang mang nhìn cô đầy phẫn nộ. Thử
hỏi nếu phải đối diện với điều đó một lần nữa thì cô có còn đủ sức để đứng
vững nữa không? Vậy mà bây giờ, sau hai năm dài đằng đẵng, anh lại xuất

hiện, bằng xương bằng thịt trước mặt cô, còn ngồi cùng dãy bàn với cô nữa
chứ, có ai ngờ tới?
Đầu óc cô rỗng tuếch càng trở nên hỗn loạn, bất giác cô cảm thấy hoang
mang...
Hoàng đang ở trước mặt cô. Anh vẫn thế, vẫn một vẻ lạnh lùng khiến người
khác khó gần. Chiếc mũi thẳng ương ngạnh cùng với cặp lông mày đen láy
hình cánh cung làm bừng lên vẻ bướng bỉnh, khó bảo của chủ nhân. Đôi mắt
sâu thăm thẳm, đen láy, sáng ngời như sao. Ngày trước anh thường nhìn cô
bằng ánh mắt ngập nắng, đầy trìu mến nhưng giờ thì khác rồi, tận sâu trong
đáy mắt đã không còn nét hồn nhiên mà thay vào đó là sự vô cảm, lạnh lùng
đến gai người.
Hoàng nhìn thấy Nhi từ trước và ngồi ở đây ngay từ đầu đã là ý của anh.
Thời gian qua anh đã cố liên lạc với cô bằng mọi cách, hỏi thăm cả bạn bè
thân thích của cô nhưng vẫn không có tin tức gì, cô gần như bốc hơi khỏi
cuộc sống của anh. Chả lẽ sau bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu kỉ niệm đã

có với nhau, Nhi dửng dưng nói ra lời chia tay nhẹ nhàng và hời hợt đến thế
sao. Hoàng cần ở cô một lời giải thích. Anh đã đợi quá lâu rồi...
Có vẻ Hoàng nhận thấy được nét mặt đang ngày càng biến sắc của Nhi, anh
im lặng hồi lâu, chốc chốc liếc qua cô rồi ngoảnh mặt đi như người xa lạ.
Nhi cảm nhận được điều đó, cô khẽ thở dài...
Bây giờ ở gần nhau như vậy, cùng ngồi một bàn, nhưng trái tim họ thế nào,
có còn đủ chỗ cho những yêu thương về nhau hay không... hay chỉ là những
nỗi đau đã giày vò họ trong suốt hai năm qua?
Một buổi học trôi qua trong căng thẳng.
Nhi không nghĩ là tiếng Nhật lại khó nuốt đến vậy, mới buổi đầu thôi nhưng
cô đã thấy uể oải, cũng có thể điều này còn là do một yếu tố khác nữa. Mới
nghĩ đến đây cô liền đưa mắt tìm anh, cứ như một thói quen vậy, rồi ánh mắt
cô dừng lại trước người thanh niên trẻ đang lướt nhẹ con Ducati
Desmosedici RR để lại bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ.
Chà! Anh đổi xe từ khi nào thế nhỉ? Nhi nhớ Hoàng là một fan hâm mộ
trung thành của xe mô tô phân khối lớn, nhờ thời gian lúc còn ở bên cạnh
anh, ngày nào cũng nghe anh nhắc, đâm ra cô cũng biết được đôi chút...
"Đây là Ducati 848 EVO, còn đây là con Ducati Superbike 848, cuối cùng là
Ducati Desmosecidi RR, em thích loại nào?" - Trên tay cầm những bức hình
của các con xe vừa nãy, anh nheo mắt lại, âu yếm nhìn cô hỏi.
"Anh hỏi em thế làm gì? Em đâu có am hiểu mấy cái này". - Nhi ngơ ngác
nhìn anh đáp, rồi chợt nhận thấy trong mắt anh có vẻ như rất muốn cô trả lời,
dừng lại ngắm nghía một hồi lâu, cô tiếp: "Vậy thì em thích cái cuối". Nụ
cười cô tưới rói như ánh nắng, ngập đầy trong đôi mắt anh.

