CHƯƠNG 3
CÁC GIẢI PHÁP KHAI THÁC HỢP LÝ CÁC
DI SẢN VĂN HÓA TRONG PHÁT TRIỂN DU
LỊCH VIỆT NAM
3.1 Căn cứ đề xuất giải pháp khai thác hợp các
di sản văn hóa thế giới nhằm phát triển du lịch
Căn cứ pháp
- Công ước quốc tế của UNESCO
(1972)về bảo vệ di sản văn hóa
thiên nhiên thế giới: khung pháp
quan trọng nhất hướng dẫn các
quốc gia thành viên trong việc bảo
tồn khai thác.
- Chính sách luật pháp quốc
gia:Luật Di sản văn hóa, Luật Du
lịch, các chiến lược phát triển du
lịch bền vững của từng nước.
Căn cứ pháp
- Chiến lược phát triển bền
vững của Liên Hợp Quốc
(SDGs 2030):đặc biệt mục
tiêu 11.4 “tăng cường nỗ lực bảo
vệ gìn giữ di sản văn hóa,
thiên nhiên của thế giới”.
- Quy hoạch quy định của
địa phương:về vùng bảo vệ, sức
chứa du khách, bảo tồn kiến trúc,
cảnh quan.
Căn cứ khoa học
- Nghiên cứu giá trị di sản:
Đánh giá toàn diện các giá trị nổi
bật toàn cầu (Outstanding
Universal Value OUV) để xác
định yếu tố cần bảo tồn yếu tố
thể khai thác.
- Nghiên cứu sức chứa du lịch
(carrying capacity):Xác định
giới hạn khách, tác động môi
trường hội, đảm bảo không
vượt ngưỡng chịu tải.