CÁC PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU
CỦA VĂN HÓA HỌC
G.A. Avanesova
Phương pháp nghiên cu của văn hóa học tp hợp các phương thức, thao
tác biện pháp đưc s dụng để phân tích văn hóa và, mc độ nhất định, to
nên đối tượng ca nghiên cứu văn hóa. Do văn hóa hc mt lĩnh vực kiến thc
tích hp, thu thp kết qu nghiên cu ca mt lot khoa hc chuyên ngành (nhân
học văn a, nhân học hi, dân tc hc, hi hc, tâm hc, ngôn ng hc,
s học…), cho nên thao tác phân tích đưc thc hin thông qua s tng hp các
phương pháp và mục đích nhận thc, tp hp xung quanh mt trung tâm: văn hóa
các bình din ca . Điều y đã cho phép tư duy lại nhiu quan nim và khái
niệm đang tồn ti trong khuôn kh mi chuyên ngành hợp thành văn hóa học.
Trong quá trình phân tích văn hóa học, các phương pháp cụ th ca tng chuyên
ngành khác nhau đưc s dng mt cách chn lọc, tính đến khả năng giải quyết
các vấn đề, phân tích chúng trên phương diện văn hóa học. Không hiếm khi chúng
được s dng không phi vi cách các thao tác hình thc, giống như các
cách tiếp cn trong nghiên cu hi hoc nghiên cứu nhân văn. Tt c nhng
điều này tạo nên sở đ biu hin v s biến thái nhất định các phương pháp
chuyên ngành, v s tích hp chúng trong khuôn kh các nghiên cứu văn hóa,
đó, cuối cùng, chính tác nhân kích thích s phát trin nhn thức văn hóa học nói
chung.
S nhn biết như vậy không nghĩa là dn đến loi b s cn thiết phân
thành những nhóm đc bit nghiên cứu chuyên sâu các phương pháp phân tích
của văn hóa học. Trong hphương pháp của văn hóa học cũng áp dụng s chia
tách, ph biến đi vi các khoa hc hội và nhân văn khác, chia thành các
phương pháp phục v cho vic nghiên cu tri thức cơ bản và các phương pháp gắn
vi vic thu nhn tri thc kinh nghim. Cũng thể tách thêm một nhóm đc bit
các phương pháp nghiên cứu lĩnh vực tri thức văn hóa học ng dng. Trong nhng
thp niên gần đây trong khuôn khổ tri thc ng dụng đã xut hiện các phương
pháp k thut ca các chuyên ngành văn hóa hc mi nhất như nhân học sinh
thái, nhân học đô thị, dán văn hóa-xã hi, t chc các liên kết quan h liên
thiết chế (trong đó có tư vấn thích ng, giao tiếp cộng đồng…
Một cách phân nhóm các phương pháp nghiên cứu văn hóa hc khác bt
ngun t cách phân chia truyn thng trong lch s, chia các khoa hc thành khoa
hc v t nhiên khoa hc v tinh thần. Đến thế k XX các nhà nghiên cu bt
đầu nói đến vic s dng trong phân tích hội phân tích văn hóa các phương
pháp ca nghiên cứu văn hóa nhân văn và nghiên cứu văn hóa xã hi theo h thut
ng của duy khoa học Nga. Khi nói v các ngành khoa học nhân văn, người ta
muốn nói đến t hợp các phương pháp của nghiên cu ngvăn, nghiên cứu văn
hc, s hc, luận văn hóa, nghiên cu tôn giáo, ngh thut hc, dân tc chí,
nhân học văn hóa, triết học, đạo đức hc,… Còn khi nói đến các khoa hc hi,
người ta đưa vào nhóm này các phương pháp ca kinh tế hc, chính tr hc, dân
tc hc, hi hc,Trong nhóm th nht, nhim vbn nghiên cu tính
cht th của văn hóa, so sánh chúng, tcác liệu xuất phát điểm của văn
hóa. Còn thao tác tổng quát trong trường hp này ch nhim v th yếu. Đồng
thời người ta cũng s dụng các phương pháp gắn lin vi việc đi sâu thấu hiểu văn
hóa, thâm nhp vào ý nghĩa bên trong ca các hiện tượng giá tr ca nó, bng
cách này hay cách khác, gn với quan điểm gtr ca khuynh hướng thc chng.
Trong s chúng, tm quan trọng đặc biệt các phương pháp dân tộc hc thc
địa (mô t, phân loại, phương pháp tàn dư,…), phương pháp quan sát, phng vn
m ca m hc hi hc, các phương pháp của s học (trong đó
phương pháp lịch s - so sánh), phân tích văn bản trong khuôn kh h hình ca
gii minh hc,… Trong nhóm th hai, ngược li, nhim v ch yếu tìm ra các
qui lut và nguyên tắc, cho phép đi từ nhng qui luật chung đến thu hiu các hin
tượng riêng. Trong nhóm này, các thc tế riêng l ít gtrhơn c tổng kết
mang tính h quan nim, phân tích tính cht chung ca các hiện tượng liên kết
chúng vi rt nhiu hiện tượng khác. Trong trường hp này, vic s dng các
phương pháp này hay khác ch yếu hướng ti vic làm v mt nhn thc các
chức năng của văn hóa, nêu bật nhng mi liên h nhân - qu, khách quan, bên
trong ca nó, thu hiu mt ch phê phán các hiện tượng tinh thn ca đời
sống văn hóa. Bên cạnh đó, các phương pháp, nguyên tc phm trù nhn thc
b cun hút v hình tưởng phân tích h hình ca khoa hc t nhiên
phương thc xây dng đ án-công c để vn dụng chúng. Theo khuynh hướng này
được s dng rng rãi các phương pháp thủ pháp c th ca phép phân tích
trong các nghiên cu kinh tế hc, chính tr hc, xã hi hc - đó là cách tiếp cn cu
trúc - chức năng, phương pháp phân loi, phân tích s kin các hp phn,
hình hóa đi đôi với áp dng phân tích toán học, trưng cầu luận hi, nghiên
cứu văn bản bằng phương pháp phân tích nội dung,…
Như vậy, nhóm các phương pháp th nht mức độ cao hơn, khả năng
phn ánh thế gii không gian vt th và s kin c th của văn hóa, phản ánh dòng
chy kinh nghiệm văn hóa còn phân lp yếu của con người, cũng ncác đặc tính
ca hiện tượng văn hóa như những s khác nhau, ging nhau, rt khó biu đạt,
nhng gì độc nht vô nh. Các phương pháp này có thể phn ánh nhng hiện tượng
dthay đổi hoc toàn vn của văn hóa, nhưng thật khó xác định hình thc ca bn
thân tính hay thay đi và tính toàn vẹn đó.
Nhóm các phương pháp thứ hai, ngược li, da vào thế mnh ca trừu tượng
hóa khách quan, gii quyết tốt n loại nhim v biu l cái chung nht, cái
toàn th gn vi nhau v mt chức năng bằng cách phân tích các cấu trúc điều
chnh phân tầng. Các phương pháp đó hiu qu tt nht với các đơn vị văn hóa
trung cho phép nghiên cu nhng gì đã được phân hóa, chia tách, đã
hình thc biu hin ràng, nhưng rất kcp cho hình thức đó một ni dung
nhân văn mang tính cá nhân, độc đáo, vốn hết sc quan trọng trong văn hóa.
Bên cạnh đó, khi s dụng c phương pháp này hay khác cũng không thể
đưa ra một ranh gii rt gia ch th ca phép phân tích vi khách thđược
nghiên cứu. Đặc tính đó liên kết tt ccác phương pháp phân tích xã hi phân
tích nhân văn lại, phân bit chúng với các phương pháp của khoa hc t nhiên, ca
toán hc, k thut ng dng, vic s dng chúng nn tng vng chc da
trên th thc gii thích và hầu như không quan tâm lắm đến th thc thu hiu. M.
Weber mt trong những người đầu tiên chú ý đến đặc điểm va nêu ca các
khoa hc v hội văn hóa, nơi không thể chia tách khách th ch th ca
vic phân tích. thế ông cho rng các khoa hc này cn s dụng đồng thi c
phương pháp thu hiu lẫn phương pháp gii thích. Cái th thc th liên kết
chúng làm một được M. Weber gi là "s thu hiu có gii thích". Từ đó việc công
nhn hi văn hóa những đối tượng đc bit ca phân tích khoa học đòi
hi những phương pháp đặc biệt trên phương diện tng hợp, thường xuyên được
đề cp ti nước ngoài trong khuôn khcác khuynh hướng khoa học như xã hi
hc thu hiu (Ph. Znaneski, U. Tomas…), hiện tượng hc (A. Sius …), hi
học văn hóa (Ph.Kh. Tenbruk, P.Bourdier…), trong khoa hc Nga nhng
người bênh vực văn hóa hc hi hi hc văn hóa. Trong khuôn kh các
trường phái khuynh hướng nghiên cứu văn hóa vừa nêu, nhng thp niên gn
đây xuất hin n lc ca nhiu nhà nghiên cu mun khc phc những điểm hn
chế ca c ch t dân tc hc, ln ch nghĩa hình thc của các phương pháp
cu trúc chức năng hình thành những phương pháp phân tích bằng con đường
thu hiểu văn hóa, cho phép chuyn thành s din gii hi học các liệu lch
sử văn hóa.
Cách đặt vấn đề v s cn thiết gii quyết các nhim v phc tạp như vậy đã
được chun b bng c mt thi ktrước đó trong sự phát trin ca tri thức văn
hóa hc: trong nó in du n ca mt loạt giai đon tun t, trong khuôn kh ca
chúng, các phương pháp đặc thù của phân tích văn hóa đã to dng hình thành
nên các mô hình nhn thc nhất định.
Giai đoạn đầu tiên trong phân tích văn hóa một dân tc hoc mt thi k lch
sxa xôi nào đó được phát trin trong khuôn kh gii quyết c vấn đề nhân văn
của liệu, ch yếu mang tính cht t kinh nghim. giai đoạn này, các
phương pháp được s dng cho phép c nhà nghiên cu tháo g nhng rào cn
"không hiu" thi đại khác hoc nền văn hóa khác. đây, việc s dng các
phương pháp phân tích khác nhau nhằm hướng ti làm các chng cđể gii
thích đạt ti cấp đ luận. Đồng thời, được to dựng và được ph biến
hình phân loi hình miêu t để nhn biết văn hóa. Các mô hình này chđưa
ra nhng t cu hình hoc t nền văn hóa như những chnh th không
ch được mi quan h nhân qu các chc năng của hiện tượng được nghiên
cu.
Giai đoạn tiếp theo s dụng các phương pháp tiếp cận văn hóa học so sánh
các nền văn hóa khác nhau, điều này đòi hi phi s dng mt quang ph rộng hơn
các phương tiện phân tích khái nim chuyên ngành đặc thù. Đồng thi, các nhà
văn hóa học thường hay s dụng các phương pháp của triết hc, lôgíc hc, hi
hc, ngôn ng hc, tâm hc, hiu hc, s hc, cũng như các thể thc phân
tích trên phương diện liên ngành - cách tiếp cn cu trúc, chức năng, hình
hóa,… Trong khuôn kh ca cấp độ phân tích này, các mô tả đc tính và mô tả văn
hóa riêng l dường như vn còn tn mạn, chưa gn kết vi nhau do skhông đồng
loi ca chúng. giai đon này, các hình nhn thức văn hóa được xây dng là
mô hình liên tưởnghình chức năng.