Châu Khê làng tôi đó - Phạm Minh Tiến
Làng tôi Chu Xá Châu Khê
Bình Giang Thúc Kháng đường về thênh thang
Lối xưa đầu xã vào làng
Đường đi lát gạch thênh thang đề huề.
Lũy tre ôm ấp tình quê,
Cửu An sông nước mang về phù xa.
Mây bông hửng dáng chiều
Tạo nên cảnh đẹp hiền hòa bình yên.
Xa gần đều đã biết tên,
Châu Khê di tích ghi nên svàng.
Một vùng đồng lúa mênh mang,
Bờ lô , mương máng dọc ngang bàn cờ.
Xen canh gối vụ ba mùa,
Thâm canh năng suất bội thu lúa vàng.
Quê tôi mỗi độ xuân sang,
Tháng giêng 19 hội làng đông vui.
Châu Khê văn hóa đổi đời,
Tin vui đưa đến mọi nơi mọi miền.
Gần xa hội tụ hàn huyên,
Quê cha quê mẹ tạo duyên cội nguồn.
Lòng kính cẩn thắp nén hương,
Nhngười phá thạch khai sơn ra làng.
Nhcụ tổ nghề bạc vàng,
Tạo nên cuộc sống mở mang ngành nghề.
Tại hương tại phố một quê,
Châu Khê – Hàng Bạc đi về ngược xuôi.
Như hương tỏa khắp nơi nơi,
Kim hoàn chung sức cho đời đẹp xinh.
Châu Khê phong cảnh hữu tình,
Đầm sen hương tỏa lung linh trăng vàng.
Cột đồng hồ ở giũa làng,
Cầu Ba nhà trkhang trang rộn ràng.
Nơi đây nôi của cả làng,
Líu lô mẫu giáo vang vang nói cười.
Câu lạc bộ luyện nên người,
Từ trang sách mới để đời vươn lên.
Giếng nước trong, bao giờ quên,
Tấm lòng vàng đó tạo nên ngọt ngào.
Trước làng đình rộng lại cao,
Một đôi ngựa đá ghi vào chiến công.
Chùa Sùng Ân tiếng chuông đồng,
Ngân nga thánh thót gợi lòng từ bi.
Văn hoa tượng phật uy nghi,
Miếu Lăng Đức Thánh quý vì nghĩa nhân.
Oai phong dẹp giặc phò Trần,
Anh hùng truyền thống hai lần diệt Nguyên.
Tướng quân Phạm Sỹ lưu truyền,
Vua Trần tặng thưởng Thượng Nguyên HHầu.
Làng tôn công đức ơn sâu,
Thành Hoàng ghi thôn Châu thờ Ngài.
Châu Khê còn lắm nhân tài,
Châu Tung Chinh đó một Ngài tướng quân.
Cấm binh thống lĩnh thi Trần,
S son còn nhắc những lần chiến công.
Lưu Xuân Tín thời Thịnh Tông,
Nhà Lê phong chức Nghệ Công bạc vàng.
Còn bao chiến sỹ vẻ vang,
Chung lòng với nước với làng hy sinh.
Góp công với nước hiển vinh,
Để làng có cảnh vật sinh đẹp đời.
Châu Khê nay đã sáng ngời,
Điện về bừng sáng mọi nơi, mọi nhà.
Sớm chiều loa vọng vang xa,
Truyền đi lời đẹp trăm hoa rực hồng.
Thay li bia đá ghi công,
Với ai đã có tấm lòng đắp xây.
Núi đôi - VŨ CAO
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai nhánh lúa
Bữa thì anh ti bữa em sang.
Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.