
Cho anh yêu em nhé, cô gái Thu Hà Nội

Đường phố đẹp với chút hương hoa và đèn lấp lánh, Hạ ngồi trên mái hiên nhìn lên
trời, chốc chốc lại nhấp ngụm cafe đã nguội từ khi nào, ba hôm rồi Tuấn không
liên lạc, Hạ tự hỏi đây liệu có phải là cái kết cho cuộc tình không có tình yêu từ hai
bên?
Hà Nội đang là mùa thu, nhưng Hạ không muốn đi dạo hay đi ngắm Hồ Tây cùng
lũ bạn, không muốn ra trà chanh với hạt hướng dương- món ruột của Tuấn- không
muốn đi ăn kem sầu riêng trộn socola, món ăn ghê ghê nhưng vì Tuấn bảo ngon...
Cuộc sống của Hạ từ lâu dính chặt với hình bóng của một cậu trai sinh viên mỹ
thuật với đôi mắt lãng tử, bây giờ, giống như người què mất đi cái gậy, Hạ gục ngã
một cách âm thầm. Ngoài mặt vẫn cười, vẫn đi học, vẫn viết đề án bình thường,
nhưng chỉ là về đêm biến thành một Hạ khác, Hạ của công việc.
- Hạ, xuống dưới đi, đang cuối thu đấy!

Cái giọng MiềnNamđặc sệt vang lên sau lưng, và kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy sẽ
đến và lôi cô xuống không thương tiếc
-Nammà kéo tôi xuống một lần nữa là coi chừng đấy!
- Hạ làm gì được tui? Đi xuống dưới đi, phải biết thương mình một tí chứ!!
Hạ bực bội leo xuống, mặc kệ cái tên điên khoái kéo mình ra khỏi ảo mộng kia.
Chui vào phòng, khóa trái cửa, cô mở máy tính check mail. Có vài cái của tòa
soạn, nhưng có 1 cái của Tuấn :).. là một mail chúc mừng sinh nhật, trông đơn
giản, nhưng lại có hàm ý sâu xa bên trong.. tại sao sau 3 ngày im lặng, Tuấn trở lại
bằng một cái mail chúc mừng sinh nhật đầy ẩn ý? Ý anh là sao?
Hạ nhấc điện thoại và gọi cho Tuấn.

- Alo?
- Anh.. vẫn khỏe chứ?
- Không, anh kẹt ở miền nam mấy hôm, đi theo đoàn nên không về sớm được, lại
không kịp nói với em, chắc em lo lắng lắm. Anh xin lỗi.
Anh nói dối, cô biết, vì lịch của đoàn Nhiếp Ảnh nơi anh tham gia cô nắm rõ, và vì
Nam cũng ở trong đoàn đó, chỉ là Tuấn không biết Nam trọ chỗ này thôi, Nam
chưa đi, sao Tuấn của thế kẹt ở miền nam được.
- Vậy à?
- Ừ, em gọi chỉ để cảm ơn anh về clip chúc mừng sinh nhật.

- Hì, sao lại cảm ơn, khi nào anh về anh sẽ mang quà cho em!!
- Vâng… chào anh!
Có nên khóc không nhỉ? Hạ đang cười, cười hay khóc cũng không biết nữa, vậy thì
bao lâu qua anh đã nói dối cô những gì? Những lần đi SaPa, đi Nha Trang, đi Vũng
Tàu đó, liệu có phải là anh đang đi thật? AAAAAAAA.. Hạ muốn hét lên thật to,
đầu cô như muốn nổ tung ra, có nên tiếp tục bị lừa dối để được yêu.. hay nên chấm
dứt trò chơi ngu ngốc này để tìm lại chính mình?
Cô không thể nghĩ them bất cứ điều gì nữa, đầu cô đau như búa bổ, Hạ muốn ra
ngoài, phải, ra ngoài đi dạo biết đâu sẽ tìm ra được câu trả lời.
- Hạ đi đâu vậy?

