
Đưa Anh đi về nơi Em!

Nếu không có Phạm bên cạnh thì việc ngắm mặt trời mọc và mặt trời lặn có gì
khác nhau không? Không có. Chính vì thế mà ánh nắng chói chang của một ngày
cuối tuần chẳng những không làm tôi tỉnh ra mà còn ngỡ là mình ảo giác. Lật mình
cầm chiếc Iphone quen thuộc, lời em nói vẫn nằm ở đó, rất – rõ – ràng:
“Ngày hôm nay em sẽ yêu 1 người khác. Em đã quá mệt mỏi vì dõi theo và trông
chờ ở anh. Những gì đã qua hãy xí xóa nhé, tìm em khi nào anh muốn chia sẻ, em
lúc nào cũng ở đây động viên anh”
Buông thõng tay thả rơi điện thoại, đó có lẽ cũng là tin nhắn cuối cùng Phạm gửi
cho tôi. Thì sao? Chẳng sao cả bởi vì.....có một sự thực là tôi vẫn phải thức dậy dù
hôm nay, cuộc sống này có còn Phạm nữa hay không!
2.
“ Liệu em có từng quan trọng với anh không? Yêu thương của em, liệu em có từng
quan trọng với anh không?”
Lúc này, khi cô ngồi một mình thẫn thờ giữa quán café vì men rượu tối hôm qua,
cô bỗng dưng tự thúc giục bản thân mình với câu hỏi:” Liệu em có quan trọng với
anh không?”. Chưa bao giờ cô tìm cho mình được một đáp án xác thực bởi trong
cô lúc nào cũng đầy sự hoài nghi về Nguyễn, ngay cả lúc này! Anh là một người

đàn ông khó nắm bắt. Đó là tất cả những gì cô biết, không hơn. Lúc này đây, cô
muốn từ bỏ tất cả về anh. Những lời hứa Nguyễn dành cho cô như một món quà
được bọc gói cẩn thận có đeo chiếc ruy-băng xinh xắn xung quanh - những lời đẹp
đẽ, để khi bóc ra sau lớp vỏ đầy màu sắc được chau chuốt cẩn thận ấy là chiếc hộp
sáo rỗng, là trống không, là một khoảng thời gian đã qua đi phí phạm cho những
tôn thờ mà bản thân cô chưa thật sự thấu hiểu.
Tin nhắn khiến cô giật mình quay về thực tại, là tin nhắn của anh, những dòng tin
sắc, lạnh và không thiếu sự tuyệt tình:
“Nếu yêu một người khác là điều em chọn. Chúng ta xem như chưa từng quen
nhau. ”
3.
Mỗi khi cô đơn, tôi lại tự hành hạ mình bằng cách tìm đến nơi chốn mà Phạm nói
rằng cô rất thích_1cây cầu đá cổ tồn tại hàng bao thế kỉ. Tôi lơ đãng bước trên
hàng triệu dấu chân con người đã từng ngang qua nơi đây và ngắm nhìn dòng
Seine mênh mông trải dài phía xa, như một dải lụa phấp phới trên nền trời xanh
ngắt. Khi tôi play những giai điệu quen thuộc ấy:
“Would you dance

If I asked you to dance?
Would you run
And never look back? ”
....tôi chợt nhận ra rằng mình đang nhớ Phạm, nỗi nhớ không còn dịu êm như mọi
lần mà nó đã biến thành da diết. Tôi như lạc đi trong từng câu chữ của Hero nhưng
rồi một thứ âm thanh khác giằng xé trong tôi. Thứ âm thanh duy nhất tôi cảm nhận
được chỉ còn là tiếng bước chân Phạm...đang rời bỏ cuộc đời tôi, đầy - vội – vã!
Hoá ra chúng ta sẽ đôi lần hứng chịu về cho riêng mình những nỗi đau ngoài sức
chịu đựng. Chia tay chỉ là hành động của một người quyết định rời bỏ một người
nhưng sao cảm giác lại giống như một người vừa chớp mắt đã mất cả thế giới ?
Có cơn gió nào đi lạc khiến hốc mắt tôi thoáng đỏ, bước vô thức lang thang trên
đường, 2 bên là 2 dãy cửa hàng xinh xắn với những ô cửa kính lớn lộng lẫy. Trong
vô thức, tôi dừng lại trước của hàng tranh thật lâu, thật lâu.. thời gian như ngừng
lại khi tôi ngắm nhìn những bức chân dung và nhớ về cái ngày tôi hì hục vẽ Phạm
từ 1 bức ảnh. Rồi cảm giác hụt hẫng, giận dỗi khi chỉ mới liếc qua Phạm đã nói:
“Em có xấu thế này đâu!”. Khi ấy, tôi thật sự không hề biết rằng sẽ có một ngày cô

ấy lại trở thành ngày hôm qua. Hẹn nhau đi đầu non cuối bể, cuối cùng rời tay
buông bỏ điềm nhiên, quên bẵng câu thề. Chỉ có những lỗi hẹn là tròn đầy nguyên
vẹn. Chỉ có những nỗi nhớ là nhiêu khê trở về....
4.
Kuala Lumper đã bước vào mùa mưa mang theo mảng không khí ngập mùi muối
tràn vào thành phố, khiến cô như bơi bơi trong cảm giác đại dương.Đêm đen, bầu
trời cô đơn rộng thành từng mảng thênh thang tối. Không có ngôi sao nào soi sáng
bầu trời đêm nay, cũng không còn thứ ánh sáng nào dẫn lối. Một mình. Lạc trong
nỗi đau. Cô có cảm giác mất phương hướng về lại với những giấc ngủ, cômuốn tìm
cho mình một giấc mơ để thoát khỏi thực tại nhưng càng tìm kiếm cô lại càng bất
lực lạc lối, cơn mơ như mảnh nam châm cùng cực cô càng tiến gần thì lại càng rời
bỏ cô - như anh.
Những suy nghĩ về Nguyễn khi màn đêm buông xuống giống như lời nguyền đi
theo cô từ ngày họ chia tay, lúc nào cũng đeo bám theo cô chẳng buông rời. Mỗi
khi như thế, đầu cô là một chuỗi rối rắm, không tài nào có thể yên bình. Có lẽ cô
đã quen với câu chúc ngủ ngon của Nguyễn hằng đêm để tìm đến những giấc mơ,
và giờ sau khi chia tay, cô như bị mất chiếc chìa khóa ấy để có thể bước vào thế
giới êm đềm. Anh đâu biết đôi lúc cô bật khóc trong đêm tức tưởi đến lúc hai khóe

