Innsbruck quyến
Trên nền của dãyi Alpen (còn gọi là Alpes hoặc Alps) dài
1.200 km, rộng từ 100 đến 400 km có 13 thành phố thuộc các
nước Pháp, Ý, Thụy Sĩ, Áo và Đức, trong đó Grenoble của
Pháp với trên năm trăm ngàn dân là lớn nhất và còn được gọi
là “thủ đô” của dãy Alpen, thứ nhì là Innsbruck.
Nằm trong một thung lũng lọt giữa dãy Alpen, Innsbruck là
thủ phủ của Tyrol, một trong chín bang của Cộng hòa Áo.
Innsbruck là t ghép của tên sông Inn và Brücke (tiếng Đức,
có nghĩa là cây cầu). Khởi thủy nó chỉ là tên của một cây cầu
bắc qua sông Inn, nối đường Mariahilfstrasse và đường
Innstrasse bên tả ngạn với đường Innrain và đường Herzog-
Otto-Strasse bên hữu ngạn. V sau, “Cầu trên sông Inn” được
dùng để chỉ luôn tên thành phố này. Sông Inn nước rất trong
xanh, bắt nguồn trên dãy Alpen tđộ cao gần 2.500m ở Thụy
Sĩ và chỉ dài 517 km trước khi đổ vào sông Donau (Danube)
ở Passau trên lãnh thổ nước Đức.
Theo thống kê mới nhất, Innsbruck có 118.902 người, đứng
thứ năm trong các thành phố của Áo. Trong mấy chục năm
gần đây, Innsbruck không những là trung tâm giáo dục đại
học và văn hóa truyền thống của vùng, mà còn rất năng động
và hấp dẫn trong vai trò của một trung tâm du lịch và th
thao, đặc biệt là thể thao mùa Đông.
Đường phố Innsbruck
Hôm chúng tôi đến, nhiệt độ ở đây là 180C, nắng vàng ph
khắp các dãy phố, rực rỡ những khóm hoa trong các bồn trên
l đường, trên ban công nhng ngôi nhà cổ. Chị Dung, người
con gái phố Lãn Ông, Hà Ni ngày nào, từng tốt nghiệp ĐH
Thư viện, định cư ở Đức 20 năm nay, đưa tôi từ München
sang đây trên chiếc Audi A4, lái xe vào một bãi đậu ngầm
trên đường Meinhardstrasse.
Theo sự hướng dẫn rất thân thiện và nhiệt tình của một cặp
vợ chồng trung niên người địa phương, chúng tôi rảo bước
theo con đường lớn Museumstrasse và thẳng hướng tới khu
phcổ.
Thành phố của lễ hội văn hóa, nghệ thuật và thể thao
Nhà thờ Thánh Jacques
Sau khi thăm nhà thờ Thánh Jacques (Dom zu St. Jacob)
ngay phía Bắc khu trung tâm được xây dựng trong những
năm 1717-1724 theo li kiến trúc baroque, có hai cây đàn
orgue vươn cao những ống thật lớn lấp lánh ánh bạc ở hai
đầu Đông Tây của nhà thờ, chúng tôi đến ngôi nhà Mái vàng
(Goldenes Dachl).
Ngôi nhà này là một công trình có mt không hai do vua
Maximilien đệ nhất của Đế chế Thần thánh Áo cho thực hiện
năm 1494, nhân lễ thành hôn lần thứ ba của ông với công
chúa Bianca Maria Sforza. Lớp mái che lầu hai của ngôi nhà
- nơi nàng Bianca Maria ngồi thưởng ngoạn lễ hội được phủ
bởi 2.657 viên gạch bằng đồng mạ vàng. Tuy không lớn bằng
chùa vàng ở Bangkok và Phnom Penh hoặc các bức tượng
mạ vàng ở khu du lịch Đại Nam (Bình Dương), nhưng nó đã
xuất hiện từ hơn 500 năm trước đây.
Mái nhà vàng
Ghé vào một siêu thị nhỏ trong khu trung tâm, tôi chợt thấy
nhng dòng chữ Việt trên mấy cái túi xách và treo bảng giá