Không gian nghệ thuật
trong sáng tác của
Franz Kafka
Đến Vụ án, không gian ngt ngạt tù túng li xuất hiện dày đặc n. n phòng
t xJozef K lần đầu tiên cht ních ngưi, trần nhà li q thấp người ta đứng chen
chúc, ai cũng phải lom khom, đầu và ng đụng vào trần nhà(9). n phòng ti l
m, đy bụi bặm khói, đám đông ăn mc ti tàn, thm ccó người còn mang
theo gi, đệm, đội n đầu đkhỏi va vào trn. a án được bố t vị trí tầng nóc p
p, không khí nặng nề. Luật sư Hun sống trong n phòng thp lè , không cửa s
vừa đmột chiếc giường hẹp. Họa Titoreli sng trong một căn phòng
theo Jozef K Chưa bao giờ tmình quan nim nổi một cái buồng con ti n như thế
người ta có thể gọi được xưởng vẽ. Ngang dọc mỗi chiều kng nổi lấy được
trông hai bước cn”(10). Thại n, n phòng li bừa bn những cn, gối, đệm,
qun áo, tranh ảnh đặc biệt chưa được tng khí. Thế gii đồ vật, khoâng
gian ngột ngạt đã chiếm kng gian tồn tại con người. Con người quá nhỏ bé tc
thế giới, stồn tại của con người là kng thực, tn ti như không tn tại, sng
ờng nđã chết.
Cái phi ca Vụ án chỗ, những nhân vật của tòa án lại tch nghi hoàn toàn
với không k ngột ngạt tù túng trong phòng làm việc, cái nơi mà “Mặt trời hun nóng
mái nhà ghê gm. Xà nhà bng rẫy. Nhưng sau rồi người ta cũng hoàn toàn quen vi
bầu không k này. Khi nào ông (Jozef K) trở lại đây ln thứ hai, hay lần thứ ba ông sẽ
hầu như không cảm thấy ngột ngạt nữa”(11). Luật sư Hun không ý thức được chỗ ở của
mình là yếm k chật hẹp, nguyên nhân tạo ra căn bệnh trầm kha. Họa sĩ Titoreli lại cho
rằng căn phòng như cái hộp bề bộn ấy là nơi lý tưởng để vẽ tranh. Thậm c nếu thay đổi
cái không k ngột ngạt tù túng các căn phòng t nhân viên tòa án cũng không th
chịu nổi. Đây là một cảnh Jozef K đã chứng kiến khigái và nhân viên chỉ đường đưa
anh ra ngi văn phòng của tòa án: “Họ chịu đựng có vẻ khó nhọc làn không k tương
đối mát mẻ từ cầu thang lùa vào, vì đã quen vi bầu không k trong các văn phòng. H
hầu như không đáp lại được và có l cô gái đã ngã xỉu nếu anh không đóng vội cửa
li(12). Bởi vậy, thế giới trong sáng tác ca F. Kafka chồng chất những cung bậc phi lý,
tưởng là không tồn tại mà lại tồn tại, thm chí tồn tại thực hơn cái hiện thực, là thế giới
hiện hữu ta đang sống.
3. Không gian ác mộng
Nhân vật Gregor Samsa (Hóa thân) khi tỉnh giấc thy mình biến thành một côn
trùng khổng lồ. Đó là không gian của ác mộng, là hình ảnh của thế giới vô thức mà ta
thường thy trong giấc mơ. F. Kafka đã dùng ngòi bút điêu luyện đi vào mô tgiấc
đó thật cụ thể, như thật: “Gregor Samsa nằm trên giường thấy mình biến thành một côn
trùng khổng lồ, lưng anh rắn như thể được bọc kín bằng giáp sắt, anh nm ngửa dợm
nhấc đầu lênnhìn thy bụng mình khum tròn, râu bóng, phân chia thành nhiu đốt
cong cứng đờ; tấm chănng đắp trên bụng đã bị xô lệch, gần tuột hn. Chân anh nhiễu
ra, mnh khnh thảm hi so vi phần còn li ca thân hình to đùng, vung vẫy bất lực
trước mắt anh”. Gregor Samsa bắt đầu sống vi ảo giác, anh bàng hoàng, nửa tin, nửa
ngờ. Tin là anh vẫn ngủ trong thế giới bình thường ca con người, nửa nglà thân
hình anh biến đổi k dị. Trạng thái, cảm giác của Gregor Samsa đó là trng thái, cảm
giác của một ác mng kinh hoàng.
Jozef K (Vụ án) cũng tương tự. Anh vừa tỉnh giấc, bỗng hai kẻ lạ mặt đập cửa
xông vào bắt anh. Jozef K không biết kẻ bắt mình là ai, tại sao anh lại b bắt. Anh đang
sống trongm trạng không biết đâyhư hay thực, tỉnh hay mê. Jozef K cố phản kháng
chống lại tòa án, tìm người cứu giúp. Song cảnh cuối cùng, cũng là cnh kinh hoàng
khiếp sợ nhất, hai gã đao phủ thọc dao vào tim anh ngoáy ngoáy.
Ngòi bút F. Kafka đã hòa quyện một cách rất tự nhiên giữa i quái d và cái
thường ngày đến độ không sao phân định được một trong hai yếu tố đó, cái nào nảy sinh
từ cái nào. Người ta ngột ngạt trong không khí ác mộng nhưng câu chuyện lại hết sức
mạch lạc, chính xác khiến sphi lý thật hơn cả thực tại.
Có khi không gian ác mng được đặt vào điểm nhìn chiuu vô thức ca chính
nhân vật, nghĩa là nhân vật đang trongn ác mộng và tác giả là ngưi thư ký trung
thành ghi li gic mơ đang diễn ra của chính nhân vật ấy. Đó là trường hợp được thể
hiện trong truyện ngắn Một giấc mơ(13) (A Dream). Nhân vật chính của truyện là Jozef
K, hoàn toàn chìm trong cõi vô thức, đang mơ về một chuyn quái dị khủng khiếp. Anh
ta thấy mình lạc vào khu nghĩa địa, ở đó có lễ hội đang diễn ra vui vẻ; anh b cuốn hút
bởi một ngôi mmới, càng tiến li gần thì lại càng xa nó. Rùng rn hơn nữa, anh tiến lại
gò mmà chàng họa sĩ có khắc lên đó hàng chữ trên tm bia. Trong giấc mơ dường như
anh tiên cm được cái gò my là nơi kết thúc định mnh của anh. Bởi vì khi họa sĩ vẽ,
có chiếc lá rơi xung đó biến thành chữ J - đó là tên Jozef K. Khi họa sĩ đi rồi, anh đến
cào lớp đất mỏng nơi ấy và bng nhiênmột cái lmở ra, Jozef K rơi thụp xuống đó,
mắc vào một hố sâu bí him, cổ và đầu b kẹt lại, tên anh được khắc vào tm bia với
những nét chữ hoa mỹ. Đến đó, Jozef K tỉnh giấc và bmê hoặc bởi những cảnh tượng
khủng khiếp ấy.
Có thnói, F. Kafka đã thành công trong việc miêu tả hình nh của cõi mộng, của
những cơn ác mng có nguồn gốc từ nỗi hoang mang, lo scủa con người trước thế giới
mà nn tảng của nó là stha hóa giữa người với người. Sự độc đáo của F. Kafka là ông
không đưa giấc mơ vào phục vụ nghệ thuật ngược lại, theo cách riêng, F. Kafka đã
đưa nghệ thuật của mình "phục vụ" những giấc mơ, hiện thực hóa cái ảo bằng hình nh
đầy sáng tạo.
4. Không gian thực và o
Đặc trưng xuyên thấm trong toàn bộ sáng tác ca F. Kafka là cái thực và cái ảo
không bao giờ tách biệt nhau mà chúng hòa quyện vi nhau như là một bản thể mang
tính hai mt: Trong thực có ảo và trong ảo có thực. Cái hiện thực ca đời sống được F.
Kafka tchức làm biến dạng đi trở thành cái huyễn hoặc huyền ảo nhưng câu chuyện lại
kể hết sức mạch lạc, chính xác đến từng chi tiết khiến không k huyền ảo huyn hoặc
trở nên thật hơn cả hin thực. Người ta gọi bút pháp đó là “Tượng trưng hiện thựcn
đã nói trên.
Vấn đề Hóa thân trong truyện ngắn cùng tên ca F. Kafka là phi hợp giữa không
gian thực và không gian ảo. Việc Gregor Samsa – nhân viên chào hàng - sau một đêm
ngủ dậy, anh thy mình biến thành một con côn trùng khổng lồ cho ta thấy sự việc vượt
ra ngoài quy lut của không gian thực, trở thành điu huyn hoặc. Song, câu chuyện
được kể một cách hiện thực triệt để trong chi tiết: cái con bọ - người Gregor ấy cảm thấy
và ý thức rõ từng thay đổi sinh lý sinh học trong bản thân, đau đớn chứng kiến thái độ
ứng xử ca bố mẹ và cô em gái cưng chuyển từ kinh hng đến ân cần, rồi phẫn n
khinh rvà cuối cùng là hờ hững, tất cả được biểu đạt bằng một giọng đầy trìu mến và
tuyệt vọng. Chính cách kể hiện thực trong chi tiết này đã kéo cái huyễn hoặc ấy trở về
với thế gii thực, thế gii con người vi những lo âu thường nhật, sự phi trong quan
hệ giữa người với người.
Tác phm ca F. Kafka không có ranh giới giữa thực và , bao giờ cũngmột
sự đan cài một cách rất tnhiêni quái d vii thường nhật. Tiểu thuyết Ván cũng
là một thí dụ tiêu biu. Nvăn đã sử dụng chất liu hiện thực như: bị cáo, tòa án, luật
sư, thẩm phán, khu văn phòng, nhà trọ, chỗ ở của họa sĩ, nhà k nghệ gia, linh mục, đao
phủ... Nhưng các chất liệuy được nhà văn làm biến dạng đi, tổ chức lại theo một kiu
cách riêng khác với kiu cách vốn có của đời sống thực. Bằng ngòi bút điêu luyn của
mình, F.Kafka đã đưa thế gii tòa án ra các vùng ngoi ô nhớp nhúa, lên tng áp mái ca
những khuxá; ông bố trí phòng xử án trongn bung vừa chật, vừa tối, vừa thấp lè
tè; ông sp xếp khu văn phòng tòa dọc các dãy hành lang cửa đóng kín mít; ông để cho
họa sĩ Titoreli sống trong căn phòngnhư cái hộp, không có lỗ thông hơi, bo bị kết
tội nhưng không được biết lí do... Đọc truyện ngắn Mười một người con trai(14) ta luôn
b mê hoặc bởi cảm giác nửa hư nửa thật, nửa bình thưng, nửa quái dị ở trong mỗi
người con trai. Ni thứ nhất thông minh nhưng tư duy li quá đơn giản, không nghĩ
được rộng và cũng chẳng nghĩ được xa. Người thứ hai đẹp trai cao dong dỏng, thân hình
cân đối song lại có khuyết tật, con mắt trái nhhơn con mắt phải và nháy nháy liên tc.
Đứa thứ ba cũng đẹp trai nhưng không phải cái kiu đẹp mà người ta ưa thích: cái miệng
tròn, con mắt mơ màng, hai tay điu bộ, hai chân kiểu cách, giọng nói không tròn tiếng
và ngây thơ. Đứa thứ tư là mt đứa con thực sự của thời đại, thế nhưng ý kiến của nó lại
có phn dửng dưng, một số câu cách ngôn của nó quá hời hợt. Đứa thứ năm dễ thương
tốt bụng, có điều khi tiếp xúc với nó, người ta vẫn thấy mình lẻ loi, nó thật sự ngây thơ,
thm chí có thlà quá ngây thơ. Đứa thứ sáu có một niềm say mê, nim say mê có th
làm cho nó trnên quên mình, đến nỗi giữa ban ngày nó vẫn tỏ ra trầm như thể đang
mơ. Nó không ốm – thậm c có thể nói là rất khỏe - nhưng thỉnh thoảng nó vẫn hay lo
đảo, nó không cần ai giúp đỡ mà vẫn không ngã. Tuy có một số nét khá đẹp trai nhưng
thân hình mất cân đối, quá cao so với tuổi, cái trán nó trông cũng khó coi, nước da và