Giới thiệu tài liệu
Trong nghiên cứu văn học hiện đại, việc khảo sát các yếu tố nghệ thuật, đặc biệt là thời gian tự sự, không chỉ làm sáng tỏ cấu trúc tự sự mà còn mở ra chiều sâu mới trong việc tiếp cận tư tưởng và cảm thức thẩm mỹ. Đã có nhiều nghiên cứu khai thác yếu tố thời gian trong văn học, đặc biệt trong các tác phẩm mang yếu tố kỳ ảo hoặc siêu nhiên, nơi thời gian thường được sắp xếp phi truyền thống để tạo nên trải nghiệm thẩm mỹ độc đáo và định hình tâm lý nhân vật. Mặc dù A Christmas Carol của Charles Dickens đã được nghiên cứu từ nhiều góc độ, việc khảo sát cảm thức thời gian như một hệ thống biểu đạt thẩm mỹ vẫn còn hạn chế. Khoảng trống này mở ra cơ hội tiếp cận tác phẩm dưới một lăng kính mới, làm rõ vai trò của yếu tố thời gian trong việc tổ chức cấu trúc tự sự và phát triển chủ đề trung tâm của truyện.
Đối tượng sử dụng
Các nhà nghiên cứu, giảng viên và sinh viên chuyên ngành văn học, lý luận văn học, đặc biệt là những người quan tâm đến tác phẩm của Charles Dickens và lý thuyết thời gian tự sự.
Nội dung tóm tắt
Bài nghiên cứu này tập trung phân tích yếu tố thời gian tự sự trong truyện ngắn A Christmas Carol của nhà văn Charles Dickens, vận dụng khung lý thuyết của Genette (1983). Cụ thể, nghiên cứu làm rõ cách Dickens tổ chức và điều chỉnh thời gian thông qua ba phạm trù chính trong mô hình thời gian tự sự của Genette là trật tự, thời lượng và tần suất. Bằng phương pháp nghiên cứu mô tả định tính, bài viết đi sâu vào phân tích các hình thức như hồi tưởng (analepsis), tiên đoán (prolepsis), lược khuyết (ellipsis), tổng kết (summary), phân cảnh (scene), gián đoạn (pause) và các dạng tần suất kể chuyện để làm nổi bật tính phi tuyến của thời gian trong tác phẩm. Kết quả nghiên cứu chỉ ra rằng thời gian không chỉ là công cụ kể chuyện mà còn là phương tiện hiệu quả để biểu đạt cảm xúc, khắc họa tính cách nhân vật và truyền tải thông điệp đạo đức sâu sắc. Các “chuyến du hành thời gian” của Scrooge đóng vai trò then chốt trong việc thúc đẩy sự chuyển hóa tâm lý và nhận thức của nhân vật. Việc áp dụng mô hình Genette giúp làm rõ cách Dickens sử dụng thời gian mang tính tượng trưng để nhấn mạnh sự phát triển của nhân vật chính và thông điệp đạo đức của tác phẩm. Nghiên cứu này góp phần mở rộng hướng tiếp cận văn học tự sự từ góc nhìn thời gian, đồng thời gợi mở khả năng so sánh cảm thức thời gian trong A Christmas Carol với các tác phẩm khác hoặc khám phá yếu tố không gian tự sự.