
Bản luận cứ bào chữa vụ án hình sự “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản công
dân”
Kính thưa Hội Đồng Xét Xử, Viện Kiểm Sát nhân dân TP.HCM đã có
cáo trạng 1704/KSĐT-TA truyu tố trước toà bị cáo D về tội “Lừa đảo
chiếm đoạt tài sản của công dân” theo khoản 3 điều 157 Bộ Luật Hình
Sự nước CHXHCN Việt Nam. I. Nhân thân bị cáo:
- D sinh năm 1959 tại S. Thường trú tại số -/– ấp T, D, tỉnh S (nay thuộc tỉnh
B). Quốc tịch: Việt Nam. Trình độ văn hoá: 6/12. Bản thân và gia đình thuộc
thành phần nhân dân lao động. Không có tiền án tiền sự.
- Quá trình bản thân bị cáo: Từ 1975-1978: là CB-CNV thuộc quân đoàn -, từ
1988-1993: tổ chức chơi hụi, đến tháng 03/1993: không trả được nợ bỏ trốn
về địa phương L và D. Bị bắt giam cứu từ ngày 03/12/1996.
Tổng số nợ chiếm đoạt của 28 chủ nợ và hụi viên chưa trả được (chưa kể lãi)
gồm 149.600.000 đồng, 2.550 USD và 24 chỉ vàng 24K.
II. Căn cứ hành vi phạm tội của bị cáo D và số tài sản do D chiếm đoạt, VKS
Nhân dân TP.HCM đã đề nghị áp dụng khoản 3 điều 157 Bộ Luật Hình Sự
về tội danh “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản của công dân”.
III. Phần biện hộ:
Việc VKS Nhân dân Thành phố truy tố bị cáo D về tội “Lừa đảo chiếm đoạt
tài sản của công dân” theo điều 157 Bộ Luật Hình Sự là có cơ sở. Ở đây,

chúng tôi muốn nêu ra vấn đề mức độ phạm tội, mà theo chúng tôi nếu áp
dụng khoản 3 điều 157 thì quá nặng đối với hành vi phạm tội của bị cáo,
bởi vì các lẽ sau đây:
1. Do trình độ văn hoá thấp, lại thiếu kinh nghiệm về hoạt động kinh tế (dù
chỉ gói gọn trong hoạt động “chơi hụi”), bị cáo D đã chấp nhận lãi suất vay từ
5%-7%, 10%/ tháng thậm chí đến 15%,20%/tháng, điều tất yếu dẫn đến phá
sản mà thôi. Vì ngay cả doanh nghiệp lớn chỉ vay Ngân hàng với lãi suất
trước đây 2,1%/tháng rồi 1,8%/tháng và hiện nay có 1,2-1,4% tháng phục vụ
SXKD mà đã phải lỗ hàng 100 tỷ đồng, trong khi bị cáo D vay vốn chỉ để
thuần tuý chơi hụi và phục vụ tiêu dùng sinh hoạt, thì con đường phá sản
là tất yếu, không tránh được. Hành vi rồ dại đó xuất phát từ sự thiếu trình
độ, không có kinh nghiệm, tính toán sai lầm hơn là một sự cố ý lừa đảo
hay chủ mưu lừa đảo. Từ sự tính toán non kém, sai lầm đã dẫn D trượt
dài xuống hố nợ nần, cho đến khi mất khả năng chi trả bị các chủ nợ bao
vây đành phải tính đến con đường chẳng đặng dường là “Tẩu vi thượng
sách”.
Trong thời gian trốn tránh, bị cáo đã biết hối hận bằng việc nỗ lực lao động
bằng nghề chẽ tâm nhang để sống bằng chính sức lao động của mình. Điều
này chứng minh bị cáo D là kẻ sa cơ lỡ bước vì hậu quả “Những lỡ dại”
của một phụ nữ ít học hơn là một kẻ chủ mưu lừa đảo hay lừa đảo
chuyên nghiệp.
2. Bản thân bị cáo trong giai đoạn đầu chơi hụi đã nỗ lực, giữ được chữ tín
bằng cách trả vốn, lãi sòng phẳng cho các hụi viên và chủ nợ, nên mới

được khá đông đảo bà con địa phương tin cậy và sẳn sàng đóng hụi hoặc
cho vay. Thậm chí cả khi gặp khó khăn mất khả năng chi trả, bị cáo D cũng
đã tự nguyện bán chính căn nhà đang ở của mình để hoàn trả các món
nợ lớn, kể cả đưa cả xe gắn máy cho chủ nợ xiết nợ, trừ nợ. Hành động
đó chứng tỏ thiện chí, thật tâm nỗ lực trả nợ chứ không phải cố tình lừa
gạt, trốn nợ, chẳng qua ở đường cùng của sự tính toán non kém, rồ dại
nên bế tắt, bí đường giải quyết, phải lánh mặt, trốn nợ mà thôi.
3. Mặt khác các chủ nợ của bị cáo D, một phần nào đó do hấp dẫn bởi lãi suất
mà bị cáo D chấp nhận, đã vô tình hay cố ý cho bị cáo D vay với lãi suất rất
nặng từ 5% đến 20%/tháng. Thậm chí có trường hợp bị cáo D đã vay với lãi
suất đến 30%/tháng, đúng là khoản lãi cắt cổ. Tôi cũng xin lỗi các bà con chủ
nợ những người bị hại có mặt tại phiên toà này dừng buồn, là hành vi cho vay
với lãi suất quá cao đó có vô tình vi phạm điều 171 Bộ Luật Hình Sự về
“Tội cho vay nặng lãi”. Đó cũng là một trong những nguyên nhân khách
quan đẩy nhanh bị cáo D vào con đường cùng, phải vay trả nợ cuốn
chiếu không có lối ra, đặt bị cáo D vào một chọn lựa duy nhất “chẳng đặng
đừng” là trốn chạy nợ, đi vào con đường phạm pháp.
Ngay việc càng về sau, bị cáo D còn phải chấp nhận vay nợ với lãi suất
ngày càng cao chứng tỏ ý chí của bị cáo là muốn trả nợ chứ không phải
cố tình gạt nợ, nhưng rõ ràng là “lực bất tòng tâm”,bị cáo đã “sai con
toán bán con trâu” không còn cứu vãn nổi con đường phạm pháp. Tình
trạng tâm lý của bị cáo trong quá trình phạm pháp là đã “lỡleo lưng cọp
không trụt xuống được”, “lỡ phóng theo lao phải theo lao”.

4. Bị cáo D thuộc thành phần nhân dân lao động, chưa có tiền án tiền sự, trình
độ văn hoá thấp, phạm pháp một phần do thiếu hiểu biết, mù quáng chạy theo
cái lợi trước mắt, đáng được chiếu cố của luật pháp. Chính bản thân bị cáo
cũng bị các con nợ lừa gạt chiếm đoạt trên 55.000.000 đồng (trong đó có
37.000.000 đồng nợ vay và 17.500.000 nợ hụi) chiếm tỉ lệ 25% tổng số nợ
mà bị cáo chiếm đoạt, chứng tỏ bị cáo D vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân
của tệ nạn hụi hè bất hợp pháp, ngoài vòng kiểm soátcủa luật pháp Nhà
nước.
Vì các lẽ trên, chúng tôi kính đề nghị Hội đồng xét xử chiếu cố theo điều 38
Bộ Luật Hình Sự về “Những tình tiết giảm nhẹ” ở khoản 1 điểm “d” và
điểm “g” để có thể áp dụng mức độ hình phạt theo khoản 2 thay vì khoản 3
của điều 157 theo cáo trạng của VKSNDTP.
Với trách nhiệm bảo vệ thân chủ của mình, với tư cách luật sư, tôi trân trọng
kiến nghị Hội đồng Xét xử quan tâm chiếu cố cho bị cáo về mức độ hình phạt
phù hợp, giảm nhẹ hợp lý để tạo điều kiện cho bị cáo cơ hội phấn đấu sửa
chữa tốt khắc phục sai phạm của mình để trở thành một công dân tốt của đất
nước.
Trân trọng cảm ơn Hội đồng Xét xử.
Lawyer.
Ký tên

Bản luận cứ vụ “đòi nợ”
Tôi là luật sư ……………, thuộc Đoàn luật sư Thành phố Hồ Chí Minh,
được sự yêu cầu của nguyên đơn dân sự là Bà E, Việt kiều Mỹ, tôi được
thực hiện việc bào chữa bảo vệ quyền lợi của thân chủ tôi trong vụ “ Đòi
nợ ” đối với bị đơn dân sự là Ông S.
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
—oO õ Oo—
TP.Hồ Chí Minh, ngày 05 tháng 05 năm 2005
BẢN LUẬN CỨ
Kính thưa Quí Toà ,
Tôi là luật sư …………….., thuộc Đoàn luật sư Thành phố Hồ Chí Minh,
được sự yêu cầu của nguyên đơn dân sự là Bà E, Việt kiều Mỹ, tôi được thực
hiện việc bào chữa bảo vệ quyền lợi của thân chủ tôi trong vụ “ Đòi nợ ” đối
với bị đơn dân sự là Ông S.
Tôi xin được trình bày nội dung vụ việc như sau:
Nguyên vào đầu năm 1999, thân chủ tôi là Bà E, có về Việt Nam thăm gia
đình cùng với ý định thăm dò tình hình kinh tế xã hội, sắp xếp nhà cửa với
mục đích để xin hồi hương về hẳn Việt Nam để sinh sống và hoạt động sản
xuất kinh doanh. Nhưng do vào thời điểm nầy, Chính phủ Việt Nam chưa có

