Giới thiệu tài liệu
Nghiên cứu này khám phá sự giao thoa văn hóa độc đáo trong nghệ thuật trang trí kiến trúc cung đình Huế thời Nguyễn (1802-1945), một giai đoạn lịch sử đầy biến động của Việt Nam. Các công trình kiến trúc tại cố đô Huế, với nghệ thuật trang trí tinh xảo, không chỉ là di sản văn hóa quý giá của quốc gia mà còn phản ánh sự dung hợp thẩm mỹ Đông - Tây một cách rõ nét. Bài viết nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phân tích những yếu tố này để làm sáng tỏ vẻ đẹp độc đáo, giá trị văn hóa, và bối cảnh lịch sử-chính trị đã định hình nên diện mạo đặc trưng của nghệ thuật cung đình giai đoạn này.
Đối tượng sử dụng
Những nhà nghiên cứu, sinh viên và những người quan tâm đến lịch sử nghệ thuật, kiến trúc cung đình Huế, giao thoa văn hóa Đông - Tây.
Nội dung tóm tắt
Bài viết này tập trung phân tích sâu sắc nghệ thuật trang trí trong kiến trúc cung đình Huế giai đoạn triều Nguyễn (1802-1945), làm nổi bật sự giao thoa Đông - Tây đặc trưng. Nghiên cứu sử dụng phương pháp thực địa, phân tích tài liệu và tiếp cận liên ngành để khám phá các yếu tố thẩm mỹ và văn hóa. Kết quả cho thấy, nghệ thuật trang trí cung đình Huế vừa kế thừa tinh hoa truyền thống phương Đông qua các vật liệu (gỗ chạm khắc, gốm sứ) và đề tài (tứ linh, tứ quân tử, bát bửu, bát quả) phản ánh tư tưởng Nho giáo và văn hóa nông nghiệp, vừa tiếp thu mạnh mẽ các yếu tố phương Tây. Sự ảnh hưởng phương Tây thể hiện qua việc sử dụng vật liệu mới như thủy tinh, xi măng, sắt và các họa tiết, hình tượng ngoại lai (cột Corinthian, hoa lily, hoa hồng, thiên thần), đặc biệt rõ nét từ thời vua Khải Định. Sự kết hợp này không chỉ tạo nên vẻ đẹp rực rỡ, đa dạng cho các công trình cung đình mà còn phản ánh bối cảnh lịch sử, chính trị và những biến đổi văn hóa sâu sắc của Việt Nam. Bài viết góp phần làm rõ giá trị thẩm mỹ, văn hóa độc đáo và hàm ý lịch sử của kiến trúc cung đình Huế, đồng thời khẳng định vị trí của nó trong dòng chảy nghệ thuật trang trí Việt Nam.