Hồ Biểu Chánh
Thy Chung Trúng S
Mục Lục
Thông tin ebook
Lời mở đầu Chuyện trái đời
Chương 1 Khi bần tiện
Chương 2 Lúc hiển vinh
Chương 3 Trở về lối cũ
Chương 4 Mt năm sau
Thông tin ebook
Tên truyn : Thầy Chung Trúng S
Tác giả : H Biểu Chánh
Ngun : http://vnthuquan.net
Convert : Bùi Xuân Huy (santseiya_TVE)
Ngày hoàn thành : 18/03/2007
Nơi hoàn thành : Hà Nội
Lời m đầu
Chuyện trái đi
Năm 1944, đầu tháng 5, trời tối một lát thì tiếng còi báo đng thổi rang tất cả vùng
Sài-Gòn, Chợ-Lớn, Gia-Đnh. Tuân theo luật phòng-thủ thụ-đng, ai ng lo đóng
cửa tắt đèn đặng xuống hầm.
Tiếng i dt ri thì quang cảnh im-lìm, châu thành vắng hoe chẳng khác nào bãi sa-
mạc.
Cách chẳng bao u, mấy đoàn phi-cơ tiếp nhau bay ù-ù trên không-phận Sài-Gòn th
bom xuống n ng-bng từ Xóm-Chiếu qua phía chBến-Thành làm cho nhơn-dân
đều kinh hồn khiếp vía.
Đến sáng ngưi ta đồn vang có nhiu nhà tang hoang, có nhiu ngưi vong mạng. Tôi
tò- đi xem. Ôi thôi !i rất đau đớn mà nhận thấy tai-nạn chiến-tranh tàn khc của
thiên-hạ gây ra choơng-dân Việt-Nam phải gánh chịu.
Va đau lòng, vừa tức trí, tôi thbước đi cho giải khuây, không cần nh đi đâu. Tình-
cờ vô tới khúc đường Frère Louis, tôi chợt thấy mt dãy ph-k, thấp thi, tôi dừng
bước và ngó vào. Đây là chỗ tôi ở một thời gian, ch 34 năm về trước.
Những k-niệm a phát hiện rõ-ràng trước mắt tôi. Dãy ph 10 căn tuy song vẫn
còn nguyên như xưa. n bìa đây là căn nhà của bà Phán Lý ở. Bà mt sương ph
tui li 50, bà với Thn-Hương, con i của bà chng 20 tuổi, tuấn- dung-
nhan, đoan-trang hạnh-kiểm. Bà Phán Lý luôn luôn mặc y-phc trắng bằng lụa trắng.
Bà ít khi ra đường, lại ng ít tới nhà ai chơi. Còn Thn-Hương thì ngày như
đêm cô cứ cặm-cụi thêu khăn la và thêu mặt giầy để gởi cho mấy tiệm bán.
Căn kế đó là n của thầy Chung ở. Thầy trtuổi, đẹp trai, hc đã bằng Thành-
chung mà chưa vợ, lại mồ-côi cha mẹ, cũng không có anh em. Thầy đây mt
mình, thầy làm việc trong một nhà in lớn đường Kinh-Lấp, ơng mỗi tháng 25
đng. Thầy nói thầy ăn cơm tháng tại quán hai đường hẻm d’Ormay, không ai
biết dì tên chi, thấy dì mập-mạp nên gọi tên dì «Dì Hai phì l ». Ăn m hai bữa,
trưa được nghỉ trên lầu, phải trả cho dì mi tháng 10 đng.
Căn kế na thì vchồng chú thợ ở. Chú m thmộc trong một nhà thuc tây
ngoài đường Catinat, chú chun đóng thùng để gởi thuc xung lục tỉnh.
i ở căn khít với chú thợ Tư đây, ở gần hai năm êm ấm vô ng.
Còn 6 căn kế thì thầy giáo, thầy ký, thầy thông thuc các sở ở, ai ng vnhư tôi,
thầy lại được mụn con nh ban đêm khóc chói-lói.
Hi đó số lương của mấy thầy ch vài ba chc, mỗi tháng phải trả tiền ph hết 5
đng. May nhg sanh-hoạt rẻ, lại cũng nhbiết tiện-tặn. không coi hát bóng, không
ngi nhà hàng, nên ai ng sống được.
Lần bước vnhà, nhng cảnh trông thấy hôm nay, với những ởng nhngày xưa cứ
trạo-trực trong trí tôi hoài, làm cho tôi ngẩn-n -lửng.
Tối lại, ngoài sân nước mưa hè r-rkhông dt. Trên án thắp đèn dầu phng ba yến
sáng tuy không t, song cũng đ đc sách viết văn được.
Ngi bên bóng đèn leo-lét, tôi hi tưởng đến mấy nời quen năm a ng tôi chung
sống trong dãy ph đường Frère Louis. i nhchuyện thầy Chung với mẹ con bà
Phán Lý, tôi bắt tức ời. i ời vì ba nời nầy mường-ợng như nhơn-vật
trong chuyện « La Cure de Misère“ của nhà văn-hào Pháp François Coppé.
i liền lấy giấy ra viết chuyện thầy Chung, viết đặng quên thảm-ha của ơng-dân
vô ti mà b sát hại rất đau, rất ức.
Chương 1
Khi bần tiện
Năm ấy ng như năm nay, lúc hết hqua thu, trời mưa dầm-dề, bữa mưa luôn cả
ngày cả đêm.
Hôm nay 29 tây, lại nhằm thứ 2, Sài-Gòn thầy thđi m mà mặt mày bun hiu, vì
ngày nghỉ còn xa, lại bóp tiền đã nhẹ. Thế trời cứ mưa hoài, a xối-xả trọn một
bui chiều, đến 6 giờ, nhà in đóng cửa, thầy thợ ra về, mưa vẫn n m-râm chưa
chịu dứt ht.
Thầy Chung trong nhà in theo bạn bước ra lđường, nơi cánh tay trái c mt cây
dù cán tre un cong vòng, bởi vì thuấy mấy thầy chưa biết dùng áo mưa, dầu
thầy nào biết dùng đi na, thì bị tiền bạc eo hẹp, nên không thể mua ni.
Chung ngó đường Kinh-Lấp[1], thấy mặt đường ướt mem, ngó lên từng không, thấy
bầu trời m-xám. Chung chau mày d-d dòm b đ tây trắng, dòm đôi giầy da ng
ri dường như quyết-định nên giương cây dù lên và mạnh-mẽ xông ra đi.
Va quẹo đường dOrmay, một đứa nh, quần áo lang-thang, nách cặp một bó
giấy, mặt ngó Chung trân-trân, miệng la vang rân: « Mua giấy dò số thầy. Năm xu mt
tờ, rẻ lắm. Số đc-đắc trúng 40 ngàn thầy. »
Chung nhhôm tháng trước mình mua mt tấm vé số phước-thiện đth thời-vận
nhưng không chắc trúng phải tn thêm 5 xu, đợi mai kiếm mượn nhựt-trình mà
dò ng được, nghĩ như vậy nên làm đi luôn, đi riết lại dì hai Phì-L ăn m ri v
sớm mà hong áo quần, nhờ có dù che chắn khi ướt, song cũng ướt âm ỉ.
Qua tới đường Catinat, Chung gặp hai bạn hc hi còn nhà trường, Điểu với Lợi,
đương ngồi ung rượu trước nhà hàng, hai nời đều thấy Chung nhưng làm lơ không
chào hỏi, có ltại Điểu bây giờ xưng hiệu là Đằng-Vân, làm ch t nht-báo, n
Lợi sẵn t bạc c-nc của cha, Mái-Chín[2] Sen, không cần biết ai nữa, nên cả
hai tự tôn tự mãn không thèm nhìn bạn cũ, không mun nhtìnha.
Chung sập dù vào quán dì Hai, trí chán-ngán, lòng nao-nao phiền thế tình, bun số
phận, ri lại bun trong túi còn 8 cắc bạc, đến chiều mai mới được lãnh lương, mà trời
cứ mưa hoài, ri đây phải vnhà, đi b thì chắc ướt áo quần, ngi xe thì hao hết vài