Tng hp nhng truyn ngn ca Fuyu
Nơi ngn gió dng chân
Trường tôi đang hc là trường năng khiếu ngh thut. Chúng tôi, nhng hc sinh
ca trường, ngoài vic hc các môn như nhng bn trong nhng ngôi trường bình
thường, còn hc thêm vài môn đặc bit. Như thanh nhc, din xut, nhc c
Nhc c li chia nh ra violon, piano, trompet, trng, guitar…
Vic hc khá là vt v. Vì là mt ngôi trường đặc bit đến thế nên hc sinh ca
trường cũng có khi k đặc bit. Người là ca sĩ teen sp ra album, người thì là
din viên nhí đã tng đóng vài b phim truyn hình, hay là tay piano đi thi quc
tế
Tôi không phi là mt người ni bt. Tôi ch là mt hc sinh bình thường, hc
lp piano bình thường. Tôi không có ý định tr thành ngh s vĩ đại nào đó, hoc
thi tài quc tế, hoc ra album. Tôi hc piano ch vì thích. Nếu được thì sau này tôi
s gn bó vi piano bng cách tr thành mt cô giáo dy piano.
Trong khuôn viên trường, tôi thích nht là căn phòng cui dãy lu mt. Căn
phòng có mt cây piano và rt nhiu nhc ph, tuy đã cũ, nhưng vn chơi tt, là
nơi dành cho nhng ai yêu thích piano đến đây tp luyn, hoc hng chí chơi vài
đon. T ca s ca căn phòng, nhìn ra s thy mt khu đất nh b b trng. Căn
phòng và khu đất vn ít người ghé thăm vì sau khi trường được tu sa thì có mt
phòng khácđẹp và tin nghi hơn.
Tht may vì tôi vn thích yên tĩnh và luôn có cm giác lc lõng vi nhng “cu m
cô chiêu” ngôi trường này. Mt ba, tôi rt rè xin bác bo v trng hoa khu
đất b hoang y. Bác cười hin ri đồng ý.
Nhng người (hiếm hoi) đến chơi piano căn phòng này thường không chú ý gì
đến tôi. Thi thong có người nhìn thy tôi cm cúi nh c, gieo ht hay tưới nước,
hđóng ca s li. Tôi trng hoa mười gi, hoa cúc trng mt khonh riêng.
Tôi gieo ht hoa hướng dương riêng mt khonh đất khác, cách xa nhng lung
hoa khác.
Hoa hướng dương sau này s vươn cao nên rt cn ánh nng Mt Tri. Khi tưới
nước lên my ht mm mi gieo, tôi thường mường tượng ra mt rng hoa hướng
dương vàng rc r như trong mt tm bưu thiếp mà m đã tng tôi. Khi hoa mười
gi n nhng bông đầu tiên, cúc bt đầu cng cáp, hướng dương ny mm. Ri khi
tôi bt đầu trng hoa tú cu, mt cái đầu thò ra khi ca s, hi:
- Hoa gì đấy?
- Hoa nào?
- To nht, màu xanh nht. Đằng y đang trng đấy!
- Tú cu.
Cu ta nhìn chăm chú mt lúc.
- T chưa tng thy bao gi. Đẹp đấy.
Tôi biết cu ta. Đó là Hoàng Linh, mt trong s nhng hc sinh ni tiếng ca
trường. Cu ta là nam sinh xut sc nht ca lp piano cao cp, nơi ch dành cho
nhng năng khiếu thc th, nhng ngh s ni tiếng trong tương lai. Đã tng d
thi quc gia, quc tếđạt gii cao. Nhưng hai năm gn đây cu ta không tham
gia bt kì gii nào na.
Dường như Linh thích hoa tú cu. Sau ln đó, cu ta thường ra xem hoa. Ngi mt
ch, gn bi hoa tú cu ri ngm nghía. Ngoài vic đó ra thì cu ta không làm gì
c. Thi thong thì có tưới nước giùm. Dù không giúp được gì, nhiu khi tôi còn lo
cu ta làm úng my mm cây mi, nhưng có bn cũng vui. Tôi hi gì thì cu ta tr
li ny. Không ai nói gì thì tôi làm vic ca mình, cu ta làm vic ca cu ta, dù
vic đó có khi ch là ngi.
Linh không gi tôi bng tên, ch gi là đằng y, hay này, hay cô gái thc vt. Tôi
ghét cái tên Cô gái thc vt. Định bng tìm cho cu ta mt cái tên nhưng nghĩ mãi
vn chưa ra. Ti con gái trong lp tôi, nhiu đứa thích cu ta lm. Nhng chàng
trai tài năng, v ngoài khá như cu ta, và thêm tính cách lnh lùng na… “hút”
các cô gái là chuyn bình thường nht trong nhng chuyn bình thường.
Tuy nhiên, khi đã khá quen thân vi Linh, tôi không cho là cu ta lnh lùng. Đó ch
là do tính cách cu ta không thích nói nhiu, không thích phin phc, và đôi khi
hơi cáu knh. Tính cách cu ta dùng t tr con có khi li chính xác hơn.
Nhng cô nàng thích Linh thy tôi và cu ta cnh nhau thì lân la hi tôi xem
chúng tôi có mi quan h nào đặc bit không. Tôi lc đầu. H à lên, ra chiu đã
hiu, và li túm tm nhau thoi mái “tám” v Linh, chng quan tâm s có mt
(quá đỗi bình thường) ca tôi na. Vn là nhng câu chuyn cũ, sao mà cu ta
cute thế, sao mà cu ta chơi piano hay thế.
Nhưng có thêm mt câu chuyn khác mà tôi ln đầu nghe. Chuyn rng ba cu ta
đã b đi theo mt tình yêu nào đó. M cu ta vì quá đau kh đã ung thuc ng t
t, nhưng không chết, nhưng t đó bà b trm cm, đến con trai mình bà cũng
không bao gi nói chuyn hay nhìn. Vì gương mt cu ta ging b.
Hôm đó, lúc ra vườn hoa, nhìn Linh tưới my khóm hoa tú cu, tôi t hi có phi
đó là lí do cu ta không tham gia mt cuc thi tài nào na? Và cu ta có bun
không? Bt ng, hoàn toàn vô thc, tôi đột nhiên xoa đầu Linh, mt cái xoa đầu
nh và nhanh. M tôi vn thường làm thế mi khi tôi lơ đễnh.
- Làm gì thế?
- Hoa hướng dương cao hơn ti mình ri.
- Ch cao hơn cu thôi.
Tôi cười.
Hoa hướng dương đã có n. Tôi rt phn khi. Hôm nào cũng xung xem xét rt
cn thn. Mt hôm, khi tôi đến nơi thì đã nhìn thy Linh đang lúi húi làm mt cái
giàn nh bng tre. Ln đầu tiên tôi thy cu ta chu động tay động chân.
- Đang làm gì thế?
- Cái giàn? Không thy sao?
- Uh thì biết là cái giàn, nhưng để làm gì?
- Cho cây này leo lên.
Linh cho tay vào túi áo ly ra mt nm ht ging. Cu ta bo hàng xóm nhà cu ta
có trng mt hàng rào hoa này, màu xanh tím rt đẹp nên mun trng đây. Tôi
ngi yên xem Linh gieo ht ging, tưới nước. Nhìn cu ta vui như tr con.
Và như mi ln, Linh ch làm công vic ca cu ta, tôi vn phi tưới nước cho đám
hoa còn li. Nhng n hoa hướng dương có v sp n. Linh ngi, tay phe phy, có
l để tìm mt cơn gió cho mát.
Cui cùng nhng bông hoa hướng dương đã n. Không ging như trong tưởng
tượng. Cánh hoa nh và màu không vàng rc r, nhy cũng nh và cũng không
sm màu nhưng tôi rt vui. Va tưới nước cho chúng va kh hát nho nh. Linh
thò đầu ra khi ca s, lãnh đạm:
- N ri đó h?
- Đẹp không? – Tôi háo hc.
- Không. Tú cu đẹp hơn.
Tôi chép ming, cu ta luôn luôn thế mà. Linh rt đầu vào. Tiếng đàn piano vang
lên. Đó là bn “Dream of the shore bordering another world”. Tiếng Linh vng
ra:
- Tng cu đấy.
Tôi không nhìn thy, nhưng có th tưởng tượng thy nhng ngón tay ca Linh
đang lướt trên các phím đàn. Nhng âm thanh kì diu. Nhng nt nhc như nhng
ht nng lp lánh, nhy nhót trong không trung, xoay vòng, m áp và vui nhn. Li
có cm giác chúng như vô s nhng ht nước văng tung tóe, tươi mát, du dàng.
Bt giác tôi li mm cười. Mà không hiu sao tôi có cm giác Linh cũng đang mm
cười. Tiếng nhc chm dt. Linh thò đầu ra khi ca s, vy tôi:
- Vào đây chơi mt bn nhc đi.
- Tôi đàn không gii bng cu đâu.
- Tôi biết. Làm sao cu đàn bng tôi được?
Tôi vy tht mnh nhng ngón tay đang ướt v phía Linh. Nhng ht nước bé xíu
văng lên tóc, vào mt Linh. Chnh h? Cu ta kêu oai oái như mèo con, h mũi
trêu tôi, ri rt đầu vào.
Cui cùng thì cái giàn hoa Linh trng đã n nhng bông hoa đầu tiên. Nhng
bông hoa màu xanh tím. Cu ta có v rt t hào v chúng
- Hoa này tên là gì thế, Như Anh?
- Cu biết tên tôi?
Tôi ngc nhiên, c tưởng cu ta ch biết gi tôi bng bit danh.
- Dĩ nhiên là biết. Cu là bn tôi, đúng không? À, cu đặc bit hơn bn chút xíu.
Câu nói cui cùng Linh nói nh như gió thong. Trông cu ta có v lúng túng, kht
kht mũi, tay thì không thôi mân mê my cái lá cây.
T nhiên tôi thy vui khi nghĩ rng hóa ra Hoàng Linh “chnh” cũng biết tên
mình.
- Hoa này là hoa đậu biếc.
Mt ngày nng rt đẹp, có cm tưởng như mt hũ mt ong vàng óng va trút
xung mi th xung quanh. Hướng dương cũng n nhiu hoa hơn trước, màu vàng
rc. Tt c to thành mt bc tranh m áp. Tôi đang tưới hoa, Linh ngi sau lưng
tôi, trên cái ghế đá.
- Như Anh, không biết khi nào thì tôi mi gp li cu?
- Cu nói vy là sao?
- Tôi s đi du hc. Áo.
Tôi ngng tay, quay li nhìn Linh. Cu y cũng đang nhìn tôi. Cũng ging như mi
ln, tôi không th đọc được trong mt cu y nghĩ gì. Còn tôi, tôi cũng không rõ
mình đang nghĩ gì. Có mt điu gì đó va b rút mt, như miếng mút hút cn nước,
để li mt khong trng vô hình.
Nhưng cũng có mt điu gì đó m áp, ta h như an i và mng vui. Tôi mm cười,
but ra mt câu hi tưởng như ngô nghê:
- Cu tìm li được… cu ri, đúng không?
Linh gt đầu, ming cười tươi và ánh mt nhìn thng vào tôi, thân thiết và thu
hiu.
Linh đi đã được hai tháng. Tôi vn nhn email ca cu ta, không thường xuyên.
Bn cht mèo lười không cho phép cu ta viết quá ba email trong mt tháng và ni
dung ca nhng cái email cũng rt ngn gn. Như Tri lnh. Thành ph Viên đẹp.
Chăm sóc my khóm hoa tú cu cho tôi. À, gi gìn sc khe nhé!
Cũng có nhng email dài hơn, k chi tiết cuc sng ca cu ta, và không email nào
quên nhc tôi chăm sóc hoa tú cu và giàn đậu biếc. Tôi có chp nh my khóm
hoa y ri gi cho cu ta xem. Này, sau này cu tt nghip ri thì my khóm hoa