intTypePromotion=1

TRUYỆN NGẮN ĐẦU TAY CỦA CÔ BẠNChiếc xe lao vun vút trên đường phố… Tôi vội vã đạp thật nhanh để mau về đến nhà, nôn nóng bởi tập truyện ngắn của Thanh Kim, cô bạn gái mới quen, mới đến sinh hoạt trong câu lạc bộ sáng tác văn thơ của Nhà Văn Hóa Thanh Niê

Chia sẻ: Chim Chichbong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:15

0
79
lượt xem
3
download

TRUYỆN NGẮN ĐẦU TAY CỦA CÔ BẠNChiếc xe lao vun vút trên đường phố… Tôi vội vã đạp thật nhanh để mau về đến nhà, nôn nóng bởi tập truyện ngắn của Thanh Kim, cô bạn gái mới quen, mới đến sinh hoạt trong câu lạc bộ sáng tác văn thơ của Nhà Văn Hóa Thanh Niê

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

TRUYỆN NGẮN ĐẦU TAY CỦA CÔ BẠN Chiếc xe lao vun vút trên đường phố… Tôi vội vã đạp thật nhanh để mau về đến nhà, nôn nóng bởi tập truyện ngắn của Thanh Kim, cô bạn gái mới quen, mới đến sinh hoạt trong câu lạc bộ sáng tác văn thơ của Nhà Văn Hóa Thanh Niên, nhờ xem và góp ý dùm. Tôi thích thú mở ra, mắt reo lên vì tựa đề rất hấp dẫn “ Tình yêu không dám nói “ và những dòng chữ nho nhỏ hiện ra : “ Cái nỗi nhớ quay quắt trái tim...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: TRUYỆN NGẮN ĐẦU TAY CỦA CÔ BẠNChiếc xe lao vun vút trên đường phố… Tôi vội vã đạp thật nhanh để mau về đến nhà, nôn nóng bởi tập truyện ngắn của Thanh Kim, cô bạn gái mới quen, mới đến sinh hoạt trong câu lạc bộ sáng tác văn thơ của Nhà Văn Hóa Thanh Niê

  1. TRUYỆN NGẮN ĐẦU TAY CỦA CÔ BẠN Chiếc xe lao vun vút trên đường phố… Tôi vội vã đạp thật nhanh để mau về đến nhà, nôn nóng bởi tập truyện ngắn của Thanh Kim, cô bạn gái mới quen, mới đến sinh hoạt trong câu lạc bộ sáng tác văn thơ của Nhà Văn Hóa Thanh Niên, nhờ xem và góp ý dùm. Tôi thích thú mở ra, mắt reo lên vì tựa đề rất hấp dẫn “ Tình yêu không dám nói “ và những dòng chữ nho nhỏ hiện ra : “ Cái nỗi nhớ quay quắt trái tim tôi vào buổi chiều nay. Tôi không biết tôi đã yêu anh ấy từ bao giờ, nếu tính theo mức độ thời gian thì không thể nào được, vì tôi và anh ấy quen biết nhau từ lúc tôi chỉ vứa lên mười tuổi. Anh lớn hơn tôi đúng một con giáp, quan hệ tình cảm anh em thân thiết, vì ở chung trong một xóm với nhau. Thuở ấy, tôi nhí nhảnh, hồn nhiên, vui tươi, suốt ngày bên giá vẽ lấm lem đầy màu bột, giấy, bút….Bởi anh là một họa sĩ đang theo học tại trường đại học mỹ thuật và sau đó ra trường làm ở một xí nghiệp sơn mài nổi tiếng. Anh có rật nhiều bạn gái lúc ấy cùng học vẽ chung trong trường đại học, thường hay đến nhà, cùng anh thay phiên nhau ngồi mẫu vẽ chân dung. Mỗi lần đến, các chị hay mua quà cho tôi để lấy lóng vì xem tôi như là một đứa em gái của anh với những cảm tình ưu ái luôn luôn dành cho anh, bởi anh đẹp trai, giàu có, lại có tài, là mơ ước của biết bao người con gái… Là một đứa co nít, tôi thích thú với những món quà ấy và luôn miệng
  2. khen các chị bạn mà tôi yêu mến nhất với anh. Nhưng dần dần, thời gian trôi đi, cái lứa tuổi biết thương, biết nhớ của tuổi 15 đã đến. Tôi bước vào thế giới của những cô gái bắt đầu chớm nở nụ hoa tươi. Bất ngờ, tôi thay đổi lạ lùng, không còn dám thân thiết với anh nhiều như trước nữa, đã bắt đầu biết ganh tị với những chị bạn cùng làm chung với anh và người yêu cũ của anh trước đó. Tình cảm anh em thân thiết ngày càng nâng cao dần và trở thành mối tình ngang trái, sâu sắc, chân thành nhưng lại không dám nói. Tại sao tạo hóa lại bất công đến thế ! Người con trai khi yêu, có quyền bày tỏ tình cảm của mình, còn người con gái khi yêu lại phải biết chờ đợi và cứ chờ đợi, không dám nói… Buổi chiều nay, nỗi nhớ bồn chồn, se thắt, tôi ngồi thẫn thờ ngắm những người đi đường qua và lại. Bởi vì anh đã ra đi rồi. Một chuyến đi không bao giờ trở lại nữa, sang bờ biển bên kia sống một cuộc đời tạm bợ, xứ lạ quê người, quên đi hình ảnh của quê hương đất nước (ngày xưa, anh vẫn thường ước mơ khi trở thành họa sĩ, anh sẽ vẽ thật nhiều phong cảnh của quê hương, thiên nhiên và những con người lao động miệt mài ), quên rồi câu chuyện hôm nào hai anh em mình tâm sự : - Anh ơi ! Em nộp đơn thi đại học mỹ thuật nha. Em sẽ thành một họa sĩ nổi tiếng, chứ không như anh đâu… Anh mĩm cười :
  3. - Là họa sĩ, ai cũng mơ ước nổi tiếng. Còn anh, anh thích vẽ thật nhiều phong cảnh thiên nhiên, đất nước, để mọi người cùng thưởng thức và tự hào về tổ quốc giàu đẹp của mình. Hơn nữa, nền nghệ thuật của nước mình không thua kém ai trên thế giới. - Và những người lao động nữa chứ anh. - Tất nhiên. - Còn em, em thích vẽ tranh châm biếm, để tự cười mình, cười những kẻ khác về những khuyết điểm vướng phải và sau đó phải sửa đổi - Em vẽ được bức nào chưa ? - Có chứ ! Nhưng mà… em sợ không đúng quá. - Đưa đây anh sửa cho - Tôi lấy ra hai bức tranh. Một bức vẽ anh chàng đang quỳ, gục đầu xuống bàn thờ khấn vái “ Cầu Phật trời cho con lấy vợ giàu, có giấy bảo lãnh. Nếu không cho con vượt biên trót lọt”. Còn bức tranh thứ hai, anh chàng ngước nhìn lên đã không thấy cái bàn thờ nữa, mà là cái song sắt
  4. nhà tù, với cặp mắt mở to, hốt hoảng, thốt lên “ Ủa”. Anh bật cười và lấy tẩy xóa đi hình anh chàng, vẽ thay thế vào một cô gái diêm dúa, lòe loẹt đang cầu khẩn. Tôi vội la lên : - Ơ ! Sao anh vẽ cô gái. Con gái không có ngồi tù. Đi không lọt người ta cũng cho về liền hà. Anh cãi : - Thì cũng nhốt vài ngày chứ bộ. Con trai đâu có mê tín, dị đoan, cầu khẩn như vậy đâu. - Có chứ…Không biết đâu, em bắt đền anh hà. Anh vẽ lại anh chàng đi, không vẽ cô gái mà. Anh chọc tức : - Đâu phải anh vẽ em đâu mà sợ. Tôi không chịu thua : - Cũng không phải em vẽ anh đâu.
  5. Cuối cùng, tôi đã nhượng bộ bằng cách vô cớ giận dỗi suốt mấy ngày. Bây giờ, tôi giận anh là đúng. Chính anh là anh chàng đó rồi. Tôi nghẹn ngào, nước mắt chảy vòng quanh xuống đôi gò má nóng bỏng, biết rằng tình cảm đơn phương của tôi dành cho anh đến đây là chấm dứt. Tôi vội lấy khăn lau sạch đi và cố gắng tìm quên. Ôi ! Một buổi chiều ảm đạm, đầy nước mắt. “ Tình yêu không dám nói”…” Đọc xong truyện ngắn của Thanh Kim, với dòng chữ ghi bên dưới :” Nhờ anh xem và góp ý dùm cho em viết tiếp đoạn hai. Em không biết dẫn câu chuyện đi đến đâu nữa. Mối tình kết thúc rồi, anh à”. Tôi bất chợt mĩm cười một mình, “ Mối tình kết thúc rồi, anh à “ có phải chăng là mối tình của Thanh Kim không ? Những người mới bắt đầu viết truyện, họ hay viết về mình trước, rồi sau đó mới đến bạn bè thân và những người xung quanh nữa. Tự dưng tôi bỗng thấy xúc động với mối tình âm thầm cô gái và cảm thấy đồng cảm với nhân vật chàng trai trong ấy. Bởi vì trong cuộc đời tôi, một sự ngẫu nhiên trùng hợp không ngờ tới mà Thanh Kim đã khơi dậy, làm sống động lại một kỷ niệm buồn thật đáng tiếc của tôi. Tôi cũng đã yêu một cô gái với mối tình âm thầm như vậy và quen biết từ nhỏ. Nhưng khi lớn lên, cô ấy đã thay đổi tính nết, đã bắt đầu đua đòi ăn diện và đã tỏ ra lạnh nhạt với tôi khi biết tôi về Duyên Hải công tác. Sau khi tốt nghiệp trường trung học sư phạm, dạy học được hai năm, tôi đã phạm một sai lầm nghiêm trọng làm thay đổi cả cuộc đời của tôi. Ngày ấy, theo bạn bè, tôi vượt biên bằng tuyến
  6. đường Duyên Hải. Và thật bẽ bàng, chuyến tàu bị thất bại. Một năm cải tạo đã cho tôi những bài học quý giá về cuộc đời. Sau đó, được cho về nhưng tôi đã tình nguyện ở lại, công tác trong lực lượng thanh niên xung phong, dạy bổ túc văn hóa cho anh em đơn vị và lao vào lao động thử thách, lao vào sáng tác văn thơ. Rồi được trở về thành phố công tác và tôi đã được gặp Thanh Kim. Trong quá trình sáng tác, tôi đã cảm nhận được, chỉ có đi vào thực tế cuộc sống, hòa nhập được cuộc sống ở đây, thì thơ văn mới có nguồn cảm hứng từ những nỗi niềm trăn trở chân thành, mới toát ra những hình ảnh phong phú muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên, con người và cuộc sống. Tôi sẽ nói Thanh Kim những điều này và nội dung câu chuyện tiếp theo nữa. Ở đoạn hai, tôi sẽ là nhân vật chàng trai chắp nối. Nghĩ thế, tôi liền theo địa chỉ đi tìm nhà Thanh Kim… o0o “…Buổi chiều buông xuống, bầu trời Duyên Hải thấp thoáng những vầng mây đen đậm đặc báo hiệu cho một cơn mưa dữ dội sắp đến. Đó là một nơi tôi đến tham quan, đi thực tế một tháng cùng với đoàn trường đại học mỹ thuật để tìm tài liệu thực tập trong sáng tác về cuộc triển lãm tranh phong cảnh sắp đến. Tôi đã bước theo lĩnh vực hội họa mà những ngày tuổi thơ anh đã chỉ dạy, trang bị cho tôi, để dễ dàng thi năng khiếu
  7. vào trường đạt kết quả. Ngày tôi thi đậu là ngày tôi hay tin anh vượt biên và đã tìm quên trong việc học hành dồn dập. Một năm sắp trôi qua, chuyến đi vẽ cảnh tại một vùng xa làm tôi náo nức, xôn xao khó tả. Nơi tôi đến là một vùng đất xa tít thành phố, nằm giữa bốn bề sông nước quanh năm rì rào sóng vỗ, giống như một hòn đất nhô lên đón những trận gió táp cuồn cuộn thổi về, đón những cơn gió mạnh ăn mòn bờ đất, phù sa thay phiên nhau bồi đắp lấn sâu vào lòng biển. Nơi này, cuộc sống diễn ra trong muôn vàn khó khăn, vất vả đối với người dân lao động suốt ngày lam lũ. Đồng thời là nơi giam giữ những tù nhân vượt biên đang được cải tạo, ra sức học tập tốt và lao động làm thủy lợi, đắp đất, trồng cây…Để hiểu thêm về cuộc sống ở đây, được nhìn thấy tận mắt bao cảnh đẹp của thiên nhiên, chúng tôi được đoàn trường phân công về đây và được cô trưởng đoàn căn dặn nhiều lần không được tiếp xúc với các tù nhân vượt biên đang được cải tạo với bất cứ lý do gì, vì chúng tôi đang cùng ở chung trong một trường học, mà bây giờ là đang vào dịp hè nên không có học sinh. Chiều nay, tôi vẽ cảnh một buổi chiều trên biển, đứng lặng người nhìn ngắm những hàng cây xôn xao, những chú bé chăn trâu lần lượt dẫn chúng về chuồng. Những mái nhà tranh loáng thoáng sau vòm trời đen kịt. Đã sắp có mưa, tôi và Thủy vội vàng phác họa nhanh. Bỗng dưng có một tốp người đang đi về phía tôi, dần dần tiến đến con sông rộng là bãi nước trâu tắm, nơi tôi chọn để vẽ. Đó chính là những người tù vượt biên với mái tóc hớt cao, với tấm lưng trần trụi đen bóng, dính đầy bùn đất lên tận đỉnh đầu, vì phải làm việc ngoài
  8. hiện trường từ 6 giờ sáng đến 4 giờ chiều mới về, lặn hụp trên con sông này. Vì đây là lần đầu tiên mới đến, do không biết các anh thường tắm ở đây nên tôi đã chọn cảnh này. Cô bạn Thủy quay sang, nói : - Thôi, chọn cảnh khác đi Trang, mình vẽ người ta tắm, kỳ quá ! Tôi bướng bỉnh : - Thì mình đừng vẽ máy anh đó, có sao đâu. Trang đã phác họa xong rồi. - Thủy cũng vậy, kệ nó, mới phác họa có sao, bỏ. Tôi nửa muốn đi, nửa tiếc phong cảnh đó. Biết ý tôi, Thủy nói : - Sáng mai, mình vẽ cảnh bình minh ở đây. Hơn nữa, trời sắp mưa rồi, vẽ không đẹp đâu Trang. - Trang thích vẽ cảnh trời sắp mưa, thích vẽ cảnh hoàng hôn hà. - Thôi, đừng có bướng.
  9. Tôi miễn cưởng đứng lên. Bóng một người con trai lướt ngang. Tôi giật mình, sững sốt. Người ấy cũng quay ngoắt lại, nhìn tôi đăm đăm “ - Trang… - Anh… Bản vẽ trên tay tôi rớt xuống. Tôi vội cúi người cầm lên. Thủy hỏi : - Hai người quen nhau hả ? Tôi gật đầu, mắt lướt nhìn xung quanh, sợ cô trưởng đoàn bất ngờ đi tới. Trông thấy, Thủy cười : - Nói chuyện đi, Thủy coi chừng dùm cho. Tôi lắc đầu : - Không, không…Trang không có quen với ai vượt biên. Và quay đi, bỏ chạy. Thủy chạy theo : - Ơ !...Trang…Trang…
  10. Tôi về phòng và khóc…Anh đó thật sao ? Ốm và đen, trông thay đổi hẳn. Hai gò má hóp, hằn sâu, với những nếp nhăn trên vầng trán nhô cao, môi thâm tái như người đang mang bệnh đau gan. Đôi mắt với hàng mi dài cong vút, nằm dưới đôi chân mày rậm, ẩn một nét buồn dịu vợi, nay sâu thẫm tựa như người mất ngủ nhiều đêm. Đôi chân mày ngày nào tôi đã từng nói với anh : Chính nó tạo cho nanh gương mặt dữ dằn, cộng thêm hàm râu không chịu cạo lâu ngày làm anh trở nên già giặn hơn. Nhưng đã từ lâu rồi, tôi cố quên đi hình ảnh ấy, cố quên tất cả những kỷ niệm. Bỗng dưng, anh lại đến. Anh đến khơi dậy niềm nhớ thương, đau buồn, day dứt trong tôi. Tôi không muốn gặp anh bao giờ nữa. Thế mà hình bóng anh cứ mãi mãi chập chờn, hiển hiện ngay cả trong giấc ngủ say nồng làm lòng tôi đau đớn. Ôi ! Sao ôi lại đối xử với anh như thế trong buổi chiều nay. Vì với anh, tôi chỉ là một đứa em không hơn,không kém. Sao tôi lại bỏ đi, không một lời thăm hỏi người anh của mình và lại trách anh, nói một câu vô lý đến thế. Anh có nghĩ gì về hành động của tôi, anh có biết là tôi đã yêu anh hay không ? Giá anh hiểu được điều đó. Tuy nhiên, tôi lại lo sợ nếu anh biết là tôi đã yêu anh…Hai mâu thuẩn ấy cứ cuốn chặt lòng tôi, và tôi nhất định rằng sẽ không gặp anh nữa, để quên anh. Một tháng trôi qua, chiều nào cũng thấy nhau nhưng lặng lẽ, không nói một lời. Chỉ có ánh mắt là niềm cảm thông, là lời nói mà không có tiếng
  11. nói. Buổi chiều hôm ấy, vào những ngày cuối tháng, tôi sắp sửa rời khỏi đây, sau khi dùng bữa cơm chiều, một anh trong ban chỉ huy coi những người tù ở sát phòng, đến phòng tôi và hỏi : - Ở đây có cô nào tên Trang, theo tôi có chuyện cần. Tôi giật mình, run lên bần bật, cố nghĩ lại bản thân xem có làm điều gì lầm lỗi. Nhưng không, tôi chưa hề tiếp xúc với anh bạn tù nào, ngay cả với anh là người thân thiết nhất. Thế tại sao lại bị gọi như vậy ? Thủy cũng lo lắng, cùng đi với tôi. - Có một người năn nỉ chúng tôi, xin được nói chuyện với cô trong một chút. Vừa đi, anh trong ban chỉ huy vui vẻ nói. Tôi nghe tim đập rộn ràng, hồi hộp khó tả. Có phải rằng anh đó không ? Bước vào phòng, tôi nhận ngay ra anh nhưng không nở một nụ cười. Anh trong ban chỉ huy quay sang anh, nói : - Xong rồi đó, nói đi. Anh bước chầm chậm tới, nói với ban chỉ huy :
  12. - Cám ơn mấy anh – Và nhìn tôi ngọt ngào – Em đậu vào trường Đại học Mỹ thuật khi nào ? - Khi anh vừa đ. - Em có biết tin anh đi không thoát và đang cải tạo không ? Tôi lạnh lùng : - Không ! Tự dưng không kiềm chế được tình cảm của mình, trong lòng ấm ức vì chuyến ra đi của anh, tôi buột miệng nói một câu chua chát : - Và em cũng không cần biết để làm gì ? Anh nhìn thẳng vào mắt tôi : - Anh biết Trang thương anh và Trang đang giận anh. Đừng buồn nữa trang. Anh sắp được về rồi. Nhưng anh không về đâu. Anh sẽ ở lại miền đất này, trở lại nghề của mình. Ở đây, phong cảnh đẹp quá ! Tôi ngắt lời :
  13. - Anh sẽ làm nghề gì ? Vẽ cảnh có nuôi sống được đâu. Ở đây, không có ai mua tranh đâu anh. Có thể anh vào thanh niên xung phong… Anh cười : - Em lo gì chuyện đó, họa sĩ mà.Mai mốt anh sẽ nói chuyện đó nhiều hơn. Có thể anh vào thanh niên xung phong.Còn em, anh chúc em học tốt, thành tài. Đừng giận anh nữa, nha Trang. Bản tính dịu hiền lại trở về, tôi gật đầu ngoan ngoãn : - Dạ…Thôi em đi – Quay sang ban chỉ huy, tôi vui vẻ - Cám ơn mấy anh nhiều nha. Tôi và Thủy bước ra khỏi phòng, nghe có tiếng cười rầm rộ ở phía sau lưng. Có phải rằng hạnh phúc đến với tôi đó không ? Nhưng tôi vẫn cảm thấy mất mát. Chưa bao giờ anh nhìn tôi bằng ánh mắt thân thương đến như thế. Cũng như chưa lần nào tôi dám nói tiếng thương anh. Ôi ! Tình yêu ! Tình yêu không dám nói…”
  14. o0o Tôi gấp lại tập truyện ngắn của thanh Kim . Một tuần trước đó, tôi đã gợi ý với cô : - Tại sao Kim để cho chàng trai đó đi luôn vậy. Như thế, câu chuyện đâu có ý nghĩa giáo dục mà chức năng giáo dục là quan trọng. - Vâng, nhưng em cho chàng trai đó trở lại bằng cách nào ? Khi người ta đã phản bội thì đành vậy. - Được chứ, bị bắt và sau thời gian cải tạo người ta đã giác ngộ và ra sức chuộc lại lỗi lầm, giống như … Suýt chút nữa là tôi đã nói “ giống như tôi “ nhưng ngưng lại kịp thời.Thanh Kim vẫn còn mở to mắt lắng nghe, tôi lanh trí : - …Giống như là một gút mắc gay cấn, mà khi đọc đoạn một, người ta còn đang thắc mắc, thì ở đoạn hai đã giải quyết đươc gay cấn ấy. Cái bất ngờ là cô gái sẽ gặp lại chàng trai trong hoàn cảnh bất ngờ. Diễn tả được như vậy thì câu chuyện mới hay.
  15. Tôi bất chợt thấy gương mặt Thanh Kim tươi hẳn lên, như vừa tìm ra được một ý nghĩ mới nào đó, một lối thoát cho câu chuyện. Và bây giờ đọc truyện, tôi có cảm giác hình như cô bạn gái của tôi phải là một người có một lần nào đó chứng kiến cuộc sống thực tế ở nơi này. Đối với tôi, thực tế cuộc sống là then chốt để nói lên những đề tài xã hội gần gũi với con người. Ôi ! Cuộc sống và sáng tác, tôi yêu quý vô cùng. Tôi vội đặt bút viết những suy nghĩ của mình về tập truyện ngắn của Thanh Kim để ngày mai còn phải góp ý với cô ấy, để sửa bài viết cho được hoàn chỉnh hơn, để ra mắt bạn đọc trong những ngày sắp tới.
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2