Bài giảng Cơ sở toán học của mã chống nhiễu - Bùi Văn Thành
lượt xem 5
download
Bài giảng Cơ sở toán học của mã chống nhiễu do Bùi Văn Thành biên soạn hướng đến trình bày các cơ sở toán học của mã khối tuyến tính; các kiến thức này là rất quan trọng để hiểu được cách xây dựng các loại mã khối tuyến tính;...
Bình luận(0) Đăng nhập để gửi bình luận!
Nội dung Text: Bài giảng Cơ sở toán học của mã chống nhiễu - Bùi Văn Thành
- CƠ SỞ TOÁN HỌC CỦA MÃ CHỐNG NHIỄU
- Cơ sở toán học của mã chống nhiễu n Bài này trình bày các cơ sở toán học của mã khối tuyến tính. n Các kiến thức này là rất quan trọng để hiểu được cách xây dựng các loại mã khối tuyến tính. n Các khái niệm được trình bày bao gồm các cấu trúc đại số như nhóm, trường và đặc biệt là các trường GF(2) và GF(2m), đây là các trường có ứng dụng đặc biệt vào trong việc xây dựng các mã khối tuyến tính chống nhiễu. Trang 2
- Cơ sở toán học của mã chống nhiễu 11.1 Một số khái niệm cơ bản 11.2 Trường GF(2) và các đa thức trên trường GF(2) 11.3 Trường GF(2m) Trang 3
- Một số khái niệm cơ bản n Phép toán đóng n Cho G là một tập hợp, một phép toán hai ngôi f được gọi là đóng trên G nếu f có dạng f : G G G tức là nếu a, b G thì f(a, b) G. n Chú ý n f(a, b) có một cách viết tương đương là afb và ngược lại f(b, a) còn được viết là bfa. Chẳng hạn nếu f là phép cộng thì thay vì viết +(a, b) chúng ta thường viết là a + b. n Kể từ đây trở về sau khi nói đến một phép toán nếu chúng ta không nói gì thêm thì có nghĩa là phép toán này có tính đóng. Trang 4
- Một số khái niệm cơ bản (tt) n Tính kết hợp n Một phép toán hai ngôi f trên G được gọi là có tính kết hợp nếu a, b, c G thì (afb)fc = af(bfc) n Tính giao hoán n Một phép toán hai ngôi f trên G được gọi là có tính giao hoán nếu a, b G thì afb = bfa n Ví dụ n Trên tập số thực khác 0, phép cộng và phép nhân có tính kết hợp và giao hoán nhưng phép trừ và phép chia không có tính kết hợp và giao hoán. Trang 5
- Nhóm n Tính phân phối n Phép toán f1 được gọi là có tính phân phối đối với phép toán f2 nếu a, b, c G thì af1(bf2c) = (af1b)f2(af1c) n Chẳng hạn trên tập số thực, phép nhân có tính phân phối đối với phép cộng vì a, b, c R a (b+c) = (a b)+(a c) n Nhóm n Một tập G , với một phép toán hai ngôi f được gọi là một nhóm nếu thoả 3 điều kiện sau: (1) f có tính kết hợp. Trang 6
- Nhóm (tt) (2) G chứa phần tử e, sao cho a G thì afe = efa = a. e được gọi là phần tử trung hoà (đối với một số phép toán e còn được gọi là phần tử đơn vị) (3) Mọi phần tử đều có phần tử đối xứng, tức là a G, tồn tại phần tử b G sao cho afb = bfa = e n Chẳng hạn, trên tập R nếu f là phép cộng thì phần tử trung hoà là số 0, còn trên tập số thực khác 0 nếu f là phép nhân thì phần tử trung hoà là 1 và còn được gọi là phần tử đơn vị. n Nhóm giao hoán n Một nhóm mà phép toán f có tính giao hoán thì được gọi là nhóm giao hoán. Trang 7
- Nhóm (tt) n Nhóm hữu hạn, nhóm vô hạn n Một nhóm có số phần tử hữu hạn được gọi là nhóm hữu hạn, một nhóm có số phần tử vô hạn được gọi là nhóm vô hạn. n Nhóm con n Cho G là một nhóm. Một tập H con của G được gọi là một nhóm con nếu H đóng với phép toán hai ngôi của G và thoả điều kiện của một nhóm. Trang 8
- Phép cộng và nhân modulo n Phép cộng modulo và phép nhân modulo n Cho một số nguyên dương m xác định. Xây dựng một tập số nguyên sau G = {0, 1, …, m –1}. Với + là phép cộng thông thường. Định nghĩa phép toán mới như sau và gọi là phép cộng modulo a, b G thì a b = (a + b) mod m n Tương tự với là phép nhân thông thường. Định nghĩa phép toán mới như sau và gọi là phép nhân modulo a, b G thì a b = (a b) mod m Trang 9
- Ví dụ n Tập R là một nhóm giao hoán đối với phép cộng và là một nhóm vô hạn. n Tập R – {0} là một nhóm giao hoán đối với phép nhân và là một nhóm vô hạn. n Với m là một số nguyên dương xác định, tập G = {0, 1, …, m –1} với phép cộng modulo là một nhóm giao hoán và là một nhóm hữu hạn. n Hai bảng sau đây trình bày lần lượt trường hợp m = 5 và m = 6. Trang 10
- Ví dụ (tt) m = 5 m = 6 0 1 2 3 4 0 1 2 3 4 5 0 0 1 2 3 4 0 0 1 2 3 4 5 1 1 2 3 4 0 1 1 2 3 4 5 0 2 2 3 4 0 1 2 2 3 4 5 0 1 3 3 4 0 1 2 3 3 4 5 0 1 2 4 4 0 1 2 3 4 4 5 0 1 2 3 5 5 0 1 2 3 4 n Tương tự tập G = {1, …, m –1} với phép nhân modulo và m Trang 11 nguyên t ố là một nhóm giao hoán hữu hạn.
- Bổ đề n Bổ đề 11.1 n Nếu m là một số nguyên tố thì G = {1, …, m – 1} là một nhóm giao hoán với phép nhân modulo . Ngược lại nếu m không nguyên tố thì G không là một nhóm. m = 5 m = 6 1 2 3 4 1 2 3 4 5 1 1 2 3 4 1 1 2 3 4 5 2 2 4 1 3 2 2 4 0 2 4 3 3 1 4 2 3 3 0 3 0 3 4 4 3 2 1 4 4 2 0 4 2 5 5 4 3 2 1 Trang 12
- Trường n Trường n Một tập G với hai phép toán đóng hai ngôi bất kỳ, chẳng hạn kí hiệu là + và *, được gọi là một trường nếu thoả 3 điều kiện sau (1) G là nhóm giao hoán đối với phép +. Phần tử trung hoà trong phép + thường được kí hiệu là 0. (2) Tập các phần tử khác 0 là một nhóm đối với phép *. Phần tử trung hoà trong phép * thường được gọi là phần tử đơn vị và kí hiệu là 1. (3) Phép * có tính phân phối đối với phép +. n Chú ý n Phép + và phép * ở trên không nhất thiết là phép cộng và phép Trang 13 ường mà chúng có thể là bất kỳ phép nào. nhân thông th Chúng ta kí hiệu như vậy để dễ trình bày.
- Trường (tt) n Các phần tử của một trường không nhất thiết là các số nguyên hay thực mà có thể là bất kỳ cái gì, chẳng hạn có thể là các số phức, vectơ, ma trận hay đa thức ... n Từ định nghĩa của trường chúng ta suy ra một trường bao gồm tối thiểu hai phần tử: phần tử trung hoà của phép + (kí hiệu là 0) và phần tử trung hoà của phép * (kí hiệu là 1). Các phần tử 0 và 1 không nhất thiết là số 0 và số 1 theo nghĩa thông thường mà có thể là bất kỳ cái gì chẳng hạn là ma trận 0 và ma trận đơn vị, ... n Trường giao hoán n Một trường mà phép * có tính giao hoán thì được gọi là trường giao hoán. Trang 14
- Trường (tt) n Chẳng hạn trong ví dụ ở slide 201 với m = 5 chúng ta thấy G là một trường giao hoán. n Tổng quát chúng ta có bổ đề sau và để dành việc chứng minh cho các bạn sinh viên. n Bổ đề 11.2 n Cho p là một số nguyên tố bất kỳ, G = {0, 1, ..., p – 1} thì G là một trường giao hoán đối với phép cộng modulo và phép nhân modulo . n Sau đây là một số tính chất của trường n Tính chất 1 n Mọi phần tử a của trường đều thoả a * 0 = 0. Trang 15
- Trường Galois n Tính chất 2 n Nếu a, b là hai phần tử khác 0 của trường thì a * b 0. n Tính chất 3 n Nếu a 0 và a * b = a * c thì b = c. Hay nói cách khác nếu a 0 và b c thì a * b a * c. n Bậc của một trường, trường hữu hạn, trường vô hạn. n Số phần tử của một trường được gọi là bậc của một trường. Một trường có số phần tử hữu hạn được gọi là trường hữu hạn, một trường có số phần tử vô hạn được gọi là trường vô hạn. n Trường GF(q) n Một trường có số phần tử hữu hạn được gọi là trường Galois. Nếu bậc của trường Galois là q thì trường được kí hiệu là Trang 16 GF(q).
- Trường Galois n Đối với các trường hữu hạn tức là trường Galois chúng ta có định lý sau. n Định lý 11.1 n Một trường hữu hạn thì số phần tử của nó phải có dạng pm trong đó p là một số nguyên tố còn m là một số nguyên dương. Hay nói cách khác các trường Galois đều có dạng GF(pm) trong đó p là một số nguyên tố còn m là một số nguyên dương. n Đối với các trường GF(p) với p nguyên tố thì đó chính là tập {0, 1, 2, ..., p – 1} với hai phép toán cộng modulo và nhân modulo như đã biết. n Đối với các trường GF(pm), vì tính phức tạp của chúng, chúng ta sẽ giới thiệu sau. Chú ý lúc này các phần tử của trường GF(pm) không đơn thuần là các số mà sẽ có dạng khá đặc biệTrang 17 t.
- Trường Galois (tt) n Kí hiệu các phần tử đối xứng n Phần tử đối xứng của a trong phép + được kí hiệu là –a, phần tử đối xứng của a trong phép * được kí hiệu là a–1. n Phép – và phép / n Đối với một trường giao hoán, từ hai phép + và phép * chúng ta định nghĩa thêm hai phép – và phép / như sau (không nhất thiết là phép trừ và phép chia bình thường) a – b = a + (–b) a / b = a * b–1 trong đó –b là phần tử đối xứng của b qua phép +, còn b–1 là phần tử đối xứng của b qua phép *. n Vậy một trường giao hoán G có bốn phép toán +, –, *, /. Phép + và – đóng trên G, phép * và / đóng trên G – {0}. Trang 18
- Trị riêng của một trường n Xét một trường GF(q). Xét các dãy tổng của các phần tử đơn vị k 1 1 1 1 (k lần, với k = 1, 2, 3, …) i 1 n Vì trường đóng với phép cộng nên kết quả của những tổng này cũng là các phần tử của trường. Vì k có thể nhận vô hạn giá trị mà trường chỉ có q ph k1 ần t k 2ử nên tồn tại hai giá trị k1 và k2 khác nhau (giả sử k1 > k2 ) sao cho 1 1 i 1 i 1 n Từ đây suy ra k1 k 2 1 0 i 1 Trang 19
- Trị riêng của một trường n Trị riêng của một trường kí hiệu là số nguyên dương nhỏ nhất sao cho 1 0 i 1 n Dễ thấy đối với các trường GF(p) = {0, 1, 2, ..., p – 1} với p là một số nguyên tố thì trị riêng = p. Tổng quát chúng ta có định lý sau. n Định lý 11.2 n Trị riêng của một trường GF(q) là một số nguyên tố. n Chứng minh n Giả sử không nguyên tố = k l (k, l nguyên > 1). Từ qui tắc phân phối của phép nhân đối với phép cộng suy ra Trang 20
CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD
-
Bài giảng Cơ sở lý thuyết tập hợp và lôgic toán - ĐH Phạm Văn Đồng
53 p | 600 | 36
-
Bài giảng Toán cao cấp: Cơ sở toán học - ThS. Nguyễn Văn Phong
28 p | 94 | 10
-
Bài giảng Toán cao cấp: Cơ sở toán học - Nguyễn Văn Phong
28 p | 112 | 8
-
Bài giảng Lịch sử Toán học - ĐH Phạm Văn Đồng
90 p | 69 | 8
-
Bài giảng Cơ sở Toán học cho Machine Learning - Nguyễn Văn Sơn & Thân Quang Khoát
64 p | 44 | 5
-
Bài giảng Cơ sở vật lý cho Tin học - Chương 2: Cơ học
30 p | 34 | 4
-
Bài giảng Cơ sở khoa học của biến đổi khí hậu (Đại cương về BĐKH) – Phần II: Bài 1 – ĐH KHTN Hà Nội
20 p | 20 | 4
-
Bài giảng Cơ sở khoa học của biến đổi khí hậu (Đại cương về BĐKH) – Phần II: Bài 12 – ĐH KHTN Hà Nội
20 p | 19 | 4
-
Bài giảng Cơ sở toán ứng dụng: Chuỗi trong mặt phẳng phức - T.S Lê Xuân Đại
32 p | 30 | 3
-
Bài giảng Cơ sở toán học – Bài 1: Thuật toán đánh giá và tiếp cận
73 p | 39 | 3
-
Bài giảng Cơ sở khoa học của biến đổi khí hậu (Đại cương về BĐKH) – Phần I: Bài 7 – ĐH KHTN Hà Nội
20 p | 13 | 3
-
Bài giảng Cơ sở khoa học của biến đổi khí hậu (Đại cương về BĐKH) – Phần II: Bài 7 – ĐH KHTN Hà Nội
15 p | 21 | 3
-
Bài giảng Cơ sở khoa học của biến đổi khí hậu (Đại cương về BĐKH) – Phần II: Bài 14 – ĐH KHTN Hà Nội
20 p | 22 | 3
-
Bài giảng Cơ sở vật lý 1: Chương 7
22 p | 10 | 2
-
Bài giảng Cơ sở vật lý 1: Chương 6
9 p | 4 | 2
-
Bài giảng Cơ sở vật lý 1: Chương 9
23 p | 7 | 2
-
Bài giảng Lý thuyết tính toán: Bài mở đầu - Phạm Xuân Cường
7 p | 44 | 1
Chịu trách nhiệm nội dung:
Nguyễn Công Hà - Giám đốc Công ty TNHH TÀI LIỆU TRỰC TUYẾN VI NA
LIÊN HỆ
Địa chỉ: P402, 54A Nơ Trang Long, Phường 14, Q.Bình Thạnh, TP.HCM
Hotline: 093 303 0098
Email: support@tailieu.vn