phân rã bên trong.
Ð một nước bị phân bên trong th lấy lại nh
đồng nht văn hoá của nh, cần có ba điều kiện. Thứ nhất,
gii elit chính tr và kinh tế của nước đó nói chung phải
thái độ ng hộ và hoan nghênh bước đi này. Thhai, nhân
dân nưc đó phải nhất trí, miễn ng, chấp nhận
tính đồng nhất mới. Th ba, các nhóm đang chi phối trong
nền văn minh nưc b phân đang cố hnhập vào
phải sẵnng hoan nghênh ni mới thay đổi chính kiến.
Mexico3 điều kiện này. Thổ có 2 điều kiện đầu. Còn đối
với Nga, một nước đang mun kết thân với Phương Tây,
thì hn toàn không nh hình như thế nào. Xung đột
giữa nền dân ch tự do và ch nghĩa Marx-Lenin cuộc
xung đột gia các htư tưởng mà, những khác biệt
ln, bề ngoài vẫn chung những mục tiêu bản tự
do, bình đẳng và phồn vinh . Nhưng một nưc Nga truyền
thống, chuyên quyền và n tộc ch nghĩa sẽ hướng tới
những mục tiêu hoàn toàn khác. Một người n ch
Phương Tây hoàn tn có thể tranh luận về tri thức với một
người macxít Liên Xô. Nhưng sẽ vô nghĩa nếu tranh luận
với một ni theo ch nghĩa truyền thống Nga. Và nếu
người Nga, khi không còn là nhng người macxít na, bác
bỏ chế độ dân ch tự do và bắt đầu x sự như những
người Nga chkhông phải là như những người Phương
Tây, thì nhng quan hệ gia Nga và Phương Tây có thể lại
trở nên xa cách và thù địch [8].
Khi Nho giáo - Hi giáo
Nhng chướng ngại đặt ra trên con đường các nưc
phi Phương Tây gia nhập Phương Tây khác nhau v
mức độ sâu sắc và phc tạp. Đối vi các nưc Mỹ La tinh
và Ðông Âu, trở ngại không ln lắm. Ði vi c nước
Ðông chính giáo thuc Liên , tr ngạI đáng kể hơn
nhiều. Nhưng những trở ngại nghiêm trng nhất đặt ra
cho c nưc Hồi giáo, Nho giáo, n Ð giáo và Phật
giáo. Nhật Bản đã xác lập đưc một v trí độc nhất cho
riêng bản thân nh vi cách là một thành viên liên kết
của Phương Tây. Vmột số mặt nào đó, nó nằm trong số
các nước Phương Tây, nhưng ràng nó khác Phương
Tây về những chiều cạnh quan trng nhất của mình. Những
nhà nước vì lí do văn hhoặc quyền lực không muốn
hoặc không th gia nhập Phương Tây sẽ cạnh tranh vi
Phương Tây bằng cách phát triển sức mạnh kinh tế, quân
sự và chính tr của riêng nh. Chúng làm điều này bằng
cách phát triển bên trong và hp tác vi các nước phi
Phương Tây khác. Thí dụ nổi bật nhất của sự hp tác này
là khối Nho giáo - Hồi giáo, hình thành như là sự thách thc
với các lợi ích, giá trị và sức mạnh của Phương Tây.
Các nước Phương Tây, gần như không trừ nưc nào,
đang cắt giảm sức mạnh quân sự của nh. Dưi sự lãnh
đạo của Elsin, nưc Nga ng làm như vậy. Tuy nhiên
Trung Quốc, Bắc Triều Tiên và một loạt các nước Trung
Ðông đang tăng đáng kể tiềm năng quân sự của chúng.
Chúng làm điều này bằng cách mua vũ khí của các nưc
Chúng làm điu này bng cách mua vũ khí ca các nưc
Phương Tây và phi Phương Tây và phát triển ngành ng
nghiệp quân sự riêng của nh. Kết quả là đã xut hiện một
hiện tượng Ch. Krautheimer gọi là hiện tượng của các
nước được vũ trang, nhưng „các nước đưc vũ trang“ lại
hoàn toàn không phải là c nước Phương Tây. Một kết
qukhác việc xem xét lại khái niệm kiểm soát vũ khú. ý
tưng về kiểm soát vũ khí là do Phương Tây đưa ra. Trong
suốt thi Chiến tranh lạnh, mục đích hàng đầu của sự
kiểm soát đó là thiết lập một sự cân bằng quân sựn định
giữa một bên là M và các đồng minh của Mỹ và bên kia là
Liên Xô và các đồng minh của Liên . Trong thi sau
Chiến tranh lạnh, mục tiêu hàng đầu của kiểm soát vũ khí là
ngăn chặn nguồn đe doạ tiềm tàng các lợi ích của Phương
Tây. Phương Tây thc hiện điều này thông qua các hiệp
định quốc tế, sức ép kinh tế, kiểm soát việc chuyển giao vũ
khí và kỹ thuật quân sự.
Xung đột gia Phương Tây và các nưc Nho giáo Hồi
giáo tp trung ch yếu, tuy không phải hoàn toàn, xung
quanh các vấn đvũ khí hạt nhân, hhọc, sinh học, tên
la đạn đạo và các phương tiện phức tạp khác phc v
cho việc phóng vũ khí đó, và các hệ thống điều khiển, quan
sát và các phương tiện điện tử khác để đạt mục tiêu ấy.
Phương Tây tuyên bố lấy nguyên tắc không phbiến vũ khí
làm chuẩn mực chung và bắt buộc, và lấy các hiệp định
không phbiến vũ khí và giám sát làm biện pháp để thc
hiện chuẩn mực ấy. Phương Tâyng dự tính một h thống
các hình thức trừng phạt khác nhau chống lại nhng ai tạo
điều kin phbiến những loại vũ khí tối tân và ưu đãi đối
với những ai tuân th nguyên tắc không phbiến vũ khí. Dĩ
vi nhng ai tuân th nguyên tc không ph biến vũ khí. Dĩ
nhiên, mối quan tâm của PhươngTây tập trung vào c
nước thực sự hoặc có khnăng thù địch chống lại mình.
Về phía mình,c nước phi Phương Tây lại khẳng định
quyền của nh đưc nắm gi, sản xuất và triển khai bất
cứ loại vũ khí nào mà h cho cần thiết đối vi an ninh của
họ. Họ ng thm nhuầnu sắc chân Btrưng bộ
Quốc phòng Ấn Ðộ nói ra khi trả lời câu hỏi là ông ta đã rút
ra được bài học từ cuộc chiến tranh vùng Vnh: „Ðừng
giây vi Mỹ khi anh không vũ khí hạt nhân. khí hạt
nhân, vũ khí hoá học và tên la đưc coi - lẽ là sai lầm -
là đối trọng tiềm tàng vi ưu thế to lớn của Phương Tây
trong lĩnh vực vũ khí thông thưng. Dĩ nhn, Trung Quốc đã
vũ khí này trên lãnh thcủa nh. Bắc Triều Tiên, Iran,
Iraq, Liby và Algeri đang cố gắng m cách đưc loại vũ
khí này. Một quan chức cấp cao Iran đã tuyên bố các nưc
Hồi giáo cần vũ khí hạt nhân và năm 1988 tin tổng
thống Iran đã ra lệnh kêu gọi sản xuất „vũ khí phòng vvà
tn công loại hhọc, sinh học và phóng xạ“.
Sự mở rộng sức mạnh quân sự của Trung Quốc và kh
năng của Trung Quc tăng ng sức mạnh đó cả trong
tương lại đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra tiềm lực
quân sự chống Phương Tây. Nhphát triển kinh tế thành
công, Trung Quốc thưng xuyên tăng chi phí quân sự và
hiện đại h mạnh mẽ quân đội của nh. Trung Quốc
đang mua vũ khí t các nước thuộc Liên Xô (cũ) , tiến hành
việc chế tạo tên lửa đạn đạo tầm xa. Năm 1992, Trung
Quốc thmột qubom hạt nhân công suất một mégaton.
Thực hiện chính sách mở rộng ảnh hưởng của nh, Trung
Quốc đang nghiên cứu hthống tiếp dầu trên không và tìm
Quc đang nghiên cu h thng tiếp du trên không và tìm
cách đưc các tàu sân bay. Sc mạnh quân sự của
Trung Quc và tham vọng của nó chi phối vùng biển Nam
Trung Hoa đang gây ra chạy đua vũ trang Ðông Nam Á.
Trung Quốc ng là nưc xuất khẩu ln về vũ khí và kỹ thuật
quân sự. Nó cung cấp cho Liby và Iraq những nguyên liệu
có thể dùng để sản xuất vũ khí hạt nhân và hơi độc hu hoại
thần kinh. Nó đã giúp Algeri xây dựng một lò phản ứng tiện
li cho việc nghiên cứu và sản xuất vũ khí hạt nhân. Trung
Quốc ng đã n cho Iran kỹ thuật hạt nhân, theo c
chuyên gia M, ch thng để sản xuất vũ khí. Trung
Quốc đã chuyển cho Pakistan nhng bộ phận của tên la
tm 300 dặm Anh. Trong một thời gian Bắc Triều Tiên đã
nghn cứu chương tnh sản xuất vũ khí hạt nhân - người ta
biết rằng nước này đã bán tên la tối tân và kỹ thuật tên
la cho Syri và Iran. Dòng chảy của vũ khí và kỹ thuật quân
sự thưng theo chiều t Đông Nam Á sang Cận Ðông. Tuy
nhiên, ng có một vài trưng hợp ngược chiều: chẳng hn
Trung Quốc lại nhn tên lửa Stinger từ Pakistan.
Như vậy, khối quân sự Nho giáo - Hồi giáo đã hình
thành. Mục đích của nó là thúc đẩy các nưc thành viên của
nh mua sắm vũ khí và kỹ thuật quân sự cần thiết nhằm
to ra đối trng vi sức mạnh quân sự của Phương Tây.
Không biết liệu nó có tồn tại lâu dài hay không. Nhưng hiện
ti, như Dave McCurdy nói, „đó liên minh của nhng k
bội giáo, do bọn phổ biến vũ khí hạt nhân và những kẻ ng
hchúng cầm đầu“. Một hình thức chạy đua vũ trang mới
đang được triển khai gia các nưc Hồi giáo - Nho giáo
và Phương Tây. Trong giai đoạn trước, mỗi n nghn
cứu và sản xuất vũ khí nhằm đạt đưc sự cân bằng hoặc