
PHẦN MỞ ĐẦU
1. Tính cấp thiết của đề tài
Quảng Nam là một tỉnh thuộc duyên hải Miền Trung, có vị trí
địa lý rất thuận lợi, sau 14 năm tách tỉnh ( 1997- 2011) kinh tế xã hội
của tỉnh đã có những khởi sắc. Tốc độ tăng trưởng GDP của tỉnh
trong giai đoạn 2005-2010 đạt 9%/năm. Cơ cấu kinh tế đã có bước
chuyển dịch theo hướng giảm tỷ trọng ngành nông nghiệp, tăng tỷ
trọng ngành công nghiệp – xây dựng và dịch vụ, đưa Quảng Nam từ
một tỉnh thuần nông vươn lên định hình vóc dáng một tỉnh công
nghiệp. Nhiều sản phẩm công nghiệp của địa phương có chất lượng
cao, tạo được uy tín trên thị trường trong và ngoài nước. Thu hút vốn
đầu tư nước ngoài nhất là vào các khu công nghiệp, đạt hiệu quả cao.
Đời sống vật chất và tinh thần của người dân ngày càng một nâng
cao, quốc phòng an ninh được giữ vững, diện mạo thành phố, khu du
lịch… ngày càng khang trang, sạch đẹp.
Tuy nhiên, để phát triển ngang tầm và xứng đáng với tiềm
năng, vị trí là một trong các tỉnh thuộc vùng kinh tế trọng điểm miền
Trung, đòi hỏi Quảng Nam phải có những giải pháp, bước đi phù
hợp, trong đó những vấn đề thuộc về cơ chế, chính sách nhằm thu hút
vốn đầu tư vào Quảng Nam để phát triển kinh tế là hết sức quan
trọng. Trong đó, lĩnh vực có ưu thế hơn hẳn đó là ngành công nghiệp
mà đặc biệt là ngành công nghiệp chế biến. Ngành công nghiệp chế
biến của tỉnh Quảng Nam đã đạt được nhiều thành tựu và tiến bộ
đáng kể, góp phần quan trọng để nền kinh tế của cả tỉnh giữ được
1