Luật Quảng cáo: Vẫn chưa “mở” đối với
báo chí
“Cửa” vẫn hẹp
Phát biểu dẫn đề ông Trần Minh Chính, Phó cục trưởng Cục Văn hoá cơ sở
(Bộ Văn hThể thao và Du lch) cho biết: theo thống kê ca Công ty
NTS Việt Nam, năm 2008 cả nước đã có trên 7.000 doanh nghiệp hoạt động
trong lĩnh vực qungo. Những năm gn đây doanh thu từ hoạt động quảng
cáo liên tc tăng, riêng năm 2008, con snày là 500 triệu USD.
Tuy nhiên, nhng quy định về hoạt động quảng cáo hiện đang nằm dải rác
tại các văn bản như Luật Xuất bản, Luật Thương mại, Luật Báo chí… và đã
bọc lộ nhiu bất cập. Do vậy, khi ra đời Luật Qung cáo sẽ đưa hoạt động
này phát trin theo đúng quy luật của nền kinh tế thị trường.
Với 5 cơng và 50 điều dự thảo luật sẽ tiếp tục được hoàn thin và gửi Bộ
Tư pháp thẩm định vào cuối tháng 5/2009, sau đó sẽ trình Chính phủ. Dự
kiến Luật Quảng cáo sẽ được Quốc hội thông qua vào năm 2010.
Theo đó, tuy có thêm nhiều điểm mi nhưng về cơ bản dự thảo lần này vẫn
tiếp tc kế thừa những quy định về khống chế thi ng qung cáo trên báo
nói, báo hình, diện tích quảng cáo trên báo in như trong Pháp lệnh Qung
cáo.
Cụ thể: các quảng cáo trên báo in không được t quá 10% diện tích, đối
với tạp chí thì không cao quá 20% diện tích trừ các báo, tạp chí chuyên
quảng cáo.quan báo có nhu cầu quảng cáo cao hơn phải xin phép ra phụ
trương qung cáo.
Đối với quảng cáo trên báo điện tử cũng không được vượt quá 10% diện tích
(trừ chuyên trang). Diện tích qung cáo chỉ được đặt ở bên trái hoc bên phi
khuôn hình và không được vượt quá 10% khuôn hình các chuyên trang ca
báo.
Các đài phát thanh và truyền hình thời gian quảng cáo chỉ được chiếm 5%
tổng thi lượng chương trình của một ngày phát sóng trừ hệ, kênh, chương
trình chuyên qungo…
Theo ông Đồng Quang Tiến, Chánh n phòng Hội Nhà báo Việt Nam, hiện
nay không ch Việt Nam mà trên thế giới, báo in đang gặp rất nhiu khó
khăn về tài chính, không ít cơ quan báo chí đang tồn tại nhưng “lay lt”. Các
quy định v khng chế đối với diện tích và thi lượng quảngo như trên
vừa không theo kp thực tế vừa kìm hãm sphát triển của báo c i chung.
Bên cạnh đó, việc quy định quảng cáo trên báo điện tử chỉ được đặt bên trái
hoặc bên phải khuôn hình báo, không vượt quá 10% khuôn hình các trang
báo cũng khó khả thi vì mỗi báo điện tử li có một giao din khác nhau. Hơn
nữa, đối với các cơ quan này quảngo là ngun thu chủ yếu.
Ngoài ra, việc phải xin phép khi ra thêm ph trương cũng dễ làm phát sinh
tiêu cực. Theo kiến nghị của đại biểu y, do đã có quy định vviệc phi ra
phụ trương thì cứ để các cơ quan tự áp dụng nếu vi phạm sẽ xử pht.
Đại diện Đài Truyn hình Việt Nam, ông Nguyễn Thành Lương, Giám đốc
Trung tâm Qungo cũng thẳng thn nhìn nhận: so vi Pháp lệnh Qung
cáo thì dự thảo Lut Qung cáo lần này chưa có nhiều cải biến và chưa thực
sự phù hợp với tình hình thực tế.
Ông Lương phân tích: trong khi hầu hết cácquan báo chí đều phải tự
hạch toán thu, chi vic thắt chặt quảng cáo sẽ ảnh hưởng nhiều đến sự phát
triển của báo c. Nếu không nguồn thu từ quảng cáo không thể có kinh
phí để đầu xây dựng và ci tiến chương trình cũng như mua bản quyền
của các chương trình phát sóng. Điu này mt phần cũng xut phát từ nhìn
nhận ca không ít người vn coi qung cáo là có vn đề”, chứ không coi
đây là một ngành kinh tế, một ngành kinh tế không khói, kiếm ra rất nhiều
tin, nếu làm tốt.
Vừa tha vừa thiếu
Trong dự thảo luật lần này cũng đã liệt kê rõ các hàng hoá, dịch vụ bị
nghiêm cm quảng cáo gồm: hàng hoá, dch vụ bị cấm kinh doanh; thuốc lá;
rượu cồn có nồng độ từ 30 độ trở lên; đánh bạc hoặc các trò chơi có thưởng
dưới hình thức đánh bạc; các sản phẩm thay thế sữa mẹ, bình bú và vú gi
dùng cho trẻ từ khi sinh đến 6 tháng tuổi; thuốc kê đơn; thuốc độc, thuốc gây
nghin, thuốc hướng thần theo quy định của pháp lut về y tế; một số hàng
hoá, dch vụ khác theo quy định của Chính phủ.
Theo ban soạn tho, quy định này stạo được hành lang pháp luật rõ ràng
giúp cho các đối tượng tham gia hoạt động quảng cáo hiểu rõ hơn những nội
dung được phép và không được phép, giúp hoạt động quảngo đi vào n
nếp.
Tuy nhiên theo ý kiến của đại biu Phạm Bá Dương, phụ trách quảng cáo
Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Ni, quy định như trên vừa thừa vừa
thiếu. Trên thực tế chỉ cần quy định cấm quảng cáo đối vớic hàng hoá
dch vụ bị cấm theo quy định của pháp luật, vì có những hàng hoá, dịch vụ
tuỳ theo những điều kiện c thể có thể bị cấm hoặc không b cấm nữa.
Về những hành vi bị cấm trong hoạt động quảng cáo, đa số các quy định đều
đã nhn được sự đồng tình như: quảng cáo trái với truyền thống lịch sử, văn
hoá đạo đức, thun phong mtục của dân tộc Việt Nam; quảng cáo sai sự
thực về cht lượng hàng hoá dịch vụ đã đăng ký hoặc đã được công bố;
quảng cáo có sử dụng thuật ngữ so sánh cao nhất như “tốt nhất”, “số một”
nhưng riêng quy định cấm quảng cáo sử dụng hình ảnh quốc kỳ, giai điu
quốc ca, hình ảnh chủ tịch Hồ C Minh thì vẫn còn một vài ý kiến.
Theo một số đại biu, quy định như trên là hơi cht chẽ đối với mt s
quảng cáo có tính quảng bá cho hình nh đất nước, tôn vinh hình ảnh, con
người Việt Nam.
Nhưng theo ý kiến của ông Hà Văn Tăng, Phó chủ tịch Hip hi Qung cáo
Việt Nam, trong quy định đã nêu rõ qung cáo trên thực tế bao gồm cả việc
giới thiệu về các hàng hoá dịch vụ có sinh lời và cả những dịch vụ không
sinh li. Vì vy, việc quy định như trên chủ yếu nhằm mục đích phòng ngừa
những hành vi lợi dụng hình thức quảng cáo để thực hiện những ý đồ xấu v
chính tr.
nhân ông cũng cho rằng, cơ sở để xây dựng luật chính là thực tin cuộc
sống. Do đó, để bắt kịp vi tốc độ phát triển của nền kinh tế hiện nay, các
quy định v din tích, thời lượng phát quảng cáo cần phải có sự điều chỉnh.
Tuy nhiên, mc độ ni” như thế nào còn là vn đề phải tiếp tục bàn để
được những con số hợp lý.