
Tranh sơn mài của Nguyễn Gia Trí
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa mỹ thuật Việt Nam là bản sao tĩnh lược nền Mỹ
thuật phương Tây. Sự ảnh hưởng, hay tiếp thu, tùy thời, đều có tính chất và ý nghĩa
khác nhau.
Trở lại với các họa sĩ thời trường Mỹ thuật Đông Dương, dễ thấy, ngay từ đầu các
họa sĩ như Tô Ngọc Vân, Trần Văn Cẩn, Nguyễn Gia Trí, Nguyễn Phan Chánh,
Nguyễn Đỗ Cung... đã làm một cuộc xé rào đối với truyền thống mỹ thuật phương
Tây đang được tiếp thu để tìm kiếm các cội nguồn cảm xúc của mình. Sự tìm kiếm
bắt đầu từ tư duy hình tượng cho đến chất liệu, kỹ thuật - và các họa sĩ đã nhanh
chóng đạt đến sự thống nhất trong tư duy nghệ thuật - tự do biểu xúc tình cảm và
thẩm mỹ riêng. Ngày nay, xem lại tranh các bậc tiền bối này, mọi người phải thừa
nhận, họ đã tiếp thu phương Tây chủ yếu ở kỹ pháp tạo hình và chất liệu - ứng
dụng hồn nhiên cấu trúc không gian vật lý; sử dụng hồn nhiên chất liệu sơn dầu,
đồng thời bác học hóa các chất liệu dân gian như sơn mài, lụa, tranh khắc - còn về
tinh thần thuần chất Việt Nam - phi lý trí hóa - hoặc biểu hiện các cảm xúc trữ tình
hồn nhiên trước cuộc sống bao quanh từ cảnh, vật đến người, hoặc biểu hiện các
cảm thức siêu hình bàng bạc trong nhân gian ảnh hưởng từ đạo Phật, đạo Lão, đạo
Nho phương Đông. Nói chung, các họa sĩ thời "Đông Dương" đã thành tựu với sự