vietmessenger.com
Rabindranath Tagore
Ngày Xưa Có Một Ông Vua
Nhị Tường dch
Ngày xa ngày xưa có mt ông vua"
Khi chúng ta còn thơ ấu, không cn phi biết ông vua trong câu chuyn thần tiên đó là ai.
Cũng không cần phi biết v vua tên gi là Shiladitya hay Shaliban, ông ta sng Kashi hay
Kanauj. Cái điều làm cho trái tim ca mt cu bé lên bảy đập rn rã, rn rã vi nim hân
hoan, là mt chân lý ti thượng, mt s tht trong tt c nhng s thật: " Ngày xưa có một
ông vua" .
Nhưng độc gi thi hiện đại này thì ny càng đòi hi s chính xác. Khi h nghe mt li dn
nhp câu chuyện như vậy, ngay lp tc h có ý dè bĩu và nghi ng. H dùng ngọn đèn pha
ca khoa hc soi vào truyn thuyết m o y và hi ngay: " V vua nào?"
Những người dn chuyện đành phải trở nên chi li hơn. Họ không còn hài lòng vi kiu mp
m cũ " Có mt ông vua" na, mà làm ra v sâu sc nghiêm trng và bắt đầu: Có mt ông
vua tên là Ajatasatru"
Tuy nhiên tính tò mò của độc gi không dđược tha mãn. Anh ta nháy mt vi tác gi
sau cp mt kiếng khoa hc và hi li ln na: " Ajatasatru nào?"
" Mi cậu bé đều biết" , tác gi tiếp tc, " rng có nhiều Ajatasatru. Người đầu tiên sinh ra
vào thế kỷ 20 trước công nguyên, và chết yu khi mới được hai nămm tháng tuổi. Tôi
rt tiếc rng không th tìm thy t bt k mt ngun gốc xác đáng nào một h sơ chi tiết v
vương triều ca v này. Ajatasatrus th hai được các s gia biết khá rõ. Nếu bn tham kho
Bách khoa Thư về Lch s bn mi…"
Vào lúc này nhng mi nghi ng ca độc gi thi hiện đại đã tan biến. Anh ta cm thy
th an tâm tin tưởng vào tác gi. Anh t nói vi mình: " Giờ đây chúng ta sẽ có mt câu
chuyn mang c hai tính cách tân và tư liệu"
A! Tt cả chúng ta đều thích b la di làm sao. Chúng ta có mt ni si bí mật đó là b
cho là ngu dt. Và rt cuc chúng ta kết thúc ni s hãi đó cũng bằng s vô minh, ch
điều là chúng ta đã thc hiện điều này theo một con đường dài và lòng vòng.
Có mt ngn ngữ Anh: " Đừng hỏi tôi điều gì, tôi s không nói di bạn" . Đứa tr lên by
đang lắng nghe câu chuyn thn tiên tuyệt đối chăm chú; cậu bé nén nhng câu hi ca
mình li trong khi câu chuyn đang được k. Vì vy nhng s la dối nguyên sơ và vén
khéo vn còn trn trụi và ngây thơ như một đứa bé; minh bạch như chân lý, trong sáng như
nhng bóng bọt. Nhưng nhng li di trá nng n và thông thái ca những con người hin
đại chúng ta đã khoác lên s tht nhng rèm che trưng ph. Và nếu có khám phá bt k
nơi nào mt l thng nh bé nht ca s la di, độc gi s quay ngot đi với một thái độ
phn n kiu cách, còn tác gi s b mt uy tín.
Khi chúng ta còn tr, chúng ta cm nhận được tt c những điều thun khiết; và chúng ta
th khám phá nhng tinh túy này trong mt câu chuyn thn tiên bng mt th khoa hc
chính xác ca riêng chúng ta. Chúng ta chng bao giờ quan tâm đến những điu vô dng
ca kiến thức như vậy. Chúng ta chỉ quan tâm đến l phi. Và nhng trái tim non nt ca
chúng ta biết rõ Cung Điện Chân Lý bng Pha Lê nm ở đâu và đi đến đó bằng cách nào.
Nhưng ngày nay chúng ta chờ đợi nhng trang giy vi nhng thông tin thc tế, trong khi
chân lý chỉ đơn giản là thế này:
" Có mt ông vua"
i nh rt rõ cái bui chiu Calcutta khi câu chuyn thn tiên y bắt đầu. Mưa bão không
ngt. Toàn b thành ph b ngp lụt. Trong đường hẽm nước ngập đến đầu gi. Tôi tràn tr
hy vng, gần như tin chắc rằng gia sư của tôi sẽ không đến được chiều hôm đó. Tôi ngồi
trên chiếc ghế trong mt góc ca hàng hiên và nhìn xuống con đường, vi trái tim càng lúc
càng rn ràng. Từng phút chăm chú nhìn ra mưa, và khi mưa bắt đầu dịu hơn tôi cầu
nguyn bng tt c sc lc: Ly tri, hãy mưa nữa cho qua by giờ rưỡi" . Bi vì tôi sn
lòng tin rằng mưa chẳng cn thiết cho điều gì khác ngoài vic bo v một đứa bé yếu đuối
trong mt góc Calcutta thoát khi nhng khc nghit cc k ca vị gia sư , mt bui ti.
Nếu không vì để đáp lại li nguyn cu của tôi, dù sao đi nữa thì cũng thuận theo nhng lut
l của thiên nhiên, mưa vẫn không ngng.
Nhưng, lạy thánh A La! Không phải gia sư của tôi đó ch.
Chính xác đến tng phút, ti góc cua ca con hm, tôi thy cái dù của ông đang đến gn.
Cái bong bóng vĩ đại ca nim hy vng v tan trong lòng tôi, trái tim tôi tan nát. Đích thực,
nếu có s trng pht ti li sau khi chết, thì gia sư của tôi s tái sinh thành tôi và tôi s tái
sinh thành gia sư của tôi.
Ngay khi tôi thy chiếc dù ca ông, tôi chy ào vào phòng m tôi. M và bà ngoi đang ngi
đối diện nhau đánh bài dưới ánh sáng mt ngọn đèn. Tôi chạy vào phòng ném mình lên
giường bên cnh m tôi và nói:
" Mẹ ơi, gia sư đến, mà con nhức đầu quá; Con không th ngh hc ngày hôm nay sao
m?"
i hy vng không một đứa tr nào tui non nớt được phép đọc câu chuyn này, và tôi
thành tâm mong mun câu chuyện này không được s dng trong sách giáo khoa hoc
sách v lòng trong các trường hc. Bi vì điều tôi đã làm tht là quá ti t, và dù vy tôi
cũng không nhận mt s trng phạt nào. Ngược li, cái tính tai quái ca tôi lại được tưởng
thưởng mt cách xng đáng.
Mi vi tôi: " Được rồi" , và quay sang người hu và nói: " Hãy bo với gia sư là có thể v
nhà" .
Tht vô cùng d hiu rng m không h nghĩ tôi ốm nghiêm trng khi m tiếp tục chơi bài
như trước và không chú ý gì thêm. Và tôi cũng vùi đầu vào trong gối, cưỡi vi trái tim mãn
nguyn. Mi và tôi hiu nhau rt rõ.
Nhưng ai cũng biết tht khó làm sao khi một đứa tr by tui phi gi v m trong mt thi
gian dài. Khong sau mt phút, tôi túm lấy bà và nói: " Bà ơi, kể cháu nghe mt câu chuyn
đi" .
i phi yêu cu nhiu ln. Bà và m c tiếp tục chơi bài và không để ý gì. Cui cùng M
nói với tôi: " Nhóc con, đừng quy rầy. Đợi đến khi chơi xong đã" . Nhưng tôi cứ nài n: " Bà
ơi, kể cho cháu nghe mt câu chuyện đi" . Tôi bảo m có thể chơi tiếp vào ngày mai, nhưng
m phải để bà k tôi nghe mt câu chuyn ngay lúc y.
Cui cùng mm nhng quân bài xung và nói: " Tốt hơn là mn chiu theo ý nó. Con
không th nào quản được nó" . Có ltrong đầu mẹ lúc đó là m s không phi kèm cp mt
nhc vào ngày mai, còn tôi buc s phi tr v vi nhng bài hc ngc nghếch kia.
Ngay khi mẹ đồng ý, tôi chạy ngay đến bà. Tôi nm ly tay bà, hân hoan nhy múa, kéo bà
vào trong mùng. Tôi v ly chiếc gi trong s cung nhit, nhy lên nhy xung trong thích
thú, ri tôi trm tĩnh hơn một chút và nói: " Kể đi bà, kể mt câu chuyện đi bà!"
Bà tiếp tc: " Và nhà vua có mt hoàng hu" . Tht là hay khi bắt đầu như thế. V vua ch
duy nht mt hoàng hu.
Thường thường thì nhng v vua trong các chuyn thn tiên có rt nhiu hoàng hu. Và bt
cứ khi nào chúng ta nghe nói đến có hai người vợ là trái tim ta đã bắt đầu trĩu xuống. Chc
chn s có một người gp bt hạnh. Nhưng trong câu chuyn ca bà thì mi nguy hiểm đó
đã qua. Nhà vua ch có mt hoàng hu. Tiếp theo đó chúng ta nghe rằng nhà vua không có
con trai. Lúc by tuổi, tôi đã không nghĩ rằng có điều gì phiền hà đối vi một người đàn ông
không có con trai. V vua ch có mt tr ngi duy nht đó.
Chúng ta không hăm hở lm khi nghe rằng nhà vua đã ra đi vào rừng đểnh xác mong cu
một đa con trai. Duy ch có một điều có th làm cho tôi phải đi vào rừng sâu đó là trốn chy
khi vị gia sư!
Nhưng nhà vua đã để li hoàng hu và đứa con gái nh, một người sau đó sẽ ln lên thành
một công chúa xinh đẹp.
Mười hai năm trôi qua, nhà vua vẫn tiếp tc sống đời kh hnh, và không bao gi nghĩ gì v
đứa con gái xinh đẹp ca mình. Công chúa đã đến la tui thanh xuân rc r ca nàng. Còn
hoàng hu thì héo hon trong ni bun và than khóc: " Con gái ngc ngà ca ta s phi chết
già mà không ai đến rước ư? Ôi chao, số phn ca ta mi hm hiu làm sao"
Thế ri hoàng hu gi một thơ đồng đến gp nhà vua, khn khony ngài tr v một đêm
và dùng mt ba tiệc trong cung điện. Và nhà vua đồng ý. Hoàng hậu đích thân nu các
món ăn vô cùng kỹ lưỡng, sáu mươi tư món ăn; đặt nơi ngự ta bng gỗ đàn hương; đồ ăn
thc uống được bày trong những đĩa vàng, ly bạc. Công chúa đứng phía sau vi chiếc
quạt lông công trên tay. Nhà vua, sau mười hai năm vng mt, giờ đây đã v nhà, và công