
NGƯỜI ẤY...NGỒI ĐỐI
DIỆN

Nàng không xinh. Thật sự là nàng không xinh. Ấy vậy mà lại làm trái tim một
người nổi tiếng lạnh lùng con thạch sùng như gã cứ phải thẫn thờ, tìm mọi
cách để tiếp cận được nàng.
***
So với đám người mẫu teen bây giờ thì nàng thuộc thế hệ người mẩu 5X (tức là
1m5x ấy). Tóc nàng lúc nào cũng buộc vổng phía sau, luồn qua nửa vầng trăng
khuyết của chiếc mũ lưỡi trai màu trắng. Gọng kính nàng đeo màu trắng, ba lô sau
lưng cũng màu trắng nốt. Da nàng ngăm ngăm. Còn phía sau cặp môi cong là hai
cái răng cửa trông như răng thỏ. Phải để ý kĩ lắm mới thấy lúc nàng cười, có hai
lúm đồng xu tròn xoe lún xuống hai bên. Đấy, đã bảo là nàng không xinh rồi mà.

Gã biết nàng trong một lần tình cờ theo chân cậu bạn thân vào phòng tự học của
thư viện trường. Vào học để lấy không khí thôi chứ thực ra gã được bố mẹ dành
cho một phòng học tiện nghi, yên tĩnh hơn nhiều. Trời xui đất khiến thế nào mà
chỗ nàng ngồi lại đối diện với gã. Những lúc ngước mắt lên chắc hẳn nàng phải
thấy gã vậy mà từ đầu buổi đến cuối buổi gã chỉ thấy nàng cắm đầu vào những
cuốn sách dày cộp mà không ban phát cho gã dù chỉ một ánh nhìn.
Hôm sau, hôm sau nữa, dù cậu bạn không đến thư viện, gã vẫn đến một mình, vẫn
cố tình ngồi chỗ cũ, cố tình mượn một đống sách trưng diện lên bàn để thu hút ánh
nhìn của nàng... vậy mà công cốc, nàng vẫn thấy những cuốn sách hấp dẫn và thú
vị hơn gã nhiều. Thế rồi thành thói quen từ bao giờ, thay vì những giờ học ở trong
phòng riêng, gã đều miệt mài đạp xe đến thư viện trước đôi mắt ngạc nhiên của
thằng bạn thân. Nàng đã đánh tan thói kiêu căng, tự phụ của gã bằng một sự thờ ơ,
lạnh lùng cũng không kém. Vậy mà trước đây gã cứ tưởng con gái trong trường ai
cũng mơ có ngày sánh vai cùng gã. Vậy mà gã cứ tưởng con gái trong trường ai
cũng biết mình.Vậy mà gã đã từng rất tự tin với ngoại hình điện ảnh Hàn Quốc. Gã
đã rất tự tin khi gã không chỉ là cây toán xuất sắc của trường mà còn là kẻ từng
được mọi người tung hô vì đã đem huy chương vàng bóng rổ về cho trường nữa...
Nói tóm lại, cái mác đẹp trai, học giỏi, chơi hay như một tấm bình phong để gã tự
tin kiêu hãnh mọi lúc mọi nơi và nhất là trước những bóng hồng. Vậy mà, lại vậy
mà...giờ gã mới biết gã không là gì trong mắt một người, oái oăm thay đó lại là
người mà gã rất muốn gã là một cái gì đó.
Gã cố tình đến thư viện trước giờ mở cửa để được bắt chuyện cùng nàng và bạn bè
nàng nhưng vô ích, nàng có đoái hoài gì gã đâu. Sau một thời gian thì gã làm quen
được với hầu hết bạn bè nàng và những người hay đi học ở thư viện, vậy mà vẫn
không đủ tự tin để bắt chuyện với nàng.

Nhưng trời chẳng phụ kẻ có công bao giờ. Gã được chạm mặt nàng ở nhà gửi xe.
Bốn mắt nhìn nhau ,tim gã như quả bóng vấp thành rổ cứ bật tâng tâng không theo
ý gã tý nào. Gã định nhoẻn cười làm quen nhưng vừa chuẩn bị được tư thế đã bị
thằng bạn thân "từ dưới đất chui lên" vỗ vai đánh bộp:
- Đi đánh bóng nha mày.
Lúc đó, gã chỉ biết quay sang thằng bạn và ban cho nó nụ cười méo xệch mà thôi.
Cơ hội lại đến với gã lần hai, đó là khi nàng dắt xe phía sau, tim gã vẫn chơi trò
bóng rổ thì nàng cất tiếng gọi:
- Bạn gì ơi!
Gã quay ra chờ đợi :
- Bạn...chưa kéo khóa...
- Hả?
Mặt gã chín đỏ. Chẳng lẽ bây giờ gã phải nhìn xuống khóa quần hay sao. Cái quần
nỡ phản bội gã thế ư? Gã thề chưa bao giờ thấy mình thộn đến thế. Nàng bình thản
lướt qua gã:
- Bạn chưa kéo khóa balô kìa.
Hú hồn. Vậy mà gã cứ tưởng... Chưa kịp định thần thì nàng đã đi mất, tiếng cười
khoái trá của thằng bạn kéo gã về lại với thực tại đau thương.
***
Hôm nay cũng như mọi hôm, gã lại đi đánh bóng về muộn. Vừa bước chân tới
cổng gã đã thấy chiếc xe đạp quen quen dựng phía trong. Chẳng lẽ nàng đến tìm gã

ư? Rõ khéo tưởng tượng, xe đạp giống nhau là chuyện đương nhiên. Gã tự cười
mình rồi bấm chuông. Đứa em trai vừa ra mở cửa đã bị gã hỏi luôn:
- Xe ai vậy?
- Xe gia sư dạy văn em đấy. Trung tâm gia sư vừa giới thiệu cho mẹ. Nghe bảo chị
ấy học năm thứ hai đại học Văn Hóa nhưng mà nhìn "nhóc" lắm, em tưởng là còn
ít tuổi hơn anh cơ đấy.
- Mày...chỉ được cái... khéo tưởng tượng.
Gã vừa gõ đầu cậu em vừa đi vào phòng khách. Định cất tiếng chào thì chợt cặp
kính trắng ngước lên nhìn gã, ngơ ngác, hai má ửng đỏ. Gã nhìn nàng trân trân rồi
chợt nhớ ra mình đang trong bộ dạng của một kẻ vừa đi đánh bóng về, gã vội chào
rồi vụt chạy vào trong. Không thể mất điểm trước nàng được. Gã vừa chạy vừa
tủm tỉm cười.
***
Ngày...

