Đ bài: Ngh lu n văn h c s ph n và v đp nhân v t M trong đo n trích V
ch ng A Ph - Tô Hoài
Bài làm
Tô Hoài là nhà văn l n c a n n văn xuôi hi n đi Vi t Nam v i s l ng tác ph m đt k ượ
l c.V ch ng A Ph là truy n ng n thành công nh t trong ba truy n ng n vi t v đ tài ế
Tây B c c a ông.Tác ph m có m t giá tr hi n th c và nhân đo đáng k . Truy n vi t v ế
cu c s ng c a ng i dân lao đng vùng núi cao, d i ách th ng tr tàn b o c a b n th c ườ ướ
dân phong ki n mi n núi. Đc bi t truy n đã xây d ng thành công nhân v t M , qua đó caế
ng i v đp tâm h n, s c s ng ti m tàng và kh năng đn v i cách m ng c a nhân dân ế
Tây B c.
V ch ng A Ph in trong t p truy n Tây B c (1954). T p truy n đc t ng gi i nh t- ượ
gi i th ng H i văn ngh Vi t Nam 1954- 1955.Tác ph m ra đi là k t qu c a chuy n ưở ế ế
đi th c t c a nhà văn cùng v i b đi gi i phóng Tây B c năm 1952. ế
V ch ng A Ph m đu b ng cách gi i thi u nhân v t M trong c nh tình đy ngh ch
lý và cu n hút đc gi :
“Ai xa v , có d p vào nhà th ng lí Pá Tra th ng trông th y có m t cô gái ng i quay s i ườ
gai bên t ng đá tr c c a, c nh tàu ng a. Lúc nào cũng v y, dù quay s i, thái c ng a, ướ
d t v i, ch c i hay đi cõng n c d i khe su i lên, cô y cũng cúi m t, m t bu n r i ướ ướ ườ
r i”.ượ
Cách gi i thi u t o ra nh ng đi ngh ch v m t cô gái âm th m l loi, âm th m nh l n ư
vào các v t vô tri: cái quay s i, t ng đá, tàu ng a ; cô gái là con dâu nhà th ng lí quy n
th , giàu có nh ng sao m t lúc nào “bu n r i r i”. Khuôn m t đó g i ra m t s ph nế ư ườ ượ
đau kh , b t h nh nh ng cũng ng m n m t s c m nh ti m tàng. ư
M tr c đó v n là m t ng i con gái đp. M có nhan s c, và có kh năng âm nh c, cô ướ ườ
gi i sáo và gi i, u n chi c lá trên môi, th i lá cũng hay nh th i sáo”. Cô còn m t tâm h n ế ư
tràn đy khát khao cu c s ng, khát khao yêu đng. Qu th , M đã đc yêu, và đã khát ươ ế ượ
khao yêu, trái tim t ng đã bao nhiêu l n h i h p tr c tr c âm thanh hò h n c a ng i ướ ướ ườ
yêu.
Nh ng ng i con gái tài hoa mi n s n c c đó ph i ch u m t cu c đi b c m nh. Đư ườ ơ ướ
c u n n cho cha, cu i cùng cô đã ch u bán mình, ch u s ng c nh làm ng i con dâu g t n ườ
trong nhà th ng lí.
Tô Hoài đã di n t n i c c nh c v th xác c a ng i con gái y, con ng i v i danh ườ ườ
nghĩa là con dâu, nh ng th c ch t chính là tôi t . Thân ph n M không ch là thân trâuư
ng a, “Con trâu con ng a làm còn có lúc, đêm nó còn đc đng gãi chân, đng nhai c , ượ
đàn bà con gái cái nhà ngày thì vùi vào vi c làm c ngày l n đêm”.
Song nhà văn còn kh c h a đm nét n i đau kh v tinh th n c a M . M t cô M m i h i
nào còn r o r c yêu đng, bây gi l ng câm, “lùi lũi nh con rùa nuôi trong xó c a”. Và ươ ư
nh t là hình nh căn bu ng M , kín mít v i cái c a s l vuông b ng bàn tay, M ng i
trong đó trông ra lúc nào cũng th y m m trăng tr ng không bi t là s ng hay là n ng. ế ươ
Đó qu th c là m t th đa ng c tr n gian giam hãm th xác M , cách li tâm h n M v i
cu c đi, c m c tu i xuân và s c s ng c a cô. Ti ng nói t cáo ch đ phong ki n mi n ế ế ế
núi đây đã đc c t lên nhân danh quy n s ng. Cái ch đ y đáng lên án, b i vì nó làm ượ ế
c n khô nh a s ng, làm tàn l i đi ng n l a c a ni m vui s ng trong nh ng con ng i vô ườ
cùng đáng s ng.
M đã t ng mu n ch t mà không đc ch t, vì cô v n còn đó món n c a ng i cha. ế ượ ế ườ
Nh ng đn lúc có th ch t đi, vì cha M không còn n a thì M l i buông trôi, kéo dài mãiư ế ế
s t n t i v t v . Chính lúc này cô gái còn đáng th ng h n. B i mu n ch t nghĩa là v n ươ ơ ế
còn mu n ch ng l i m t cu c s ng không ra s ng, nghĩa là xét cho cùng, còn thi t s ng. ế
Còn khi đã không thi t ch t, nghĩa là s tha thi t v i cu c s ng cũng không còn, lúc đó thìế ế ế
lên núi hay đi n ng, thái c ng a hay cõng n c… cũng ch là cái xác không h n c a Mươ ướ
mà thôi.
S c s ng c a M d ng nh m t đi. Nh ng bên trong cái hình nh con rùa l m lũi kia ườ ư ư
dang còn m t con ng i. Khát v ng h nh phúc có th b vùi l p, b lãng quên trong đáy ườ
sâu c a m t tâm h n đã chai c ng vì đau kh , nh ng không th b tiêu tan. G p th i c ư ơ
thu n l i thì nó l i cháy lên. Và khát v ng h nh phúc đó đã b t ch t cháy lên, th t n ng
nàn và xót xa trong m t đêm xuân đy p ti ng g i c a tình yêu. ế
B c tranh H ng Ngài mùa xuân năm y có s c làm say đm lòng ng i tu i tr . Gió rét, ườ
s c vàng ng c a c tranh, s bi n đi màu s c kì o c a các loài hoa đp đã góp ph n ế
làm nên cu c n i lo n trong m t tâm h n đã b y nhiêu năm tê d i vì đau kh . Tác nhân
quan tr ng là h i r u. Ngày t t năm đó M cũng u ng r u, M lén u ng t ng bát, “u ng ơ ượ ế ượ
ng cr i say đn l m ng i đi. Cái say cùng lúc v a gây s lãng quên v a đem v n i ế ư
nh . M lãng quên th c t i (nhìn m i ng i nh y đng, ng i hát mà không nghe, không ườ ư
th y và cu c r u tan lúc nào cũng không hay) nh ng l i nh v ngày tr c (ngày tr c, ượ ư ướ ướ
M th i sáo cũng gi i …), và quan tr ng h n là M v n nh mình là m t con ng i, v n ơ ườ
có cái quy n s ng c a m t con ng i : “M v n còn tr . M mu n đi ch i. Bao nhiêu ườ ơ
ng i có ch ng cũng đi ch i ngày T t. Hu ng chi M và A S , không có lòng v i nhau màườ ơ ế
v n ph i v i nhau”.
Nh ng tác nhân có tác d ng nhi u nh t trong vi c dìu h n M b nh b ng v v i nh ng
khát khao h nh phúc yêu đng có l v n là ti ng sáo b i ti ng sáo là ti ng g i c a mùa ươ ế ế ế
xuân, c a tình yêu và tu i tr . Ti ng sáo r p r n trong đu M , nó đã tr nên ti ng lòng ế ế
c a ng i thi u ph . ườ ế