Đ bài: Thuy t minh v tác ph m S Đ d a vào ngh thu t trào phúng c a Vũ ế
Tr ng Ph ng
H ng d nướ
L ch s văn h c Vi t Nam ch a có m t.ti u thuy t nào gây đc m t ph n ng xã h i ư ế ượ
k ch li t nh ti u thuy t S đ c a nhà văn Vũ Tr ng Ph ng. S đ xu t hi n đt ng t ư ế
gi a làng văn nh m t ti ng sét xé tr i mà thanh âm c a nó ch c ch n s còn vang v ng ư ế
mãi. Xuân Tóc Đ (nhân v t chính trong tác ph m) tr thành m t nhân v t đi n hình trong
s r t ít các nhân v t đi n hình c a văn h c Vi t Nam. V i S đ, Vũ Tr ng Ph ng đã
tr thành đi di n xu t s c b c nh t c a dòng văn h c hi n th c phê phán th i kì 1930
1945 Vi t Nam. Thành công c a tác ph m tr c h t là b i m t ngh thu t trào phúng ướ ế
s c bén b c th y c a nhà văn mà qua đó xã h i Vi t Nam đng th i hi n lên v i đy đ ươ
nh ng tàn t t, d d ng, nh ng tiêu c c, t n n. Ch ng cu i cùng c a tác ph m Xuân Tóc ươ
Đ c u qu c tuy ch a là ch ng hay nh t c a tác ph m nh ng l i là ch ng đi n hình ư ươ ư ươ
nh t cho hi n th c xã h i l lăng, b p b m đng th i. ươ
Ch ng truy n là b c phát tri n cao nh t cho cái nhà văn g i là “s đ c a th ngươ ướ
Xuân. T m t tên ma cà bông h n bét đu tác ph m gi đây chóng vánh tr thành m t
vĩ nhân đy hào quang chói l i. M t s thăng ti n đn chóng m t, t ng nh đy r y s ế ế ưở ư
vô lý nh ng đt trong hoàn c nh xã h i lúc y l i có th x y ra đc. Suy cho cùng, cáiư ượ
“S đ c a th ng Xuân không ch hoàn toàn là cái may do khách quan (mà c th là cái
xã h i th ng l u đu gi đng th i) đa l i, mà nó b t ngu n t b n ch t m t d y, ượ ư ươ ư
vô giáo d c, vô văn hóa, x lá đu cáng, háo danh háo s c c a y. Nói cách khác cái b n
ch t c a th ng Xuân chính là đi u ki n c n và hoàn c nh xã h i là đi u ki n đ đ cái
“s đ c a y có th phát tri n r c r huy hoàng, đt đn giá tr c c đi c a nó. Trong ế
ch ng truy n cu i cùng c a tác ph m, Xuân Tóc Đ đã đáp ng m t cách xu t s c đyươ
đ nh ng yêu c u mà xã h i đng th i đt ra đ b c t i danh hi u cao quý “vĩ nhân”, ươ ướ
“anh hùng c u qu c”. Có th nói Xuân Tóc Đ là k t tinh, là đi m h i t t p trung c a ế
m i thói t t, m i t n n xã h i. Nh ng m a mai thay, chính s h i t b i y l i đa nó ư ư
đn đnh cao danh v ng. Xuân Tóc Đ là con ng i c a t n n nh ng cũng l i là conế ườ ư
ng i c a hào quang. Suy cho cùng cái ch t trào l ng c a ngòi bút Vũ Tr ng Ph ng phátườ
kh i t đây, t m t ngh ch lý mà h p lý, t m t s phi lý mà có th t. Đó là c m t s đi
ch i đy chua chát mà chì có ngòi bút hi n th c c a Vũ Tr ng Ph ng m i v ch ra tr n
tr i. C nh nh ng tình ti t x y ra trong tác ph m, đc bi t là ch ng cu i, ng i đi ư ế ươ ườ
có th rút ra m t quy lu t ti n thân l lùng nh t trong đi, ch có th x y ra cái xã h i ế
th i y mà thôi, quy lu t y là càng b p b m. Càng vô văn hóa, càng x lá ba que, càng
dâm lo n thì c h i ti n thân càng r ng m . ơ ế
Nhìn l i con đng ti n thân c a Xuân, ta th y r h n đi u đó. D u tiên y ch là m t đa ườ ế ơ
tr m côi và m t d y, h h ng, r i m t tên ma cà bông h ng bét, c m th a canh c n, là ư ơ
ch y c r p hát, bán thu c tây đu trên tàu xe, ti p đèn là th ng nh t banh trên sân qu n ế
v t. Sau m t “tai n n ngh nghi p” b nh ho n và tr nên th t nghi p, có ai ng r ng cái
s đ c a y b t đu “liên t c phát tri n” k t đây. Do chi ti t bi u hi n tính dâm đãng ế
c a y (c th là nhìn tr m ph n thay qu n áo – m t thói quen c h u, m t đc tính x u
xa ngay t nh c a y) mà y l t vào “m t xanh” c a m me Tây b nh ho n, r ng m có
cái tên là bà Phó Đoan. T đó con đng công danh c a y ph t lên nh di u g p gió b i y ườ ư
đã b c vào vòng quay c a xã h i th ng l u. Đu tiên ng i ta g i y là sinh viên tr ngướ ượ ư ườ ườ
thu c vì đã có công gi t ch t m t lão già trăm ngàn l n đáng ch t. Ti p sau đó ng i ta ế ế ế ế ườ
còn gán cho y nh ng cái tên nghe th t s ng tai nào là nhà c i cách xã h i, nào là giáo s ướ ư
qu n v t và hàng ch c v hàm cao c p khác tr c khi đn đích cu i cùng là m t vĩ nhân, ướ ế
m t anh hùng c u qu c. M t con ng i v i tài năng hi m có và m t cách vô ý th c, t ườ ế
ch là công c cho ng i khác, cho xã h i l i d ng d n d n v i b c c a “chó sói g i ườ ướ
thân”, y đã l i d ng tr l i, dùng xã h i làm công c ti n thân m t cách đy toan tính. ế
Có th xem m i ch ng trong S đ là m t màn sân kh u mà đó các xung đt di n ra ươ
đy k ch tính. N u nh các ch ng tr c ch là nh ng màn k ch vi mô v i các mâu ế ư ươ ướ
thu n di n ra trong gia đình c c H ng, m t t p h p các thành viên đy kh p khi ng và
th ng Xuân thì ch ng cu i này là m t màn k ch mang t m vĩ mô, m t màn k ch “bách ươ
khoa toàn th v xã h i Vi t Nam đng th i, m t màn đi hài k ch t p-ph -lù huyư ươ ế
đng t i đa m i nhân v t vào các vai di n. Đó là t vua ta t i vua Xiêm, t quan thông s
t i quan toàn quy n, t các ông Tây bà đm cho t i các th ng l u trí th c, t cái con m ượ ư
me Tây góa ph cho m y ông th y chùa, t các ông th y t ng s t i các ch khách s n, ướ
t các ông ch ng b c m s ng cho t i các cô gái tân th i quy t gi ch trinh ti t v i hai ế ế
ng i tr lên… T t c ch ng y “nhân v t” l n x n, b a bãi đu đc lôi s nh s ch vàoườ ượ
m t màn hí tr ng hài h c nh n nháo, l b ch, k ch c m, t p nham h t s c. Kính th a ườ ướ ế ư
các lo i ph ph m, kính th a các lo i ph ph m ph li u, kính th a các h ng ng i… ế ư ế ư ườ
đu đc Vũ Tr ng Ph ng nh i nhét vào màn k ch trào phúng c b c a mình m t cách ượ
xô b , t nhiên và sinh đng đn l th ng. Cái xã h i t t Nguy n y ch a bao gi mang ế ườ ư
tính quái thai đn th , ch a bao gi đng c n đn th . D i ngòi bút trào l ng s c bén,ế ế ư ế ế ướ
Vũ Tr ng Ph ng đã v ch tr n t t c nh ng t n n b n ch t nh t c a cái xã h i b p b m
“chó đu” y. Nhà văn đã phá v tung tóe t t c nh ng t l hi n th c, làm l n tùng phèo
h t th y nh ng giá tr v n có đ gây nên ch t trào l ng cho tác ph m. Nó th hi n m tế
l i hành văn đc bi t, khi nói v cái hình th c bên ngoài, cái mã cái v thì th m x ng, ư
tăng lên đn mây xanh, ngay sau đó nhà văn l i ném ph ch nó xu ng m t đt b ng chínhế
cái b n ch t c a nó. Cái hình th c bên ngoài thì l n lao, to tát, hùng h n nh ng cái ru t thì ư
l i th m h i nh m t cách tiêu đi u, đn t i nghi p. Cu c ti p ki n l ch s gi a vua ta ư ế ế ế
và vua Xiêm đc khoa tr ng v i nh ng t ng đi hoa mĩ: nào là “N c Vi t Nam h iượ ươ ướ
xuân”, nào là “M t ch r trong l ch s ”, nào là “Vi t – Xiêm thân thi n”, “hai vua t i m t
n c”, nào là “m t cái hân h nh đc bi t cho bình dân Vi t Nam: c vua Xiêm nhân d pướ
thân hành sang ch i v i ta” nào là “hai n c Xiêm Vi t t nay b t tay nhau trên đngơ ướ ườ
ti n b ”. T ng là vua ta v i vua Xiêm cùng nhau h i đàm, cùng nhau lu n bàn vi c n cế ưở ướ
hóa ra l i đi lông bông đ cho dân chúng Hà Thành có d p ng i lê đôi mách. Cu i cùng vì
tinh th n th thao chân chính, c hai ng i cùng đn xem m t tr n đu qu n v t. Vũ ườ ế
Tr ng Ph ng đã khéo léo đa chuy n, d n chuy n đ ng i đc th y đc cái h tr ng ư ườ ượ
hàng mà c a hai v “thiên t ”. Chính s kh p khi ng y đã l p t c g i lên cái ch t hài
h c cho câu chuy n.ướ
Vi c Xuân Tóc Đ, m t tay v t nghi p d , đc m i ra tranh tài v i tài t Luang ư ượ
Prabahot, quán quân qu n v t Xiêm La, không ch là m t s ch đnh tình c mà là k t qu ế
c a m t s x p đt, c a m t m u ma ch c qu s c s a ch t v k , đi n hình cho cái ế ư ướ
thói th ng nhân t k c a Xuân Tóc Đ. Y đã t ng k t u k đ làm h i hai nhà quán ươ ế ế
quân H i và Th bót đ hãnh di n ti n ra sân theo l i m i c a đích v T ng c c tr ng ế ưở
t ng c c th thao B c Kì. Chính vì th , Xuân Tóc Đ và ông b u Văn Minh c a mình tr ế
thành đi di n Hà Thành đ gi cái danh d cho T qu c.
Đi u hài h c n a là t vua Xiêm và vua ta cho chí các quan Pháp đi xem th thao nh ng ướ ư
l i th hi n nh ng hành vi, thái đ phi the thao đn n c c i. Vua Xiêm l i quá máu me ế ế ườ
ăn thua, s n sàng đem v n m nh đt n c ra đ đi l y chuy n th ng thua trong m t ướ
quán qu n v t vô b . Trong khi đó vua ta thì ch c t, đánh l y… thua. Và ch th y đã
đc ban t i tai Xuân Tóc Đ và k t c c ai cũng rõ là chi n th ng thu c v Luangượ ế ế
Prabahot, quán quân qu n v t Xiêm La và đc vua Xiêm S.M.Prafadophick. Hu ng n i, s
hy sinh cao c c a b c đi nhân, đi tài l i không đc qu n chúng th u hi u. Xuân Tóc ượ
Đ và Văn Minh b lâm vào m t n i oan Th M u. Qu thua ng ng n và khó hi u c a
Xuân đã làm khán gi , nh ng ng i s n sàng t t b ng cách hút thu c phi n không có ườ
âm thanh vì không mua đc vé vào c a, n i c n th nh n . H hò hét “Qu c s ! v nhà bò!ượ ơ
Đi v nhà bò đi!” r i “Abas Xuân! Abas Xuân! Dcsexplications!” (Đ đo Xuân! Đ đo
Xuân! Hãy gi i thích). Đáng th ng thay, t i nghi p thay cho Xuân Tóc Đ, oan c thay ươ
cho y vì qu n chúng “tr ng i non d ”, “nông n i” không thâu t n i t c lòng trung h u ườ
cao th ng c a y.ượ
T t, c nh ng s hi u nh m y đu tan bi n b i m t bài thuy t giáo “c lai hy” c a y. ế ế
Hãy xem nh ng l i l tr nh th ng và n c c i đn nh ng nào: “H i qu n chúng! Mi ượ ườ ế ườ
không hi u gì, mi oán ta, ta v n quý mi m c dù mi ch ng hi u lòng ta!”. Tr i đt h i cách
x ng hô c a b c vĩ nhân m i đc đáo làm sao, đc đáo m t cách tuy t đi khi n ng iư ế ườ
đc không còn gì đ bình thêm n a, không có gì chê bai, khen t ng n a. Nh ng ch a h t, ư ư ế
đ k t thúc bài hùng bi n c a mình, Xuân Tóc Đ dõng d c: “Thôi gi i tán đi, và c vi c ế
an c l p nghi p trong hòa bình và tr t t ! Ta không dám t ph là anh hùng c u qu cư
nh ng ta đã tránh cho mi cái n n chi n tranh r i. Hòa Bình v n tu , H i Qu c Liên v nư ế ế
tu !”. Kh i ph i bàn nh ng l i l đã đa h n lên v trí vĩ nhân, anh hùng c u qu c, làế ư
th n t ng c a “mi”, nh cách g i c a b c vĩ nhân Tóc Đ y. Bài thuy t giáo c a y đã ượ ư ế
khai sáng đu óc đám qu n chúng tôi nh hũ nút. Th r i thiên h s t s ng hô to: “Xuân ư ế
Tóc Đ v n tu , s đi b i v n tu ”. Sau đó là nh ng l i chúc t ng lu bù, nh ng vinh ế ế
quang p đn v i Xuân m t cách đt ng t. Chính ph Pháp và An Nam t ng huân ch ng ế ươ
danh giá, đc m i làm c v n báo Gõ mõ, là h i viên h i Khai trí ti n đc, đón m ng l iượ ế
chúc t ng c a c nh sát gi i mà c th là Min Đ, Min Toa, c a các ch khách s n mà đi ơ
di n là Victor Ban, r i bà Typn thay m c cho ch em ph n và đc bi t là ông Phán thay
m c các
Ng i ch ng m c s ng. T ng nh đã h t thì cu i cùng còn “n y nòi” ra ông th y t ngườ ưở ư ế ướ
s chao ôi là vinh quang nh c nh n.
Bu n c i h n c là hình nh Xuân Tóc Đ h a h n xin cho bà Phó Đoan m t cái b ng ườ ơ
“ti t h nh kh phong”. Tr i i, m t chi ti t đc đa đn l nh ng i. M t con me Tâyế ơ ế ế ườ
dâm lo n, l ng l đng đnh và r ng m , đi l p hoàn toàn v i b n ch cao quý y. ơ
Nh ng chi ti t nh câu g t “N c m gìc a th ng vĩ nhân Xuân l i đc khen r i rít và ế ư ướ ượ
h a h n đa vào t đi n Đi Vi t. Đc bi t v a nghe đc chính ph t ng b i tinh, c ư ượ
H ng đã hô to “Bay dân, bày h ng án” m t gia đình gia phong n n p đn th là cùng. ươ ế ế ế
Cách x ng hô “toa”, “moa” c a b con nhà Văn Minh cũng “văn minh” và n c c i đnư ườ ế
ch ng nào. Vi c l y ra nh ng s t ng ph n, nh ng đi u l b ch chính là đ ta th y rõ ươ
h n cái b n ch t băng ho i, suy đi, s phá s n hoàn toàn c a các giá tr đo đc truy nơ
th ng. Chính lôi vi t t ng phán y là m t nét trong ngh thu t trào phúng c a Vũ Tr ng ế ươ
Ph ng.
Nh ng l i bình, nh ng l i th hi n tr c ti p thái đ c a nhà văn song hành v i l i k c a ế
câu chuy n. Ch ng h n nh m t b c vĩ nhân nhũn nh n, nó gi qu d m chào loài ng i, ư ơ ườ
hay v i tài hùng bi n c a m t ng i đã th i loa cho hi u thu c, v i cái t nhiên c a m t ườ
anh lính ch y c r p hát l i đc ông b u Văn Minh đĩa kèn, Xuân Tóc Đ đã chinh ph c ượ
qu n chúng nh m t nhà chính tr đi tài. Th ng thì nhà văn t chân, nhà văn hi n th c ư ườ
t i k vi c đa ra nh ng l i nh n xét. Nh ng v i Vũ Tr ng Ph ng thì khác, ông là m t ư ư
nhà văn châm bi m đ kích, là m t nhà văn hi n th c đi đi v i trào l ng phê phán.ế