Tiểu luận về chiến tranh

NHỮNG THẮNG LỢI CỦA PHỔ

Đã đăng trên rờ "The Pall Mall Gazette" số 1711. ngày 8 tháng Tám 1870

Những hành động mau lẹ của đạo quân thứ ba Đức ngày càng làm sáng tỏ các kế

hoạch của Môn-tơ-kê. Đạo quân đó đã phải tập trung ở Pphan-xơ, vượt qua những

chiếc cầu ở Man-hem và Ghéc-mơ-xhai-mơ, cũng có thể vượt qua những chiếc

cầu phao quân sự nằm giữa hai thành phố này. Trước khi tiến theo những con

đường dẫn từ Lan-đau và Noi-stát qua Hác -tơ đến phía tây, thì những đơn vị quân

đội tập trung ở vùng thung lũng sông Ranh có thể đã được sử dụng để tấn công

vào sườn phải của quân Pháp. Một cuộc tấn công như vậy, bằng những lực lượng

chiếm ưu thế, khi Lan-đau nằm ngay sau lưng, hoàn toàn không bị nguy hiểm và

có thể dẫn đến những kết quả lớn. Nếu như trong việc này người ta thu hút được

một bộ phận lớn các đội quân của Pháp về phía thung lũng sông Ranh, tách chúng

ra khỏi lực lượng chủ yếu, đánh tan chúng và hất chúng ngược lên phía Xtơ-ra-

xbua theo dọc thung lũng, thì những đơn vị quân đội ấy sẽ không tham dự được

vào trận tổng công kích, trong lúc đó đạo quân thứ ba của Đức, đang nằm sát

những lực lượng chủ yếu của Pháp hơn, sẽ vẫn có thể tham dự vào trận tổng công

kích ấy. Dầu sao, việc tấn công vào sườn phải của quân Pháp sẽ làm cho họ bị lạc

hướng, nếu như hướng tấn công chủ yếu của quân Đức định nhằm vào sườn trái

của quân Pháp, như chúng tôi vẫn giả định, trái với ý kiến đối lập của rất nhiều

người thích bàn tán về những tin mới thuộc giới quân sự và không thuộc giới quân

sự.

Cuộc tấn công bất ngờ và thành công vào Vít-xăm-buốc chứng minh rằng người

Đức đã có tình báo về sự bố trí của quân Pháp, những tin này thúc đẩy họ tiến

hành cuộc hành quân đó. Do chạy theo việc trà thù, quân Pháp đã hấp tấp dẫn thân

vào cạm bẫy. Thống chế Mác-ma-hông liền lập tức kéo các quân đoàn của ông ta

Tiểu luận về chiến tranh

đến Vít-xăm-buốc, và như tin cho biết ông ta cần hai ngày để thực hiện cuộc hành

quân đó. Nhưng thái tử không có ý định để cho ông ta có được số thời gian ấy.

Thái tử đã lập tức sử dụng ưu thế của mình và ngày thứ bảy, đã tấn công quân

Pháp ở gần Vuếc-thơ trên sông Xa-rơ chừng 15 dặm về phía tây - nam Vít-xăm- buốc"[24] . Mác-ma-hông chiếm một vị trí mạnh, như chính ông ta đã mô tả. Mặc

dầu thế, đến 5 giờ chiều ông ta vẫn bị đánh bật ra khỏi vị trí đó, và như thái tử giả

định, ông ta đã rút lui về Bi-trơ với toàn bộ lực lượng của mình. Bằng cách đó ông

ta sẽ có thể tránh được số phận bị đánh hất về phía Xtơ-ra-xbua, xa trung tâm

chiến sự, và sẽ giữ được những con đường liên lạc với đại quân. Nhưng qua những

tin điện cuối cùng từ Pháp gửi đi, thì rõ ràng là trên thực tế ông ta đã rút lui theo

hướng Năng-xi và bộ tham mưu của ông ta hiện đang ở Xa-véc-nơ.

Hai quân đoàn Pháp, được điều đi để chặn cuộc tấn công của quân Đức, gồm 7 sư

đoàn bộ binh, trong đó ít ra cũng có 5 sư đoàn đã tham gia chiến đấu như chúng

tôi giả định. Có thể là, trong thời gian trận đánh đang diễn ra, tất cả những sư đoàn

đó cũng đã lần lượt đến kịp, nhưng họ không thể khôi phục lại thế quân bình, cũng

giống như các lữ đoàn Áo nối tiếp nhau xuất hiện ở chiến trường tại Mát-gien- ta"[25] đã không thể làm được điều đó. Dầu sao, chúng ta cũng có thể tin chắc rằng,

tại đây, từ 1/5 đến 1/4 lực lượng của Pháp đã bị đánh tan. Về phía Đức tham gia

trận đánh chắc chắn là cũng vẫn những quân đội mà đơn vị tiên phong đã chiếm

được Vít-xăm-buốc, cụ thể là quân đoàn số 2 của Ba-vi-e, các quân đoàn số 5 và

11 của Bấc Đức. Trong số đó, quân đoàn số 5 gồm 2 trung đoàn của Pô-dơ-nan, 5

trung đoàn của Xi-lê-di và 1 của Ve-xtơ-pha-li, còn quân đoàn số 11 thì gồm có 1

trung đoàn của Pô-mê-ra-ni, 4 trung đoàn của Hét-xen-cát-xen và của Nát-lau, và

3 trung đoàn của Thuy-rinh-ghen; như vậy, tham gia vào các trận chiến đấu có

những đơn vị của những vùng rất khác nhau của nước Đức.

Trong những hoạt động quân sự ấy, điều làm cho chúng ta ngạc nhiên hơn cả là

vai trò chiến lược và chiến thuật của mỗi quân đội. Vai trò của chúng ngược hẳn

Tiểu luận về chiến tranh

lại với điều mà theo truyền thống người ta có thể mong đợi. Quân Đức tấn công,

quân Pháp phòng ngự. Quân Đức hành động ào ạt và với những khối lớn mà họ

điều khiển dễ dàng, còn bản thân quân Pháp thì thừa nhận rằng sau hai tuần tập

trung, các đơn vị quân đội của họ vẫn còn phân tán đến mức phải cần hai ngày để

tập hợp 2 quân đoàn lại với nhau. Kết quả là họ đã bị đánh tan từng bộ phận một.

Xét theo cách quân Pháp điều động các đơn vị của họ, thì người ta có thể tưởng họ

là quân Áo. Giải thích điều đó như thế nào? Điều đó nhất định phải diễn ra dưới

chế độ Đế chế thứ hai. Đòn đánh vào Vít xăm-buốc tỏ ra đủ để kích động toàn thể

Pa-ri, và rõ ràng cũng làm xao xuyến cả quân đội nữa. Cần phải trả đũa, và người

ta lập tức cử Mác-ma-hông cùng với hai quân đoàn đi thực hiện việc trả đũa ấy; đó

là một bước sai lầm rõ ràng, nhưng dù sao, vẫn cần phải đi bước ấy và nó đã được

thực hiện với kết quả chúng ta đã biết. Nếu không thể tăng thêm lực lượng của

thống chế Mác-ma-hông đến mức để ông ta có thể địch với thái tử một lần nữa, thì

vị thái tử này- bằng cách vượt qua khoảng 15 dặm xuống phía nam -sẽ có thể

chiếm được con đường sắt Xtơ-ra-xbua-Năng-xi, tiến nhanh đến Năng-xi và bằng

cuộc hành quân đó, sẽ có thể đi vòng qua bất kỳ một tuyến phòng thủ nào mà quân

Pháp có thể hy vọng duy trì ở phía trước thành Mét-xơ. Không còn nghi ngờ gì

nữa, chính vì lo sợ tình hình đó xảy ra, quân Pháp buộc phải bỏ vùng Xa-rơ. Thái

tử, sau khi phái đội tiên phong của mình truy kích Mác-ma-hông, cũng có thể lập

tức quay về phía bên phải và vượt qua các cao điểm để tiến về Piếc-ma-den và

Xvai-bruých-kên, hội quân một cách thích đáng với cánh trái của đạo quân của

hoàng thân Phri-đrích-Các-lơ. Suốt thời gian đó, Phri-đích-Các-lơ vẫn ở một nơi

nào đó giữa Ma-in-xơ và Xác-bruých-kên, trong lúc quân Pháp cứ một mực khẳng

định rằng ông ta đang ở Tơ-ria. Sự thất bại của quân đoàn của tướng Phrốt-xa ở Phoóc-ba-khơ"[26] - mà có lẽ tiếp theo sau đó, ngày hôm qua, là sự tiến quân đến

Xanh-a-vôn của quân Phổ - có ảnh hưởng như thế nào đến sự điều quân của ông

ta, điều đó hiện giờ chúng ta chưa thể xác định được.

Tiểu luận về chiến tranh

Nếu như sau trận Vít-xăm-buốc, sự thắng lợi là hoàn toàn cần thiết đối với Đế chế

thứ hai, thì giờ đây, sau Vuếc-thơ và Phoóc-ba-khơ, nó lại cần đến chiến thắng

hơn nhiều nữa. Nếu như trận Vít-xăm-buốc đủ để đảo lộn tất cả những kế hoạch

trước đây về hành động của cánh phải, thì những trận chiến đấu diễn ra ngày thứ

bảy nhất định đã làm rối loạn tất cả những biện pháp chuẩn bị cho toàn thể quân

đội. Quân đội Pháp đã mất hết mọi quyền chủ động. Sự di chuyển của nó được

quyết định bởi sự cần thiết về chính trị hơn là bởi những lý do quần sự. Một đạo

quân 300.000 người hầu như nằm trong tầm mắt của kẻ thù. Và nếu như trong

những sự chuyển quân của mình, nó không phải dựa theo những gì đang xảy ra ở

phía quân thù mà dựa theo những gì đang xảy ra hoặc có thể xảy ra ở Pa-ri, thì đạo

quân đó đã bị đánh tan một nửa. Dĩ nhiên, không ai có thể dự đoán chắc chắn được

kết cục của trận tổng công kích nhất định sắp diễn ra gần đây nếu như hiện nay nó

chưa diễn ra. Chỉ có thể nói được rằng, nếu trong một tuần lễ nữa, Na-pô-lê-ông

III vẫn áp dụng cái chiến lược mà mẫu mực đã được ông ta trình bày từ ngày thứ năm"[1*] , thì chỉ riêng một điều đó cũng đủ để tiêu diệt một quân đội ưu tú nhất và

lớn nhất trên thế giới.

Những bức điện của hoàng đế Na-pô-lê-ông chỉ làm tăng thêm cái ấn tượng mà

những báo cáo của quân Phổ về những trận chiến đấu ấy đã gây ra. Nửa đêm thứ

bảy, ông ta chỉ thông báo những sự kiện :

"Thống chế Mác-ma-hông đã thất trận. Tướng Phrốt-xa buộc phải rút lui".

Ba giờ sau, người ta nhận được tin nói rằng liên lạc giữa hoàng đế và thống chế

Mác-ma-hông đã bị cắt đứt. 6 giờ sáng ngày chủ nhật, người ta thừa nhận rằng

tướng Phrốt-xa đã bị đánh bại ở xa hơn nhiều, về phía tây Xác-bruých-kên, ngay

tại Phoóc-ba-khơ, điều này trên thực tế đã xác nhận tính chất nghiêm trọng của

trận thất bại ấy; tiếp đó, với lời tuyên bố rằng "những đơn vị quân đội bị phân tán

nay đang tập họp lại ở Mét-xơ", người ta đã thừa nhận không thể chặn lại ngay lập

tức cuộc tấn công của quân Đức Người ta khó hiểu được bức điện sau đây :

Tiểu luận về chiến tranh

"cuộc rút lui sẽ diễn ra một cách hoàn toàn có trật tự "(?).

Cuộc rút lui của ai ? Không phải của thống chế Mác-ma-hông, vì liên lạc với ông

ta còn bị cắt đứt. Không phải của tướng Phrốt-xa, bởi vì tiếp đó hoàng đế báo tin

rằng "không nhận được tin gì của tướng Phrốt-xa cả". Và nếu như vào 8 giờ 25

phút buổi sáng, hoàng đế chỉ có thể dùng thời tương lai để nói đến cuộc rút lui mà

các đơn vị quân đội sẽ phải tiến hành, những đơn vị mà ông ta không biết vị trí

đóng quân ở đâu, thì ta nên hiểu như thế nào ý nghĩa của bức điện gửi đi 8 giờ

trước đó, trong đó ông ta tuyên bố bằng thời hiện tại rằng "cuộc rút lui đang diễn

ra một cách hoàn toàn có trật tự"? Tất cả những tin tức cuối cùng đó trước sau như một đều cùng mang cái tinh thần của bản tin đầu tiên :"Tout peut se rétablir"[2*] .

Thắng lợi của quân Phổ quan trọng tới mức họ không cho phép sử dụng cái chiến

thuật mà hoàng đế tất nhiên ,è áp dụng. òng ta đã không thể liều lĩnh che đậy sự

thật với hy vọng xóa được ấn tượng, bằng cách cùng một lúc báo tin về cuộc chiến

đấu tiếp theo với một kết quả khác. Tránh đụng chạm đến lòng kiêu hãnh của nhân

dân Pháp bằng cách giấu không cho họ biết hai đạo quân Pháp đã bị thất bại, là

một điều không thể làm được nữa rồi, và vì thế ông ta không còn cách nào khác

ngoài việc trông mong vào nguyện vọng tha thiết muốn khôi phục lại cái đã mất,

nguyện vọng mà những tin tức về những tai họa giống như thế trước kia đã gây ra

trong lòng người Pháp. Trong những bức điện riêng gửi hoàng hậu và các bộ

trưởng, rõ ràng là ông ta đã quy định cách phát biểu công khai cho họ, hay một

điều thậm chí còn chắc chắn hơn nữa là từ Mét-xơ người ta đã gửi cho họ một văn

bản nguyên tác cho những lời tuyên bố tương ứng. Qua tất cả những điều đó,

chúng tôi kết luận rằng, dầu tâm trạng của nhân dân Pháp như thế nào chăng nữa,

thì tất cả những nhân vật cầm quyền, kể từ hoàng đế trở đi, cũng đều ở trong một

trạng thái mất tinh thần đến cực độ, một điều tự bản thân nó đã hết sức đáng chú ý.

Ở Pa-ri người ta thực hiện giới nghiêm- một dấu hiệu không thể tranh cãi được về

những điều có thể xảy ra tiếp sau thắng lợi mới của quân Phổ, còn lời kêu gọi của

nội các thì kết thúc bằng những lời sau đây :

Tiểu luận về chiến tranh

"chúng ta sẽ kiên trì chiến đấu: và tổ quốc sẽ được cứu nguy".

Cứu nguy ! Có lẽ người Pháp có thể tự hỏi: cứu nguy khỏi cái gì ? Khỏi sự xâm

nhập mà quân Phổ đã tiến hành để ngăn chặn sự xâm nhập của Pháp vào nước

Đức. Nếu như quân Phổ bị đánh tan và một lời kêu gọi như thế vang lên từ Béc-lin

thì ý nghĩa của nó sẽ rõ ràng, bởi vì mỗi một thắng lợi mới của quân đội Pháp sẽ

có nghĩa là một sự thôn tính mới của Pháp đối với lãnh thồ của Đức. Nhưng nếu

như Chính phủ Phổ đủ khôn ngoan, thì thất bại của quân Pháp sẽ chỉ có nghĩa là

mưu toan ngăn cản nước Phổ tiếp tục chính sách Đức của mình một cách suôn sẻ, đã bị thất bại, và khó lòng tin rằng việc động viên en masse"[3*] (vấn đề này đang

được các bộ trưởng Pháp thảo luận như người 'ta loan báo) sẽ cho phép mở lại

được cuộc chiến tranh tấn công.

Chú thích

[1*]. ngày 4 tháng Tám

[2*]."Tất cả đều có thể phục hồi lại được"

[3*]. tổng động viên