
Về An Giang đi tour mùa nước nổi
Hàng năm vào tháng 7 âm lịch, cả vùng châu thổ Mê Kông chìm dần trong
nước cho đến tháng 10 âm lịch. Trái ngược với những cơn lũ dữ dội và
thường bất ngờ ở các vùng miền khác, nước ở đây dâng lên từ từ và đúng lịch
nên dân gian từ ngàn xưa gọi đó là mùa nước nổi, một món quà của Mẹ thiên
nhiên. Năm nào nước về kém là dấu hiệu của mùa màng thất bát.
Đoàn gồm 30 du khách rời thành phố Long Xuyên đến địa phận xã Vĩnh An,
huyện Châu Thành, An Giang lên 3 chiếc thuyền máy đi dọc theo kênh Mặc Cần
Dưng khoảng một cây số, rồi theo kênh Mương Sáu và kênh Vàm Xáng Cây
Dương ra đồng Láng Linh.

Đồng Láng Linh (cánh đồng lênh láng nước) là một vùng đất thấp, nhiều phèn,
ngày xưa không có kênh, rạch lớn ra vào, suốt năm chỉ gieo gặt một mùa lúa sạ.
Nay Láng Linh thuộc 3 huyện Châu Phú, Châu Thành, Tịnh Biên.
Thỉnh thoảng, chúng tôi lại gặp mấy em bé đang ngồi vắt vẻo trên xuồng gỡ lưới
bắt cá.

Một người dân vùng lũ đang lặn ngụp cắm dớn (một loại bẫy lớn đón cá tôm, ngày
xưa dớn làm bằng tre). Cá ở đây chủ yếu là cá trắng (cá linh, cá rô, cá chốt…).
Thúy Kiều, Phó giám đốc Công ty cổ phần dịch vụ Lữ hành An Giang, cùng tham
gia hướng dẫn đoàn. Cô là người rất am hiểu về vùng đất này bởi vốn sinh trưởng
trong một gia đình nông dân nhiều đời sống nhờ mùa nước nổi.

Một cô gái thoăn thoắt dùng cục mỡ heo tráng cái chảo rồi đổ vào đấy một vá bột
có trộn lẫn cá linh thái mỏng. Chốc sau, cô lại mở nắp chảo rồi vốc một nắm bông
điên điển rải lên mặt bánh.
Lẩu cá linh nấu với bông điên điển là đặc sản mang hương vị vùng đồng bằng mùa
nước nổi.

Du khách đến từ TPHCM và Vũng Tàu thích thú với trò chơi thi gỡ cá. Mỗi nhóm
gỡ một đoạn lưới đã được thả sẵn. Cá của ai nhiều hơn sẽ thắng.
Khu di tích Lò rèn Bảy Thưa, bản doanh mật khu Bảy Thưa do quản cơ Trần Văn
Thành lập nên vào năm 1867. Cạnh đó là dinh Sơn Trung, nơi thờ quản cơ Trần
Văn Thành. Địa danh Bảy Thưa vốn từ tên cây bảy thưa, một loại cây phổ biến tại
đây năm xưa, nay chỉ còn lác đác vài cây.

