30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời
Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thng sân bay.
Anh phải đi công tác ở mt thành ph xa xôi.
Máy bay không ch đợi một ai. Nhưng bữa ti ca h rt tinh tế, phong phú, ch
không phi qua loa cho xong, tt c đều là những món ăn chàng trai thích ăn và
đều là nhng món s trường ca cô gái. Cô gái dành c bui chiều để ph đầy
những món ăn hải sn trên bàn ăn. Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ bin.
Nhưng tính cách của chàng trai không ging cá mp mt chút nào, mi c ch ca
anh đều tao nhã, anh là một người gii giang, xut sc.
Chàng trai lên máy bay lúc chiu ti. Anh nói vi cô gái khi c ti sân bay. Đợi
đến tối thì lúc đó muộn quá, anh s không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh
s gi li.
Cô gái nói: “Được.”
Cô gái đứng ngoài snh vy tay theo chàng trai. Chàng trai s sng mt thành
ph xa l trong na tháng na.
Đã muộn lm rồi, cô gái đã ngủ t lâu, bng có tiếng chuông điện thoại đánh thức
cô. Nhìn lên chiếc đồng h đặt đầu giường, gi mi t m sáng. Cô gái bò dậy, đi
xung phòng khách nghe máy. Cô nghe thy ging nói ca chàng trai.
Chàng trai st sng hỏi: “Em khỏe không?”
Cô gái có phn ngc nhiên hỏi: “Em khỏe, em đang ngủ mà, không phi anh nói là
bui sáng mi gọi điện lại sao?”
Chàng trai hình như có điu gì không an tâm, tiếp tc hỏi: “Em không sao chứ?”
Cô gái thấy hơi buồn cười, anh chàng này sao t nhiên li dài dòng thế nh, mc dù
cô biết chàng trai rất quan tâm đến cô: “Tất nhiên là em không sao ri, em ng rt
ngon. Anh làm sao thế?”
Chàng trai nói: “Anh muốn nói với em là anh đến nơi rồi, em không phi lo lng,
có chuyn gì nh gọi điện cho anh đấy nhé”. Sau đó anh chúc cô gái ngủ ngon ri
vội cúp điện thoi.
Cô gái cầm điện thoi trong tay ngẩng người ra đúng 1 phút. Cô cảm thy hôm nay
chàng trai có điều gì đó khác thường. Nhưng khác thường đim nào nh? Nht
thời cô chưa nghĩ ra.
Na tháng sau, chàng trai tr v. Thn thái trông vẫn phong độ,khe mạnh nhưng
trên bng anh có mt vết so. Cô gái hỏi: “Sao thế này anh?”
Chàng trai đáp: “Không sao đâu em, có vết thương nhỏ ý mà.”
Cô gái lo lng, truy hi không ngng. Chàng trai cười nói: “Anh nói cho em biết
nhé, nhưng em không được giận đâu đấy. Hôm đó, anh xuống sân bay, rồi đi dạo
trên ph, t nhiên thấy đau bụng thế. Chưa bao giờ anh đau quặn lại như thế, đau
đến mun ngt xu. Thế rồi anh nghĩ tới hi sn, có th là do anh b ng độc thc
ăn khi ăn hải sn. Em biết đấy, thành ph bin nhcủa chúng ta năm nào cũng
có người mt mng vì ng đc hi sn. Thế ri anh gọi điện cho em. Anh nghĩ rằng
nếu đúng là vì mấy đồ hi sản đó thì lúc đó nhất định em cũng có cảm giác bt
thưng. Gi d em không nghe điện thoi hay nhấc máy nhưng lúc đó người em
không được khe. Anh s gọi luôn đến trung tâm cp cứu 115, để h s đến nhà em
ngay lp tức. Nhưng lúc đó nghe giọng nói của em hoàn toàn bình thường nên anh
cũng không kinh động đến em nữa. Sau đó anh mới yên tâm cúp máy.”
“Khi cảm thấy người không được khỏe, sau anh không nghĩ đến việc đầu tiên là t
cứu mình?” Cô gái hỏi.
“Làm gì có tâm trạng đâu mà nghĩ được lm thế.” Chàng trai nhìn cô gái với ánh
mt chan cha tình yêu” “Có cấp bách đến đâu anh cũng phải gọi điện cho em
trước tiên. Em biết là không th coi thường chuyn ng độc thc phẩm được mà.
Thi gian chính là sinh mệnh. “
Cô gái nh ra hôm đó chàng trai cố chp gọi cho cô rõ lâu, cô lười biếng mãi mi
chu nhc máy. Tuy rng chàng trai và cô gái ch nói chuyện được vi nhau vn
vn có mấy câu. Nhưng mấy câu nói đó đã mất đi nửa phút. Điều đó có nghĩa là
trong nửa phút đó chàng trai đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp. Sau khi
biết chc chn rng cô gái không sao, loi b đưc kh năng cô gái bị ng độc thc
ăn chàng trai mới cúp máy. Đến lúc y chàng trai mi tìm s tr giúp của người
qua đường hoc gi ti trung tâm cp cu 115.
Nếu hôm đó họ b trúng độc tht thì cho dù có cách nhau ti hàng dm, chàng trai
cũng sẽ đưa được nhân viên y tế đến vi cô gái. Ch điều, như thế chàng trai s
làm l mt 30 giây. Nói cách khác, vào ranh gii mng manh gia s sng và cái
chết rt có th s xy ra, chàng trai có th s giành 30 giây ca mình cho cô gái.
Hơn nữa, chc chn rng chàng trai biết rt rõ 30 giây này có th là khong cách
gia s sng và cái chết.
Cô gái không nói gì, cô không th nói được li nào na. Chàng trai kh ời: “Vẫn
còn may mà, ch là mt ln hú hn, cui cùng không có s việc đáng sợ nào xy
ra”. Anh lại chn vết thương trên bụng, chp mt tinh nghịch: “Đây là vết tích
ca viêm rut tha cấp để li.”
Cô gái chng th i được na, mắt cô đã ướt t bao gi. Cô ôm cht ly chàng
trai, nói: “Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trn đời.”