Tm sông
Nguyn Ngọc Tư
Vy là má không cho tôi tm sông na. Má nói, má coi truyn hình, người ta biểu, nước
sông bây gi ô nhim lm, tr nít tắmmt. Tôi hi ô nhim là gì, má tôi nói dơ. "Một
chút thôi mà - tôi c nài n - có chút xíu thôi". Má tôi dt khoát, không là không.
Tôi chê lý do của má đưa ra lãng xt, ch vy mà bt hng cho tm sông na. Bun mun
chết. Nhng chiều ra đồng chy rong chy rui th diu v, nc thôi là nc, m hôi m
kê nh nhi, xách cái gàu ra ngoài cu ao xi sàn st mà không thy mát tí nào, thèm
nhy ùm cái xung sông, si tay si chân vẫy vùng cho sướng người.
Tôi biết li hi sáu tuổi. Hôm đầu tiên xuống nước, tôi trung ngng ngng cái cu bng
trái t. Ba ôm tôi xung bến, ông đặt bàn tay to bè lên cái bng tròn m của tôi sướng
quá, tay chân luýnh quýnh đạp lia lịa làm nước văng sang tràn mặt ba tôi (nước mát thì
thôi d ch). Má tôi ngi trên b hái đọt choi va ngó xung, kêu:
- Anh khéo, ngp con nó...
Ba cười to:
- Em đừng lo. Mai mt thng ny ln ngp phi biết.
Ch năm hôm sau, khi ba tôi lng l b bàn tay ra, tôi đã lm bm lội được một tí đường.
Cái đầu tôi ngoi lên còn cái mông chìm lm, ba cười, chê: "Cái thằng bơi y hệt con chó
phèn". Nhưng đám bạn cùng la của tôi đang ngi so bì, "Sao tao ôm da khô tp hoài
mà hông biết li". Tôi tài khôn, "My bt chun chun cho nó cn rún á, biết li lin hà".
Nó tưởng thiệt, đi bắt chun chun v cho cn mun tiêu cái rúng luôn. Vy mà tôi c đổ
tha, "Ti my hng bt chun chuồn đỏ, chun chun đỏ cn rún mi biết lội được".
Sau ny nh li, tôi nghĩ nhất định mình bơi gii là nh bàn tay m nóng của ba đã truyn
cho tôi lòng dũng cảm và sc mnh. Ba nói, con nít vùng sông nước mà không biết bơi
thì ti nghip, xung bến trt chân, qua cu gãy ván... Bt trc không biết chng.
Ai ch tôi thì ba tôi khỏi lo. Đi học v, va ct cái cặp đã nhy um xung sông. Ti bn
phục lăn cái tài lặn dài hơi. Còn v khon lội đua, mỗi con Én là dám so kè vi tôi, tri
đất ơi, con gái gì mà lội thoi thót như con ếch, l ghê. Mà cũng tại nó cao, chân dài, tay
dài, nó si mt nhịp, tôi đã lt li phía sau. Va ri, tôi với nó bơi thi, hng hiu sao tôi
lúm súm thế nào mà để nó qua b bên kia trước, nó bt tôi kêu nó bng ch hai, thy tc
chết.
Thng tèo bênh vc tôi, nó an i, "Mai mt tr thù, hén my?" Ti nghip, nó thần tượng
tôi t cái năm sáu tuổi ti gi. Tôi ha, mai mt tr thù. Nhưng từ má tôi cm ngt, coi
như không còn cơ hội na. Sông vi tôi có biết bao nhiêu là chuyn vi nhau, bây gi
biu không tm na, buồn ơi là buồn vy.
Ngày xưa đúngsông không như bây giờ. Nước sông không như bây giờ. Nước sông
mát. Nước không trong như trong sách người ta t mà cn phù sa. X tôi là x phù sa mà.
Sông có mùi thơmi ngòn ngt ca b dừa nước mc chm chm ra ngoài bãi. Nước
ln, cá kìm kìm lội thành đàn nhộn nhịp. Nước ròng sát bãi, ti tôi chạy rượt với đám ca
thi li. Hồi đó, đất sình dưới đáy sông chúng tôi chọi nhau cũng thơm, nên mặt mũi tèm
lem bùn mà không thèm để ý, có đứa b chi nguyên mt cc sình vô ming, trn trng
không nói được tiếng nào.
T t, sông ngầu đục hẳn đi. C nước ln, mặt sông đầy rác. Mới đầu, ti tôi thích lm,
ti tôi vớt được bao nhiêu là chai l, tha h nuôi cá lia thia. Con Én coi tay chân quu
quào vy ch siêng, nó vớt được bao nhiêu là đồ chơi cúng cuội. Ri ti tôi cũng chán trò
chai l, mc k chúng, dưới sông trôi đày kia kìa. Tôi hỏi ba tôi rác đâu mà nhiu vy, ba
nói là do người ch hay đ rác xung sông. Tôi gt gù, phi, ch người ta đông
lm.
Trong đám bạn, tôi biết ch nhiu nht. Nhà tôi có cái quán cóc nh bán bánh kẹo, đồ
chơi con nít. Mỗi lần đi chợ đổ hàng, má đều ch tôi theo. Ra ngoài đó, má lên ch, tôi
dom chng chiếc xung. Sau ny tôi thêm mt nhim v na là g rác qun chân vt máy.
Rác nhiu quá, c đi được mt chút nghe cái máy chy r m, biết thế nào chân vt cũng
b qun rác ri. Mt ngày n, t nhiên tôi nghĩ, mình g ra rồi quăng xung, thế nào nó
cũng vướng vô my chiếc xung khác, ti nghiệp người ta ghê lm. Tôi lng lng gi cái
sp xung lên, b m rác vào đó. Má tôi rầy, "rác rưởi mà để vô xuồng chi con, dơ hết".
Tôi nghĩ sao thưa vy. Má tôi cười, không nói gì nhưng v mt rt hài lòng. Hôm đó, về
tới nhà, được hai thúng rác đầy vun. Tôi bưng lên nhà, ba như không gin nó đã quăng
con mèo chết xung.
Ti tôi t nh, ba nay tm ln này na thôi, tui tôi ch cho ti chng nào sông sch,
trong tr li. Tôi lén nhìn con Én, lng sải tay bơi một mch qua b bên kia, "Mai mt th
nào cũng trả thù ch con trai mà để thua con gái, k lm".