
Tìm Anh Trong Những Giấc Mơ Còn Dang Dở

Tôi và anh quen nhau trong một diễn đàn Rock Việt. Tôi học về văn học, còn anh
học về Mĩ thuật. Tôi biết một ít về hội họa, cũng đủ để hiểu những bức tranh theo
trường phái trừu tượng. Còn anh cũng có khiếu về văn chương, thậm chí còn viết
những truyện ngắn dưới bút danh Đông Phong. Phải, anh tên Đông, còn Phong thì
chính tôi cũng không biết nó mang ý nghĩa gì trong cái bút danh ấy. Có thể là gió,
gió mùa đông ?
Tôi cũng có ít nhiều tác phẩm truyện ngắn được đăng trên mạng, thậm chí còn xuất
bản hẳn một cuốn sách. Đó là những câu chuyện ngắn ngủi về tình yêu mà tôi
tưởng tưởng ra với những kết thúc có hậu. Tôi thích những câu chuyện có kết quả
“vẹn cả đôi đường” của mình, tôi chìm vào suy nghĩ đó như đánh lừa bản thân,
rằng sau này tôi cũng sẽ có một happy-ending như vậy. Đó là suy nghĩ chung của
hầu hết những cô nàng mơ mộng như tôi hồi đó.
Tôi cứ nghĩ tình yêu là một thứ gì đó rất đẹp đẽ và lung linh huyền ảo. Tôi sẽ yêu
và sẽ yêu hết mình.Tôi sẽ gặp một chàng trai, tôi sẽ yêu anh ngay từ cái nhìn đầu
tiên, tôi sẽ điên cuồng vì tình yêu của mình.
Tôi đã từng nghĩ như vậy. Cho tới khi tôi gặp Đông.
Đông hơn tôi bốn tuổi, chưa đủ một bàn tay, nhưng lại là hai thế hệ khác nhau. Tôi
9x đời đầu, còn anh 8x đời cuối. Anh già dặn hơn tuổi thật của mình. Nhiều lúc tôi

còn tưởng tôi đang nói chuyện với một ông chú thích bàn chuyện đời. Tôi thật sự
ấn tượng. Ấn tượng bởi vẻ ngoài gai góc của anh.
Mà không phải chỉ vẻ ngoài của anh mới gai góc, mà chính nội tâm của anh cũng
gai góc không kém. Nó nhiều lần vô tình làm tôi đau.
Chúng tôi gặp nhau trong những buổi off thành viên trên diễn đàn Rock, anh hóm
hỉnh, vui vẻ trò chuyện với mọi người, quay cuồng với thứ âm nhạc mạnh mẽ, hòa
mình nhiệt tình vào những đêm hội nhạc Rock bất tận. Anh yêu Bức Tường, còn
tôi thích âm nhạc của Ngũ Cung, nhưng tôi chẳng lấy làm lạ, ai cũng có cuộc sống
của riêng mình, ai cũng có sở thích riêng mình, chúng tôi chỉ có một sở thích
chung, đó là Rock.
Một ngày, tôi phát hiện một sự trùng hợp, nhà anh và nhà tôi trên cùng một con
đường. Chuyện chẳng có gì để nói, nếu như tin tức kia không làm tôi hồi hộp, vui
mừng, lo lắng đến thế. Phải, tôi đã hồi hộp, đã vui mừng, và đã lo lắng. Không có
lý do.
Tuy vậy, chúng tôi chưa bao giờ gặp mặt trên con đường đó. Nhà tôi ở đầu đường,
còn nhà anh ở cuối đường, mặt tiền xoay ra một con đường khác, đương nhiên
mang tên một con phố khác, nhưng không hiểu sao, khi biết sự trùng hợp ngẫu
nhiên đó, tôi lại cảm thấy vui và phấn khích như vậy.

Bạn bè bảo tôi đang yêu, ừ chắc là vậy, tôi đang yêu.
Tôi ngồi hàng giờ, hàng ngày để viết một cuốn tiểu thuyết tình yêu về một cô nàng
văn sĩ và một anh chàng họa sĩ, cả hai cùng yêu rock cuồng nhiệt. Ban đầu, tôi
không định lấy tôi và anh là nhân vật chính trong tác phẩm của mình đâu, nhưng
dần dà, không hiểu thế nào, tôi và anh lại trở thành nhân vật chính. Tất nhiên là tôi
đã thay tên đổi họ của cả hai người.
Thời gian rảnh, tôi và anh vẫn thường lượn lờ phố xá, đi đến các hiệu sách, cùng
nhau nói về một cuốn sách. Thi thoảng thì đi triển lãm tranh ảnh, cùng nhau trao
đổi bình luận. Đôi khi cùng nhau đi trà đá cà phê, ngắm nhìn dòng người đi lại trên
đường, và tất nhiên, cũng có đôi khi, chúng tôi điên cuồng vì Rock.
Tôi không rõ mối quan hệ của tôi với anh là gì, là tình yêu, hay là tình bạn. Anh
chưa bao giờ ngỏ lời với tôi. Nhưng tôi biết, anh cũng thích tôi. Vì nếu không thích
tôi, thì tại sao hằng ngày anh có thể ở bên tôi nhiều hơn thời gian ngủ của mình.
Chúng tôi dính với nhau như hình với bóng, chỉ trừ khi tôi phải đến trường và về
nhà khi đêm xuống, còn anh ở trong căn hộ của mình và miệt mài vẽ, những bức
vẽ chẳng bao giờ tôi được xem. Nhưng tôi chẳng cần gì hơn, khi trong lòng tôi đã
biết rõ, tôi ở một vị trí quan trọng trong trái tim anh. Tôi thấy ngọt ngào và hạnh
phúc. Thế là đủ.

Nhưng chẳng có gì là mãi mãi.
Tiểu thuyết của tôi dần dần sắp đi đến hồi kết, tất nhiên tôi sẽ để cho nó một kết
thúc có hậu như tôi và những độc giả ngây thơ của tôi hy vọng như vậy.
Một ngày tôi mở mắt ra, với lấy cái điện thoại vào diễn đàn đọc comment của mọi
người. Họ yêu cầu tôi mau ra chương mới, họ ném cho tôi một rổ đá vì đã để cho
nữ chính yêu nam chính một cách nhiệt tình và hết mình, làm mất hình ảnh kiêu
hãnh của phụ nữ họ. Cũng có những độc giả thì ủng hộ nam chính, nhưng phần lớn
đều mong chờ chương tiếp theo.
Tôi kéo xuống phía dưới trang. Tôi sốc. Đông Phong cũng để lại cho tôi một
comment. Một comment chê bai đủ sắc thái, nào là cốt truyện cũ mèm, lời văn
buồn tẻ, không mạch lạc, không thuyết phục, hình tượng nhân vật ngây thơ, ngốc
nghếch, không có thực.
Tôi bực mình, tôi giận anh thật. Nếu tôi có đúng như vậy thì anh có thể nói với
riêng tôi, tôi thấy hợp lý sẽ sửa. Nhưng đằng này, anh chê tôi đủ đường trước mặt
bàn dân thiên hạ, tôi chỉ muốn chui xuống hố chết luôn cho rồi, chết luôn cùng tình
yêu của tôi với anh bấy lâu nay.

