
Lạc mất yêu thương
Tác giả: k rõ
Nguồn: kênh14
***
"Tại sao mưa lại rơi? Tại sao em lại bỏ anh đi mất?". Suốt những năm tháng Thiên
Ngân bỏ đi, Zeky hỏi mãi mình như thế, nhưng chẳng bao giờ tìm được câu trả
lời...
Ngày trở về.
Sắc Ti gôn rực rỡ cả một khoảng trời. Cánh hoa mỏng manh khe khẽ lay động
trong gió, đẹp như trái tim người con gái rung động trước tình yêu. Mùa Xuân, hoa
nở rộ trên cánh cửa sắt màu rêu. Có chút dư âm để lại, có chút thương nhớ ùa về,
day dứt và ám ảnh. Trái tim nhỏ bé khẽ rung lên trong tiếng gió xào xạc, vết
thương ngỡ hoen rỉ chẳng còn cảm giác, nay bỗng nhói đau.
Nắng mùa Xuân nhảy nhót trên những khóm lá xanh mướt, chiếu xuyên qua những
kẽ lá xuống mặt đất, rọi xuống gương mặt trắng ngần của cô gái đứng phía dưới.
Cô gái đứng trước giàn Ti gôn đỏ, ngắm nhìn một lúc, rồi lại nhắm mắt, bàn tay
xòe ra như hứng nắng. Mái tóc dài suôn mượt buông xõa, phủ lên tấm lưng ngà của
cô, thi thoảng lại có vài sợi con bay bay lên. Đôi môi đỏ bé xíu nở một nụ cười, rất
hiền, rất đẹp, mà cũng rất buồn…
***
Mùa Xuân. Mưa phùn rơi trắng xóa cả lối đi, như muốn níu kéo bước chân một ai,
níu kéo mối tình đi qua bao mùa mưa nắng đến phút cuối vẫn phải tan vỡ. Từng
giọt nước trong suốt lạnh lẽo rơi xuống chiếc áo sơ mi màu trời, thành một giọt
nước bé tẹo thấy rõ, nhưng chẳng mấy chốc đã tan biến, rất nhẹ nhàng.
Dưới giàn hoa Ti gôn đẹp đến say lòng người, anh đứng hơi khom, lưng tựa vào
tường, mái tóc bồng bềnh bay bay trong gió. Đôi vai anh hơi so lại, thoảng run nhè
nhẹ, lạnh từ ngoài vào trong. Trông anh như con mèo nhỏ bị bỏ rơi, mất hết cái
dáng vẻ chững chạc, trưởng thành và có chút cao ngạo của bình thường.
Thiên Ngân ngồi bó gối trên căn gác mái nhìn xuống, trái tim vụn vỡ thành ngàn
mảnh, rơi xuống vang lên âm thanh nhói tai. Cô thương anh rất nhiều, nhưng cô
cũng là người, là người con gái quá yếu đuối và dễ mềm lòng, không phải là người
để anh cần thì gọi – không cần thì lại lạnh lùng bỏ mặc. Anh là con mèo hư, ngang
bướng, có lòng tự trọng cao, lại có chút ngạo mạn. Lần này, anh phải bị phạt.

Thiên Ngân nghĩ vậy, nhưng lòng cô vẫn cứ xót xa.
Cuối cùng, Thiên Ngân cũng lao ra khỏi nhà, chạy đến bên Nhật Hy. Cô khóc và
ôm anh chặt thật chặt, sau lại đấm vào lồng ngực anh, vừa đấm vừa mắng
- Nhật Hy! Anh đúng là đồ ngốc, đồ xấu xa, đồ cứng đầu, đồ…
- Tha thứ cho anh nhé? – Nhật Hy giữ 2 tay cô lại, hỏi dịu dàng rồi kéo cô vào
lòng.
Đó là lần thứ 2 Nhật Hy chịu bỏ đi lòng tự trọng của mình mà giữ cô lại, và cũng là
lần cuối cùng không bao giờ quên được của riêng cô.
Chốn yêu thương.
Căn nhà nhỏ, cánh cửa sắt màu rêu, giàn hoa Ti gôn. Cảnh vật vẫn không thay đổi,
hơn 1 năm qua, nhưng con người, vốn 3 năm trước, đã không còn như xưa. Zeky
nhìn cảnh vật quen thuộc lại nhớ kỉ niệm xưa, nhớ những năm tháng sống với tiếng
cười và tin yêu trong tim. Cái cảm giác người con gái anh yêu đứng trước mặt anh,
nhưng lại lạnh lùng vụt khỏi tay anh vừa khi nãy ở buổi tiệc nhanh chóng tan biến,
mà thay thế vào đó là cảm giác nồng ấm của ngày xưa. Anh lặng đi trước những
cánh hoa Ti gôn đỏ rực, đỏ như trái tim một ai, lại tách đôi, đau đớn tận tâm can.
Giàn Ti gôn hiện ra thấp thoáng trước mắt Rainy. Cô mỉm cười yên ổn, thầm nghĩ,
chẳng nơi đâu bằng căn nhà yên bình của riêng mình. Sau khi bỏ về từ buổi tiệc, và
chịu không ít lời trách mắng, trong vô thức, Rainy cứ đi mãi… đi mãi… mãi mới
chịu trở về. Cô nhẹ nhàng đi về phía cổng sắt, nhưng khi bắt gặp một bóng người
đang đứng trước nhà mình, cô sững lại.
Có một chút hoang mang, một chút sợ hãi. Nhưng kịp trấn tĩnh lại, từ một góc
khuất, cô ló đầu ra nhìn một lần nữa… Một hình ảnh quen thuộc đập vào mắt cô…
Dáng đứng hơi khom, lưng tựa vào tường, mái tóc bồng bềnh bay bay trong gió…
Rainy ngồi sụp xuống, đôi vai run run, nỗi đau trong tim nay như vỡ òa.

***
- Nếu một ngày anh đi xa, nơi anh muốn về đầu tiên là đâu? – Thiên Ngân ôm cổ
Nhật Hy từ đằng sau, hỏi rất nhỏ vào tai anh, thanh âm trong trẻo.
Nhật Hy vốn đã quen với những câu hỏi trẻ con của Thiên Ngân nên khi cô hỏi
một câu mang tính nghiêm-túc-hóa như thế, anh có chút ngạc nhiên. Đóng lap, anh
quay lại nhìn cô
- Sao em lại hỏi vậy?
- Thì anh trả lời đi mà.
- "…" – Nhật Hy im lặng, trông như đang suy nghĩ rất lung – "Nếu một ngày anh
đi xa, nơi đầu tiên anh muốn về và sẽ về đầu tiên là Chốn yêu thương của anh" -
Hy dịu dàng nắm bàn tay nhỏ bẻ của Ngân, mỉm cười trả lời.
- Chốn yêu thương của anh ư? Là ở đâu thế? – Thiên Ngân tò mò.
- Chốn yêu thương của anh là căn nhà nhỏ có cánh cửa sắt màu rêu cùng giàn hoa
Ti gôn tuyệt đẹp. Và… một người con gái luôn chờ anh trở về…
- Vậy thì… dù đi đâu về đâu, cũng hãy trở về Chốn yêu thương của anh, vì ở đó sẽ
có một người con gái đợi anh trở về. Luôn luôn và đều đặn.
***
- Tại sao khi anh trở về, em lại không chờ anh, như lời em đã nói? – Zeky trở về
thực tại sau những hồi ức của quá khứ, đau khổ tự nói với chính mình.
- Tại sao khi em chờ đợi, anh lại không trở về, như lời anh đã nói? – Rainy mê man
trong giấc mơ đẹp đẽ, nước mắt lăn dài trên gò má, tự nói với chính mình.
Zeky bỗng giật mình, nghe đâu đây loáng thoáng tiếng người con gái, tựa hồ như
Rainy. Trong một thoáng lặng người nghĩ suy, Zeky nhẹ nhàng từng bước bước về
phía tiếng nói.
Hình ảnh cô gái nhỏ trong bộ váy đỏ đập vào mắt Zeky. Trong màn đêm, dù gương
mặt cô đã bị che khuất một nửa, cũng ĐỦ để Zeky nhận ra đó là ai. Cô đang ngủ,
hình như khi nãy có uống một chút rượu, dù biết mình có tửu lượng rất kém, Zeky
thở dài, thầm trách một cách đáng yêu. Zeky quì xuống bên cô, bế cô lên. Anh
không biết mật mã ổ khóa nhà cô, khi anh biết cô đã đổi từ rất lâu, nên đành để cô
tạm ngồi trước hiên nhà, cởi áo ngoài đắp cho cô.
Sau khi đã ngắm nhìn Rainy rất lâu, Zeky mới lấy trong túi ra chiếc lắc cô đánh rơi
khi nãy, dịu dàng đeo vào tay cô. Cổ tay phải, như 4 năm trước anh đeo vào tay cô,
không lời thề hứa, chỉ thầm bảo với cô, rằng cô quan trọng với anh nhường nào, để
anh trở nên ích kỉ, bằng mọi giá, chỉ muốn cô mãi mãi bên cạnh mình.
Why does it rain?

Áo vest đen khoác ngoài váy ren trắng, Rainy trông thuần khiết và tinh khôi khiến
mọi người không khỏi ngước nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ. Suốt cả ngày hôm nay,
cô đã suy nghĩ rất nhiều về chiếc áo vest, về chiếc lắc. Cô không nhớ được nhiều
về đêm qua, chỉ nhớ mình về nhà, và trông thấy ai đó, rồi sau đó thiếp đi vì cơn
say. Khi tỉnh dậy, chỉ thấy mình đang ngồi ngoài hiên, trên mình là chiếc áo vest
đen kiểu dáng đàn ông, các đường may rất tinh tế, dường như là của một người đàn
ông giàu có. Còn chiếc lắc, quả thật 4 năm trước cô luôn đeo bên tay phải, nhưng
sau 2 năm vì vết sẹo nơi cổ tay, cô đổi sang bên tay trái. Vậy mà sau một đêm,
chiếc lắc lại bên tay phải.
Nghĩ một hồi, cô lại nghĩ đến người con trai đó, không biết đêm qua anh ta có nhìn
thấy nó không, không biết anh ta nghĩ gì,… Thắc mắc một lúc, lại xua tay, chắc gì
anh ta đã nhớ, rồi bật cười, nụ cười cay đắng.
Redina bỗng hiện ra trước mắt cô, tuy nhỏ mà có lối kiến trúc khiến nhiều người ấn
tượng. Cô hơi bất ngờ, mấy năm rồi không đến, hôm nay trong vô thức lại tìm về.
Rainy đẩy cánh cửa gỗ bước vào, bắt gặp hình ảnh ông chủ quán quen thuộc liền
mỉm cười chào. Ông chủ lần này không nói gì, không như bình thường. Ông chỉ
cười, nụ cười có vẻ bí hiểm.
Tìm một chỗ khuất trong quán để tránh gây sự chú ý, Rainy ngồi xuống và gọi thức
uống. Nhạc trong quán vang lên nhẹ nhàng, êm đềm, làm lòng cô có chút dịu lại,
như mọi nỗi đau đều hóa hư không. Là bản "Why does it rain?" – bản nhạc cô hay
nghe Nhật Hy hát, nhưng từ khi cô bảo nó buồn quá, cô không còn nghe anh hát
nữa. Rainy nhắm mắt, lắng nghe, không nhìn người đang hát là ai.
"I can"t believe she"s gone.
I can"t believe, that we"re not together anymore.
Something in her eyes,I"ve never seen before.
It took me by surprise,when she said : I"m not in love anymore.

Oh, baby.
I keep holdin" on,can"t let go.
Please let me know ..
Why does it rain?
why does it hurt?
Please God explain, "cause I don"t understand.
Love made me fly,now I just cry."
"Tại sao mưa lại rơi? Tại sao em lại bỏ anh đi mất?". Suốt những năm tháng Thiên
Ngân bỏ đi, Zeky hỏi mãi mình như thế, nhưng chẳng bao giờ tìm được câu trả lời.
Hơn 3 năm trước, sau 1 tuần bị ốm nặng, sốt mê man nằm trên giường, khi tỉnh
dậy, mẹ anh bảo, cô đã đi Nhật. Anh đớn đau không cùng, không tin vào được sự
thật, cứ nghĩ mẹ mình đuổi cô đi. Nhưng không phải, lỗi không phải ở mẹ anh đã
dùng một phép thử với cô, mà chỉ trách tình cảm của anh bấy lâu nay không ĐỦ để
giữ lòng cô lại trước những phù phiếm phía trước.
Anh vẫn còn nhớ rất rõ những ngày thiếu vắng cô, cuộc sống trước mắt anh chỉ còn
hai màu đen-trắng. Anh vẫn ăn, vẫn sống, vẫn đều đặn đến công ty làm việc, và
vẫn đều đặn tìm mọi cách để quên được cô. Người ta làm 1, anh làm 10, làm ngày
đêm, không ngủ, bỏ bữa, để đến cuối cùng, khi ngất đi trên bàn làm việc, người len
vào tận giấc mơ của anh để gọi anh dậy, là Thiên Ngân.
Người ta tìm đến du lịch để quên, anh cũng thử một lần đi xa, đến cuối cùng, khi
điền địa điểm vào vé tàu, mới nhận ra mình điền địa chỉ nhà cô vào. Anh lại thử lần
khác, nhưng đến cuối cùng, trên đường đến sân bay, lại vô thức lái xe đến nhà cô.
Lần cuối cùng cố gắng quên, anh đã nắm rất chặt mảnh gương sắc trong tay, nhưng
vẫn không thấy đau ở tay, mà lại thấy đau ở tim.
Lần cuối cùng thất bại, anh tìm đến nhà Thiên Ngân, mạnh mẽ và kiên cường đối
diện. Khi nhìn thấy hình cô và anh treo khắp nơi, những đồ vật cả 2 mua cùng nhau
vẫn còn, lòng anh mới thấy yên ổn hơn. Ngày đi làm, đêm về lại đến nhà cô, và cứ
nhủ rồi Thiên Ngân sẽ về bên anh. Chỉ khi nhủ vậy, mới ngủ được trọn một giấc
dài.
Suốt nửa năm, anh đều đặn đến nhà cô vào mỗi đếm. Thương nhớ và mộng mị như
không khí, mỗi ngày nuôi sống anh. Cho đến khi mẹ anh phát hiện, bà tát anh một
cái thật đau, rồi quẳng cho anh mấy tờ tạp chí lớn nhỏ. Là những hình ảnh của
Rainy, với vai trò một người mẫu đầy tài năng chỉ vừa được công ty giải trí phát
hiện 6 tháng. Giây phút đó, Zeky cảm nhận rõ từng kỉ niệm, từng nụ cười với
những tin yêu, những yêu thương trong tim anh… tan biến đi hết cả.

