
Sao Đổi Ngôi
Chap 1: Đổ vỡ!
-Kết quả học hành dạo này ra sao hả con?
Từ trong căn nhà hai tầng xây theo kiểu kiến trúc phương Tây, một giọng nói trầm
ấm vang vọng ra.
-Dạ, tốt thưa ba!
Lại một giọng nói nữa vang lên, lần này nghe có vẻ nhẹ nhàng, thanh thoát hơn
hẳn.
-Chi tiết?
-Dạ, điểm trung bình là 9,5 các môn đều từ 9,0 trở lên. Môn Thể dục, Âm nhạc và
Mĩ thuật đạt loại Tốt. Con được cử đi thi học sinh giỏi môn Toán, nhất khối kiêm
nhất trường học kì này và được đề cử cho chức Hội trưởng hội học sinh năm tới.
-Uhm, vẫn không có gì khác so với năm trước cả. Thôi, con lên phòng đi!
-Dạ, thưa ba!
Cúi đầu lễ phép trước khi rời đi, người con gái mang một thân hình gầy guộc đến
nao lòng cố gắng nén tiếng thở dài. Cha cô lúc nào cũng như thế, gặp nhau là hỏi
chuyện học hành chứ không bao giờ hỏi cô con gái của mình một câu kiểu như:
“Con dạo này có khỏe không” hay “Ở trường có chuyện gì vui không”. Lúc nào
cũng là “kết quả học hành dạo này ra sao”, ngoài ra thì chẳng còn lời nào để nói.
Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc cô gái kia là ai đúng không? Đó chính là Minh
Tường-nữ chính đầu tiên của truyện.
Còn người mà cô gái của chúng ta gọi là ba chính là Hiệu trưởng của một trường
Đại học danh tiếng-Nguyễn Minh Sơn.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo, từ nhỏ, cô đã ý thức được rằng việc
học là một công việc vô cùng quan trọng và cô đặt nó lên vị trí hàng đầu. Cũng
chính vì thế mà cô được mọi người gán cho cái tên “thần đồng” từ bé, bởi thành
tích học tập của cô trổi vượt hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng trang lứa. Từ nhỏ
đến lớn, cô luôn luôn được mẹ-Hiệu phó của trường cấp ba Thanh Bình (cũng
chính là nơi cô đang theo học hiện tại) dạy cho cô về những lễ nghĩa phép tắc . Và
cô. Nhất nhất vâng theo.
Nhưng có một điều khiến cô biệt lập hẳn với những người “con ngoan trò giỏi”
khác, đó chính là mái tóc cắt ngắn theo phong cách tomboy và cách ăn mặc cũng
theo phong cách tomboy nốt. Không ít lần mẹ Minh Tường phàn nàn, nhưng cô chỉ
ôm cổ mẹ mà thủ thỉ:
-Con đến chất dinh dưỡng để nuôi cơ thể còn thiếu hụt thì lấy đâu ra dưỡng chất
mà nuôi tóc dài hả mẹ?
-Thế cũng được nhưng còn mấy bộ đồ y hệt con trai của con thì con tính sao?-Mẹ
cô nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy con gái, xoa xoa đầu cô.
-Thì con mặc đồ rộng như thế trông mới đỡ trơ xương đi được chứ mẹ!-Cô dụi dụi
đầu vào vai bà, nũng nịu.
-Uh, thế cũng được! Nhưng mà con lo ăn nhiều nhiều vào để còn có da có thịt chứ
xương không người ta cũng chẳng thích đâu. Lúc ấy đừng có than nha cô nương.
-Hì, con biết rồi!-Cô cười, híp mí. Mẹ lúc nào cũng hay lo xa như thế.
Sáng.
Thức dậy lúc 5h30 theo thói quen, làm vệ sinh cá nhân khoảng 5 phút, chuẩn bị bài
vở, ôn lại mớ kiến thức đã học tối qua, sau đó, cô xuống nhà ăn sáng.
-Chúc mẹ ngày mới vui vẻ!
Đi vào nhà bếp một cách hết sức nhẹ nhàng, đến mức rón rén, cô cất tiếng “oanh
vàng thỏ thẻ, chim sẻ chạy đàn” làm mẹ cô giật mình, suýt đánh rơi quả trứng đang
cầm trên tay.
-Con làm mẹ hết hồn!-Mẹ cô xoay người, mắng yêu, thuận tiện xoa xoa đầu cô
khiến nó rối tinh rối mù lên.
-Mẹ này, con lớn rồi! Sao mẹ cứ xoa đầu con như con nít thế?-Cô chun chun mũi,
miệng chu lên khiến mẹ cô bật cười.
-Thôi đi cô ạ, mai mốt làm Luật sư được đấy!
-Con không thi Luật đâu. Toàn là những thứ khó nhớ.-Cô lắc đầu nguầy nguậy,
phản đối.

-Thế thi gì?
-Con thi Kinh tế, đúng môn Toán là sở trường luôn.
Vừa nói, Minh Tường vừa kéo ghế ra. Mẹ đã chuẩn bị sẵn cho cô một phần bánh
mì ốp-la trên bàn, phần đang làm dở dang kia chắc là cho ba. Cô đoán vậy. Hôm
nay mẹ cô không có tiết dạy ở trường, mà những lúc như thế bà thường chuẩn bị
đồ ăn sáng cho chồng con trước rồi mới ăn sau.
-Ba đâu rồi hả mẹ?-Nuốt miếng bánh mì trong miệng, cô thắc mắc khi nhìn thấy
cái ghế đầu bàn vẫn còn trống. Nếu như mọi khi thì giờ này ba cô đang ngồi đó và
thưởng thức bữa sáng do mẹ cô làm.
-À, mới sáng ông ấy đã ra ngoài có việc rồi.-Mẹ cô trả lời, mắt vẫn không rời khỏi
cái chảo đang chiên trứng.
Thấy mẹ im lặng cô cũng không hỏi nữa mà chú tâm giải quyết ổ bánh mì và phần
ốp-la trên bàn. Thú thật là cô không hề thích bánh mì ốp-la tẹo nào nhưng mà mẹ
cô cứ ép miết nên cô đành phải ăn. Dù gì thì chúng vẫn có nhiều chất dinh dưỡng
và protein hơn nhưng món khác.
Giải quyết xong, Minh Tường lên phòng thay đồ. Hôm nay là thứ hai, trường cô
bắt học sinh phải mặc áo dài.
-Thưa mẹ con đi học!
Cô đứng ngoài phòng khách nói vọng vào nhà bếp vì sợ trễ. Còn 10 phút nữa là lễ
chào cờ bắt đầu, Minh Tường không đủ thời gian để đi bộ như mọi khi nên cô đành
đi xe đạp. Chuyện thần đồng của trường mặc áo dài, tóc ngắn, đi xe martin@ loại
tay ngang màu đen cũng đã không còn mới mẻ gì. Có chăng cũng chỉ là sự ngạc
nhiên của một vài kẻ mới chuyển vào trường hoặc các em khóa dưới thôi. Còn đối
với những kẻ khác thì nó đã được coi là chuyện bình thường từ đời nào rồi.
Trời Sài Gòn đang ở mùa mưa, những vũng nước vẫn còn đọng lại sau trận mưa
đêm qua khiến mặt đường có phần lầy lội và ẩm ướt. Một chiếc xe hơi chạy vụt
qua với tốc độ kinh hoàng làm nước bắn lên người cô. Minh Tường có phần bực
bội vì áo quần xuất hiện những chấm nâu dơ bẩn nhưng cũng đành câm lặng mà
nhấn pê-đan đi tiếp, cô không phải người dễ dàng nổi nóng. Nhưng có một điều mà
chiếc xe để lại ấn tượng cho cô, đó chính là màu cam lè cam lẹt có vài đường viền
đen phá cách. Giá của nó chắc chắn không hề ít và dĩ nhiên, kẻ sở hữu cũng phải là
người giàu có vào bậc nhất nhì đất Sài Gòn.
Để xe vào bãi, Minh Tường đi lên lớp cất cặp. Mới đến đầu dãy, cô đã nghe tiếng
nói oang oang của Diễm “mã lai”. “Chắc là đang bàn tán về một anh chàng nào đó
mà nhỏ mới quen”-Minh Tường nghĩ thế vì nhỏ bạn của cô có số “đào hoa” từ hồi
còn học cấp một.

Những mối tình của Diễm đều được cả lớp biết đến và được cập nhật hằng ngày.
Không phải vì tò mò gì cho cam mà là đếm xem cái tên xấu số ấy tay trong tay với
nhỏ được bao nhiêu ngày. Mối tình kéo dài lâu nhất của Diễm “mã lai” là với Phi-
anh chàng cao cao gầy gầy lớp bên, thời gian nhẩm tính cũng gần hai tháng. Lúc
đầu, thần dân hai lớp thấy cặp này khá là hợp cạ, Diễm hăng hái, Phi năng nổ, nói
chuyện thì không thiếu đề tài, ấy vậy mà lại chia tay. Cái tin này khiến tụi học sinh
hai lớp sửng sốt suốt…một ngày trời. Đến lúc hỏi lý do tại sao, Diễm trả lời tỉnh
bơ như cây cơ:
-Chán!
Thế đấy, vậy mà cái đám con trai cứ bu vào, y như con thiêu thân lao mình vào
đám lửa, đến lúc chuốc thiệt hại vào người thì mới nhận ra, nhưng đã quá muộn.
-Ê, làm gì mà quần áo chấm chấm cà phê thế Sa-tan?-Trang “cỏ dại” vỗ vỗ vai
Minh Tường khi cô vừa bước vào cửa lớp.
-Xui xẻo! Sáng sớm đã gặp phải một tay chạy xe như ăn cướp, cái bánh xe của hắn
cán lên vũng nước, đúng lúc Tường đi qua, thành ra lãnh đạn.
-Hờ hờ.-Con Trang cười giả lả-Thôi, đi rửa đi, tí còn lên nhận cờ luân lưu, không
là đẹp mặt mày lắm đấy.
-Ờ! Nhưng mà Cỏ dại cất dùm Sa-tan cái cặp đi. Không là trễ giờ!-Chớp thời cơ,
cô đưa luôn cái cặp cho nhỏ bạn, sau đó là sải những bước dài về phía nhà WC để
rửa cái tà áo lấm lem bùn đất.
Giờ Chào cờ lúc nào cũng chán ngắt như thế. Cô chẳng hiểu nổi thầy Hiệu trưởng
lấy đâu ra hơi để có thể nói liên tù tì suốt hơn nửa tiếng mà chẳng dừng lại để cổ
họng nghỉ ngơi gì cả. “Chắc ngày xưa thầy luyện thanh tốt lắm nên mới có thể nói
nhiều đến vậy!”-Phúc “heo” từng nhận xét như thế. Mà nghĩ cũng có lí lắm lắm
luôn.
Tiết cuối, chờ mãi mà chẳng thấy thầy Toán đâu, Thông “manh”-lớp trưởng của
lớp 11A1 đi xuống phòng Hiệu trưởng để báo cáo, dù cả lũ nằng nặc đòi để Sa-tan-
lớp phó kỉ luật và cũng chính là Minh Tường đi. Cả lớp chỉ mong được thoát khỏi
sự nghiêm khắc của cô nhưng Minh Tường đã đè bẹp cái ý tưởng được giải thoát
ấy bằng một câu gọn lỏn:
-Nhà trường quy định nếu trống tiết thì lớp trưởng đi báo cáo!
Xong, thế là cả lũ lại im lặng. Đúng là Sa-tan, ác ơi là ác!
Nếu trong mắt những học sinh khác của trường, Minh Tường là thần đồng thì đối
với lớp, cô là ác quỷ. Những luật lệ hà khắc do cô đề ra đều khiến cả lớp khiếp vía,
thành thử chẳng đứa nào dám không học bài, quậy phá hay hó hé gì trong giờ học.

Chỉ cần vi phạm thì y như rằng cả tá hình phạt sẽ đổ ập xuống đầu. Hơn nữa, cô
chẳng khác nào cai ngục. Suốt tiết trông có vẻ chăm chú là thế, ấy mà nhất cử nhất
động của các thành viên trong lớp đều không lọt khỏi tầm mắt. Vả lại cô làm việc
thì “công tâm phân minh”, bởi thế mà bị gán cho cái biệt danh Sa-tan kia.
-Xin báo với cả lớp-Thông “manh” bước tới cửa đã buồn rầu-Vợ thầy sắp sanh nên
thầy không tới được, do vậy nên chúng ta phải…ra về!
Nghe xong câu đó, cả tập thể chúng nó hò hét ầm ĩ, vội vàng cất tập vở vào cặp,
sau đó ba chân bốn cẳng phi về nhà. Và cô cũng không ngoại lệ.
Choang…
Vừa về tới cổng, chưa kịp cất xe, Minh Tường đã nghe thấy tiếng đổ vỡ, cô vội
vàng bước nhanh vào trong xem có chuyện gì.
-Bây giờ cô muốn gì?-Tiếng ba từ trên lầu vọng xuống khiến cô khựng lại.
-Muốn gì…ư? Tôi muốn biết rốt cuộc mấy thứ này là sao hả?
Là mẹ! Tiếng của bà nghèn nghẹn nghe như sắp khóc.
-Hừ, thôi được! Tôi nói cho cô biết, bao nhiêu năm qua, tôi sống với mẹ con cô
chẳng qua cũng vì gia đình ép buộc thôi. Còn tình yêu ư? Một chút cũng chẳng có!
-Anh…-Mẹ cô tức giận không nói thành lời.
-Sao? Muốn biết sự thật chứ gì? Tôi có gia đình bên ngoài đó, hạnh phúc hơn cái
nhà này nhiều! Nếu nơi đó là thiên đường thì cái chốn này chỉ xứng là địa ngục.-Ba
cô quát lớn.
-Anh…-Tiếng mẹ tuyệt vọng từ trên vọng xuống. Từng lời, từng lời do ông nói ra
như hàng ngàn mũi dao nhọn cứa vào tim bà, đau nhói!
Rầm!
Đóng mạnh cánh cửa, ông đi ra ngoài, bỏ mặc con người đầu ấp tay gối mấy mươi
năm trời đang quằn quại vì đau khổ trong kia. Nhưng…ông ta chợt khựng lại, dưới
kia, ngay chân cầu thang là hình bóng gầy gầy của đứa con gái mà ông không hề
mong muốn thấy mặt. Vì sao ư? Vì cô giống ông y hệt, vì mỗi lần nhìn cô, ông lại

