Nên tiếp tục “tháo” trần lãi suất huy
động!
Shình thành mặt bằng lãi suất cho vay minh bạch, rõ ràng phản ánh đúng tín
hiệu của thị trường. Thông 07 ra đời là rất bình thường. Đây không phải là lần
đầu tiên các ngân hàng thương mại được thực hiện chế “lãi suất thỏa thun”.
Trước đây, ngày 1/6/2002, Ngân hàng Nhà nước đã cho phép áp dụng chế lãi
suất thỏa thuận trong cả huy động vàng cho vay vốn. m 2009, đối với cho vay
tiêu dùng, Ngân hàng Nhà nước cũng cho phép các ngân hàng thương mại áp dụng
chế này.
Song tm 2008 đến nay, vì nhiều do khách quan và chquan, Ngân hàng
Nhà nước đã khống chế trần lãi suất cho vay sau đó khống chế cả trần lãi suất
huy động.
Việc khống chế trần cho vay và huy động đã dẫn đến tình trạng “méo mó” giá vốn.
Thtrường vốn trung và dài hạn không được khơi thông. Do lãi suất huy động bị
khống chế dẫn đến tình trạng không huy động được.
Một kiểu méo mó” khác mức lãi suất huy động cho các kỳ hạn ngắn, trung và
dài như nhau mặc độ rủi ro là rt khác nhau. Kết quả là, các ngân hàng
thương mại phải tìm mọi cách lách thông qua các hình thức tặng tiền, tặng quà...,
nên chi phí vốn của ngân ng thương mại vượt cả 12% theo mức trần quy định.
Để đắp chi phí này, cũng như doanh nghiệp vay được vốn trung dài hạn,
giữa các ngân hàng thương mại và doanh nghiệp đã ngầm chấp nhận một số loại
phí ch tổ chức tín dụng với khách hàng đó mới tường tận.
Như vậy, cho phép áp dụng lãi suất thỏa thuận vừa tạo điều kiện cho doanh nghiệp
vay được vốn với giá thỏa thuận minh bạch, vừa chấm dứt tình trạng phí “ngầm
trong bản thân mỗi tổ chức tín dụng mà Ngân hàng Nhà nước cũng khó kiểm soát.
Thế nhưng, Ngân hàng Nhà nước chỉ mới tháo” trần lãi suất cho vay, doanh
nghiệp ngân hàng thương mại được lợi trong khi người gửi tiền lại thiệt?
Chỉ những người gửi tiền nhỏ lẻ không được lợi còn các doanh nghiệp, tập đoàn
vốn khoản tiền gửi lớn đã đang được hưởng mức lãi suất cao hơn mức lãi
suất công bố.
Các hình thức thưởng lũy tiến trên giá trị và thời hạn gửi tiền cho thấy mức lãi suất
thực tế không chỉ dừng lại ở 10,499%/năm cho các kỳ hạn khác nhau như các ngân
hàng thương mại niêm yết.
Điều này cho thấy nếu không xđầu ra ca lãi suất sẽ dẫn đến tình trạng méo
không minh bạch về giá vốn.
Tất nhiên, một khi các khoản vay trung và dài hạn được thực hiện theo lãi suất
thỏa thuận, trong khi lãi suất các khoản vay ngắn hạn lại bị chặn bởi các giới hạn
hành chính, slại m nảy sinh kiểu méo mó khác. Ranh giới giữa ngắn và dài hạn
rất gần và th bị lợi dụng.
dụ, khoản vay ngắn hạn 365 ngày không được áp dụng lãi suất thỏa thuận,
nhưng cho vay 366 ngày sẽ được chuyển sang thời hạn trung và dài hạn, lại thể
thỏa thuận. Khắc phục vấn đề này cần một sự thanh tra giám sát chặt chẽ của Ngân
hàng Nhà nước, cũng như tiếp tục thực hiện lãi suất thỏa thuận đối với lãi suất cho
vay ngắn hạn và lãi sut huy động vốn.
như vậy, lãi suất bản gi vai trò gì?
Đã rất nhiều ý kiến xung quanh vấn đề này, trong chỉnh sửa Luật Các t
chức tín dụng tới đây trình Quốc hội cũng có ý kiến cho rằng nên bhoặc thay thế
lãi suất bản. Thực ra, lãi suất bản chỉ đóng vai trò định hướng, để xem xét,
tiên liệu xu hướng g vốn trên th trường.
Do đó, một khi bỏ lãi sut bản cần một loại lãi suất khác để trên sở đó
định hướng thị trường. Tuy nhiên, chọn loại lãi suất nào làm đựơc vai trò này cũng
cần tính tới.