
Rụng tóc : nguyên nhân, cách chữa trị
và nhất là việc cấy tóc
BS Nguyễn Ý Ðức , Kiều bào Mỹ
Bình thường, mỗi ngày ta rụng mất từ 50 tới 100 sợi tóc. Nhưng khi mà tóc
rụng nhiều hơn hoặc từng mảng như vị thính giả tả, thì đây là một điều rất
đáng quan tâm , cần được tìm hiểu nguyên do để mà điều trị.
Những lý do khiến tóc rụng nhiều như vậy có thể là :
Dùng mỹ phẩm cho tóc không đúng theo lời chỉ dẫn của nhà bào chế. Đó là
các hóa chất để nhuộm tóc, uốn tóc, tẩy tóc. Nếu ta theo đúng chỉ dẫn thì
các mỹ phẩm này ít gây ra thiệt hại cho tóc; nhưng nếu ta bôi trên tóc lâu
quá, hoặc dùng quá thường xuyên thì tóc sẽ bị hư ròn, dễ gẫy và dễ rụng
hoặc khi dùng thuốc nhuộm và uốn cùng một lúc.
- Khi búi tóc, nhiều người kéo tóc ra quá căng cũng làm tóc bị hư, rụng.
- Khi chải đầu , dùng lược quá mau ( răng liền nhau ) hoặc chải quá mạnh
cũng gây rụng tóc.
- Rụng tóc hói theo di truyền .

- Rụng tóc vì bị bệnh Alopecia Areata xẩy ra cho bất 1 cứ tuổi nào, lớn
cũng như trẻ em.
- Đàn bà sau khi sanh vài tháng, tóc thường rụng rất nhiều có khi kéo dài cả
nửa năm mới ngưng rụng .
- Phụ nữ uống thuốc ngừa thai.
- Ăn uống thiếu đạm chất .
- Chữa ung thư bằng tia phóng xạ hoặc hóa chất .
- Một vài dược phẩm như vài thứ thuốc chũa bệnh phong thấp, cao huyết
áp, bệnh tim.
- Thiếu chất sắt hoặc dùng nhiều sinh tố A .
- Stress căng thẳng tâm thần, buồn rầu lo nghĩ .
Điều trị gồm những mục sau đây :
- Trước hết là phải truy tìm và tránh xa nguyên nhân đưa tới rụng tóc .
- Sử dụng hóa chất mỹ phẩm về tóc đúng cách .
- Dành cho tóc một sự chăm sóc cẩn thận và nhẹ nhàng .
- Chữa các bệnh gây ra rụng tóc .
Hiện nay có nhiều dược phẩm giúp mọc tóc như Propecia( mỗi ngày một
viên, tốn khoảng 50 mỹ kim mỗi tháng; Rogaine Minoxidil bôi . Các thuốc
này cần được dùng trong thời gian khá lâu ( từ 3 tới 6 tháng ) thấy kết quả,
dồng thời thuốc cũng khá mắc.
Về việc cấy tóc, thì một bác sĩ thẩm mỹ Người Mỹ cho hay:
Đây là một phương pháp rất hữu hiệu và đã được áp dụng từ năm 1930 ở
bên Nhật. Bác sĩ chuyên khoa sẽ lấy từ vài sợi tóc dến vài chục sợi tóc trên
đầu nơi có nhiều tóc mọc, của nười bệnh rồi cấy vào nơi tóc rụng nhiều.

Mỗi lần cấy cách nhau vài tuần. Tùy theo cấy tóc nhiều hay ít, việc cấy có
thể hoàn tất trong vòng nửa năm tới vài năm. Tổn phí thay đổi từ dăm ngàn
mỹ kim tới vài chục ngàn mỹ kim.
Ngoài ra, ta có thể dùng tóc giả, tóc thật với nhiều kiểu khác nhau.
Riêng trường hợp của em Minh, thì tôi xin có vài lời tâm sự, với tư cách
một người thầy thuốc và một người đã hoàn tất việc gây dựng tương lai cho
năm người con:
Tôi thông cảm việc em bị rụng tóc nhiều sau khi nhuộm tóc bằng một hóa
chất quá mạnh. Việc rụng tóc này trầm trọng đến nỗi đã khiến em trở nên
rất buồn phiền, xấu hổ, không dám gặp bạn bè, chểnh mảng cả việc học
hành . Tôi đồng ý với em là cái răng cái tóc là góc con người, như dân gian
ta thường nói. Nhưng việc rụng tóc là chuyện thường xẩy ra ở cõi đời này.
Em đã biết nguyên nhân và em đã ngưng dùng hóa chất đó. Bây giờ em chỉ
còn tìm phương tiện để chữa, thay thế phần tóc đã mất đi. Em có thể dùng
những thuốc mà tôi vừa kể trên mà tôi chắc là ở VN cũng có bán. Còn việc
cấy tóc mà em hỏi thì ngay tại Saigòn, Hà Nội cũng có nhiều bác sĩ thẩm
mỹ Việt Nam ta có dư khả năng chuyên môn để cấy tóc, nếu em muốn. Giải
phẫu thẩm mỹ, theo tôi biết , ở bên nhà rẻ hơn ở bên Mỹ rất nhiều.
Cho nên, việc gì mà em phải thất vọng đến nỗi quá tuyệt vọng, thay đỏi nếp
sống bình thường, bỏ bê cả việc xây dựng tương lai. Xin em hãy nhìn
chung quanh em: thiếu gì người hói tóc đến chọc cả dầu, thiếu gì người cạo
troc đầu, như các vị tu hành, mà họ đâu có đến nỗi bi quan, tuyệt vọng như
em. Tôi chỉ mong em suy nghĩ lại: Tóc cũng chỉ là một bộ phận của con
người, không có tóc không phải là một cái tội, một cái gì đáng xấu hổ, để
mà phải vùi dập, băng hoại đời mình.
Chúc em lấy lại can đảm, nhìn đời với nhãn quan mầu hồng hơn, trở lại vói
sinh hoạt thường lệ, sửa soạn cho tương lai. Em còn trẻ quá mà.
Ông Hương Bình
Theo như ông tả thì người con trai của ông, năm nay 30 tuổi, đã mang tất cả
triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt dạng hoang tưởng.

Đây là một rối loạn tâm thần khá nghiêm trọng,với đặc tính là sự phân hủy
các tiến trình suy tưởng, đáp ứng cảm xúc và tiếp xúc với thực tại.Người
bệnh thường cảm thấy là mọi hành động, suy tư và cảm giác của mình là do
người khác kiểm soát hay chia sẻ ( con ông thì nghĩ là công an hình sự luôn
luôn theo dõi cháu). Bệnh nhân trở nên ít năng động, không muốn ai biết
tới bệnh tình của mình, không lao động chân tay cũng như trí óc, trong
người cảm thấy bức xúc, hay gây gổ với mọi người, hay quên .
Bệnh tâm thần này có thể điều trị được. Tôi có mang ca của cháu ra thảo
luận với một bác sĩ chuyên khoa tâm thần người Mỹ, thì ông ta góp ý kiến
như sau: Cháu đang được điều trị bằng một số dược phẩm tốt, căn bản đã
có từ lâu. Nhưng hiện nay có nhiều dược phẩm mới hơn, công hiệu hơn và
ít tác dụng phụ hơn. Tôi xin kể tên một số thuốc đó như sau:
Risperidol, Geodon, Seroquel, Zyprexa, Clozaril. Ông thử hỏi các bác sĩ
chuyên khoa tâm thần ở bệnh viện Trung ương Huế xem ý kiến các vị đó ra
sao.
Song song với dược phẩm, bệnh nhân cũng cần có những tâm lý trị liệu,
những sinh hoạt tập thể, những huấn luyện phục hồi tâm lý, xã hội. Bệnh
nhân cần đước giải thích về bệnh tình của mình; cần được hướng dẫn để
suy tư trở lại bình thường; cần được sinh hoạt với người đồng cảnh ngộ để
quan sát, chia sẻ khó khăn; được giải thích về cách dùng thuốc cũng như
công dụng của thuốc. Tóm lại là bệnh nhân cần được sự hỗ trợ, chăm sóc
của nhân viên y tế cũng như gia đình, để học hỏi lại nếp sinh hoạt bình
thường.
Còn trường hợp của bà vợ ông thì bả vì quá buồn rầu, lo lắng về bệnh tình
của người con trai nên sinh ra bệnh trầm cảm buồn rầu. Các thuốc mà bà
nhà đang uống cũng tốt, nhưng hiện nay có một số thuốc về trầm cảm công
hiệu hơn như Prozac, Zoloft, Celexa, Effexor.. ông có thể xin bác sĩ thay
đổi , có khi lại mau lành hơn. Đồng thời bà nhà cũng cần được khuyên nhủ,
hỗ trợ, được giải thích là bệnh của anh con trai có thể chữa được, để bả
khỏi tuyệt vọng.
Chúc ông và gia đình ta mau trở lại bình thường.

Bà Hồ Trang Đài, 57 tuổi ở Huế
Chúng tôi xin tóm tắt lại bệnh tình của bà rồi góp ý kiến:
Bà bị cao huyết áp từ hai năm. Đo huyết áp thì lúc cao lúc thấp: có khi là
170/ 140 có khi chỉ 140/ 90, nghĩa là nó muốn cao thì cao, muốn thấp thì
thấp, không có con số cao bình thường
Có người nói bà cao huyết áp vì ở vào tuổi tiền mãn kinh. Nhưng bà thấy là
khi có nhiều suy nghĩ thì huyết áp tăng. Đã thử nghiệm về máu và nước
tiểu, kết quả đều tốt.
Bà đã dùng một vài loại thuốc nhưng chỉ uống một thời gian rồi bỏ.
Bà hỏi là muốn đi học thì có sao không, vì bà sợ nếu không học thì sau này
khi lớn tuổi có thể bị lãng trí.
Xin thảo luận và góp ý với bà Trang Đài:
Cao huyết áp là một bệnh rất thông thường, mà tới trên 90% không biết rõ
nguyên nhân. Có thể là do di truyền, do ảnh hưởng nếp sống từng cá nhân
như thói quen dinh dưỡng, căng thẳng tâm thần, béo mập...Cao huyết áp
cũng có thể do một số bệnh của cơ thể gây ra như bệnh về thận, bệnh tuyến
giáp, bệnh hẹp động mạch chủ coarctation aorta; do uống nhiều rượu, do
uống thuốc ngừa thai, thuốc có chất steroid,bạch phiến hoặc cam
thảo.licorice. Bệnh diễn biến rất âm thầm, đôi khi bệnh nhân thấy chóng
mặt, nhức đấu , bốc nóng hỏa trên mặt, mệt mỏi. Nhiều người chỉ biết có
bệnh khi có biến chứng trầm trọng như tai biến động mạch não, cơn đột
tim.
Trường hợp của bà, theo bà thì huyết áp chỉ cao khi bà suy nghĩ, vậy thì
nguyên nhân là do căng thẳng tâm thần. Bà có uống thuốc, nhưng chỉ một
thời gian là bỏ vì bà đo máu thấy không cao.
Theo tôi nghĩ, thì bà cũng không cần uống thuốc, mà cần tránh những suy
tư, những phiền muộn nó làm xáo trộn tâm tình của bà. Vì khoa học đã
chứng minh là khi mình bị stress như vậy thì cơ thể sẽ tiết ra một số kích
thích tố, một số hóa chất làm thay đổi nhịp sinh hoạt thường lệ của các bộ

