intTypePromotion=4

sam walton & wal mart-cuộc đời kinh doanh tại mỹ: phần 2

Chia sẻ: Phạm Hồng Cẩm | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:168

0
20
lượt xem
4
download

sam walton & wal mart-cuộc đời kinh doanh tại mỹ: phần 2

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Ở phần 2 của cuốn sách "khởi nghiệp ngay!" tác giả viết về những bài học kinh nghiệm của doanh nhân sam walton trong hoạt động kinh doanh như: cách đối mặt với cạnh tranh, xây dựng mối quan hệ với đối tác, cách mở rộng phạm vi kinh doanh... và 10 nguyên tắc để điều hành một công ty thành đạt.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: sam walton & wal mart-cuộc đời kinh doanh tại mỹ: phần 2

Tỉnh táo cân nhắc<br /> “N...à...y..., Maggie” Sam gào lên từ cabin chiếc xe tải. “Lại...đây...với...tôi”.<br /> Từ trên cao, bạn của Sam, Royce Beall, chủ một siêu thị ở Jacksonville, bang<br /> Texas tủm tỉm: “Hãy nghe Sam kìa! To mồm quá”, ông nói: “Việc đó chả có<br /> ích gì, nhưng anh ấy cứ gào thét như vậy cả ngày”.<br /> ― Tạp chí Southpoint, tháng 2 năm 1990 ―<br /> Vào năm 1974, tôi phải thừa nhận rằng chúng tôi đã cảm thấy khá yên tâm<br /> về thành tựu của mình. Dù theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai thì chúng tôi cũng<br /> đã xây dựng được một loạt cửa hàng giảm giá trong vùng, với gần 100 cửa<br /> hàng Wal-Mart hoạt động trên khắp 8 bang. Chúng tôi có gần 170 triệu đô-la<br /> doanh thu, với trên 6 triệu đô-la lợi nhuận. Cổ phiếu đã được tách hai lần và<br /> công ty chúng tôi đã nổi bật trên thị trường chứng khoán New York. Đến<br /> nay, tất cả mọi người đều được chia lợi nhuận và vì thế, toàn bộ công ty đều<br /> vui mừng. Phố Wall đang tin tưởng vào chiến lược của chúng tôi và mặc cho<br /> bất cứ nghi ngờ nào mà ai đó có thể dựng lên về tôi, thì dường như mọi<br /> người vẫn nghĩ khá tốt về Ron Mayer và các thành viên còn lại trong ban<br /> quản lý của công ty chúng tôi. Ở tuổi 56, tôi đã hoàn toàn tự do, và trả hết<br /> sạch nợ nần. Tài sản của tôi lớn hơn nhiều so với những gì tôi mơ ước khi<br /> khởi sự kinh doanh bán lẻ. Con cái chúng tôi đã tốt nghiệp đại học và bắt<br /> đầu cuộc sống tự lập. Thực lòng tôi không nghĩ mình có thể còn mong muốn<br /> điều gì hơn nữa trên đời này.<br /> Nếu tôi đã tạo được ấn tượng rằng Wal-Mart đã chiếm phần lớn sức lực cạnh<br /> tranh của tôi trong nhiều năm qua, thì điều đó hoàn toàn không chính xác.<br /> Tôi vẫn đồng thời tiếp tục say mê theo đuổi những thú vui khác, chủ yếu là<br /> săn chim cút và chơi tennis, và tôi theo đuổi những đam mê này một cách rất<br /> say mê. Dường như rất nhiều doanh nhân ham mê chơi gôn hơn, nhưng tôi<br /> lại luôn cho rằng môn thể thao này hơi quá xa ở ngoại ô và mất quá nhiều<br /> <br /> thời gian, hơn nữa lại thực sự không mang tính thi đấu như tennis - anh biết<br /> đấy - một môn thể thao kiểu thắng - thua và phải đối đầu trực tiếp.<br /> HELEN WALTON:<br /> “Khi chúng tôi gặp nhau lần đầu, Sam đang chơi gôn nhưng anh ấy nổi<br /> khùng lên khi phạm lỗi. Một lần khi còn trong quân đội, anh ấy ra ngoài chơi<br /> gôn với một số sĩ quan, tôi nghĩ viên đại tá cũng đi cùng hôm đó. Sam đánh<br /> bóng đập vào cây. Điều đó khiến anh ấy nổi giận đến mức đập gẫy cây gậy<br /> chơi gôn vào thân cây. Hôm ấy, khi về đến nhà, anh ấy ném cây gậy xuống<br /> đất và nói: “Anh đã chơi gôn quá đủ rồi”. Sau đó, hầu như anh ấy chỉ chơi<br /> tennis”.<br /> Bất cứ khi nào bay đi đâu tôi cũng mang theo vợt và tôi luôn có bạn chơi<br /> cùng khi tới thăm thị trấn của họ. Vì lý do này nọ, tôi thích chơi vào khoảng<br /> gần trưa - khi mặt trời nóng nhất - tôi nghĩ lúc đó mình đang còn hăng hái.<br /> Tôi chơi tennis khá đều đặn từ khi chúng tôi chuyển đến Bentonville cho đến<br /> khoảng 2 năm trước, khi chân tôi không thể chạy được nữa.<br /> GEORGE BILLINGSTEY, BẠN CHƠI TENNIS CỦA SAM:<br /> “Trong khoảng 10 năm, Sam và tôi chơi tennis vào đúng giữa trưa, thường ở<br /> sân trong nhà anh ấy. Tôi nghĩ anh ấy thích chơi vào buổi trưa vì anh ấy<br /> không dám mơ đến việc lôi kéo cộng sự đi chơi trong giờ làm việc. Trên sân,<br /> anh ấy là một người chơi đua tranh quyết liệt nhất. Anh ấy nghiên cứu lối<br /> chơi của đối thủ và biết rõ điểm mạnh, điểm yếu của chúng tôi cũng như của<br /> bản thân. Nếu tôi đánh một cú bóng vào tầm tay đập của Sam thì đó hẳn sẽ là<br /> điểm dành cho Sam. Anh ấy sẽ đánh bóng về góc chéo phía tôi và thế là tôi<br /> sẽ đi đứt.<br /> Anh ấy thực sự yêu thích môn thể thao này. Anh ấy không bao giờ cho bạn<br /> một điểm, và cũng không bao giờ chịu từ bỏ. Song anh ấy cũng là một người<br /> <br /> công bằng. Đối với anh ấy, luật chơi tennis, luật chơi trong kinh doanh và<br /> luật chơi trong cuộc đời đều như nhau, và anh ấy tuân theo những luật chơi<br /> ấy. Mặc dù ganh đua là vậy, nhưng anh ấy cũng là một đối thủ tennis tuyệt<br /> vời, luôn luôn lịch thiệp cả khi thắng lẫn khi thua. Nếu thua, anh ấy sẽ nói:<br /> “Tôi chỉ không gặp may hôm nay, nhưng anh thì đã chơi rất điêu luyện”.<br /> LORETTA BOSS PARKER, MỘT PHÓ CHỦ TỊCH NỔI TIẾNG VỀ MÔN<br /> TENNIS:<br /> “Nếu ông Walton đi công tác, và muốn hẹn bạn chơi tennis, thì ý tưởng của<br /> ông là đánh điện cho bộ phận hàng không của chúng tôi khi ông ấy vừa hạ<br /> cánh vài phút và nhờ họ gọi điện cho tôi về giờ hẹn. Tôi sẽ nhận điện vào lúc<br /> 11 giờ, tìm cho ông ấy một bạn chơi và trận đấu sẽ diễn ra vào buổi trưa”.<br /> Vì vậy, tennis đã trở thành môn thể thao mang tính cạnh tranh, có tổ chức và<br /> rèn luyện thân thể của tôi. Song niềm say mê thực sự của tôi ngoài Wal-Mart<br /> vẫn là săn chim. Tôi phải nói rằng đó là niềm đam mê, là lạc thú của chúng<br /> tôi. Tôi yêu thích nó đến nỗi tôi đã biến nó thành một phần trong phong cách<br /> kinh doanh của tôi ngay từ đầu.<br /> Tôi chưa bao giờ say mê săn chim cút như vậy cho tới khi gặp cha của<br /> Helen, một người quan niệm hết sức nghiêm túc về môn thể thao này. Bất cứ<br /> khi nào ở Claremore, tôi đều thích ra ngoài và đi săn cùng ngài Robson và<br /> các anh trai của Helen, Frank và Nick. Cha của Helen và tôi đều bắn tốt trên<br /> mức trung bình và chúng tôi khá ganh đua trong khi đi săn.<br /> Như đã đề cập, Bentonville cuốn hút tôi vì tôi có thể đi săn chim trong mùa<br /> cút tại cả bốn bang. Vì vậy, trong suốt mùa săn, hàng ngày tôi thường khởi<br /> hành khoảng từ 3 đến 4 giờ chiều và ra ngoài đi săn khoảng vài tiếng. Tôi có<br /> một chiếc xe đi săn cũ. Tôi mang theo chó và tìm một trang trại hoặc trại<br /> nuôi gia súc nơi mình muốn săn. Tôi đã sớm học được cách tốt nhất để được<br /> mời trở lại là đến xin phép và mời chủ nhà một hộp bánh sôcôla đào của cửa<br /> <br /> hàng, hoặc nếu chủ nhà thấy thích hơn thì mời họ cùng tham gia. Tôi thường<br /> đi săn trên các khu đồi và thung lũng quanh đây.<br /> JOHN WALTON:<br /> “Cho tới khi cha tôi tới tuổi lục tuần, tôi thực sự đã phải rất cố gắng mới có<br /> thể theo kịp ông. Tôi nghĩ mình có thể lực khá tốt, song tôi thường có xu<br /> hướng chỉ đi cùng, coi mọi chuyện thật đơn giản, nhẹ nhàng và thưởng<br /> ngoạn không gian ngoài trời. Khi tôi quay trở lại thì y như rằng cha tôi đã<br /> mất hút. Ông ấy đi săn chẳng khác gì Sherman hành quân qua Georgia”.<br /> Khi xin phép được săn trên đất của ai, tôi luôn tự giới thiệu là Sam Walton,<br /> chủ một loạt cửa hàng trong khu phố ở Bentonville, và tôi nhận thấy điều đó<br /> thực sự có ích cho công việc kinh doanh của mình. Khi những người ở trang<br /> trại này xuống thị trấn mua sắm, họ thường mua hàng của người đã đi săn<br /> trên đất họ và mang kẹo đến cho họ. Tôi vẫn gặp nhiều người kể rằng cha<br /> của họ vẫn nhớ đến tôi, người đến săn trên đất của họ ngày nào. Khi tôi bắt<br /> đầu mở rộng công việc kinh doanh và phải đi lại nhiều hơn, tôi mang theo<br /> chó lên máy bay, nhờ đó tôi có thể đi săn giữa các chuyến đi thăm cửa hàng.<br /> Tôi đã có nhiều khoảng thời gian thú vị với những chú chó này trên đường.<br /> Thường thường, tôi cho chúng ngủ trong thùng xe, nhưng nếu là con Roy,<br /> một chú chó thực ra giống chó cảnh hơn là chó săn chim, thì tôi sẽ cho nó<br /> ngủ cùng phòng - tôi nghĩ những người trong nhà nghỉ không hề biết việc<br /> này. Một lần nó vật lộn với một con chồn hôi, thậm chí tôi vẫn còn cảm thấy<br /> ngượng khi nghĩ đến việc người thuê xe sau tôi sẽ nghĩ điều gì đã xảy ra<br /> trong chiếc xe đó. Tôi túm chân sau nó và thả ngập nửa người nó trong hồ để<br /> cố làm sạch mùi, nhưng chợt nhận ra rằng không thể dễ dàng rửa sạch mùi<br /> chồn hôi khỏi lông chó.<br /> Roy có lẽ là con chó săn chim được đánh giá quá cao. Nó chẳng hề giống<br /> chó săn chút nào, khi thấy con mồi nó sẽ chỉ đứng hếch mõm lên ngửi và chỉ<br /> <br /> cho tôi những chú thỏ. Nhưng các cộng sự và khách hàng lại rất thích đi dạo<br /> với nó trong cửa hàng. Khi chúng tôi đặt tên và ảnh nó trên thức ăn dành cho<br /> chó mang nhãn hiệu riêng của Wal-Mart, thì chúng tôi đã bán được hàng tấn<br /> hàng. Một điều nữa rất khác thường về Roy là: nó là con chó chơi tennis khá<br /> hay. Nó thường đi theo tôi tới sân tennis và nằm chờ ở đó, mỗi khi bóng bay<br /> ra ngoài sân, ra ngoài hàng rào hay bất cứ đâu là y như rằng nó sẽ chạy rượt<br /> theo quả bóng bằng được và mang bóng về cho tôi.<br /> Điều khiến tôi thực sự cảm thấy thích đi săn là việc sắp xếp và huấn luyện<br /> chó. Bạn phải tạo mối quan hệ thân mật với chúng. Bạn phải khuyến khích<br /> chúng và rồi chúng sẽ làm việc cùng bạn khá tốt.<br /> TRÍCH LỜI SAM ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ SOUTHPOINT, THÁNG<br /> 2/1990:<br /> “George! Lại...đây...với...tao! Mày sắp bắt được rồi đấy, George” - Sam gào<br /> lên. Sau đó, quay lại nói với một người bạn đồng hành: “Tôi nghĩ George có<br /> thể là một tay săn giỏi. Khi đi săn, nó rất thính và cứ chạy đi chạy lại. Nó<br /> hành động như thể biết rõ mình đang làm gì. Có thể nó không biết, nhưng nó<br /> làm như thể là nó biết. Nó chạy theo sau những con chó khác và đó chỉ là<br /> bản năng đơn thuần. Mỗi con chó của tôi cần phải có một số bản năng nhất<br /> định”.<br /> Tôi thấy tự hào vì có thể tự huấn luyện chó của mình, tôi chưa từng thuê<br /> huấn luyện viên dạy chó như một vài người bạn ở nông thôn của tôi. Tôi<br /> thích tự tay chọn ra những chú chó săn con lông xù hay chó săn chỉ điểm và<br /> chơi với chúng, kéo chúng chạy vòng quanh, dạy dỗ chúng, quát tháo chúng<br /> và tỏ ra kiên nhẫn với chúng. Những chú chó con này phải học cách tìm<br /> chim, sau đó phải học cách giữ chim để đợi chủ đến. Tôi cũng có vài con chó<br /> không thể huấn luyện được và ông Robson lại rất giỏi sửa những lỗi trong<br /> việc huấn luyện chó của tôi. Ông không thích gì hơn là được đem một số con<br /> chó vụng về của tôi về, dạy dỗ chúng và sau đó đem trả lại cho tôi.<br /> <br />
ANTS
ANTS

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản