TRĂN TRỞ HÀNH VI ỨNG XỬ CỦA DOANH NHÂN
Gần đây nhiều người tiền và thành lập doanh nghiệp riêng nghiễm nhiên h
được gọi một cái tên “Doanh nhân” một từ mà mọi người khá kính nể vì i
tiền, vì tri thức và cquan hệ xã hội của nó. Thế nhưng vẫn còn vàn cái
chúng ta gọi đơn giản văn hóa ứng xử, văn hóa cuộc sống, văn hóa kinh doanh
vẫn còn rất thiếu hụt các doanh nhân ngày nay. Tôi đã đọc rất nhiều bài viết ca
ngợi các doanh nhân nhưng tôi ít thấy bài viết chỉ ra những mặt còn yếu kém
phải khắc phục để doanh nhân ngày càng trnên hoàn thiện hơn, đẹp n trong
mắt mọi người. Với bài viết này, tôi hy vọng doanh nhân ngày nay trong tương
lai smột văn hóa ngang tầm với tri thức cũng như túi tiền của họ. Văn hóa đó
gì? Đó đơn giản là văn hóa ứng xử, văn hóa trong lời nói và hành vi trong
cuộc sống thực tế đang diễn ra hàng ngày nơi công cộng.
1. Doanh nhân ơi chúng tôi không phải nhân viên của anh!
Mấy ngày nghloay hoay nhà dọn dẹp nhà cửa, rồi nấu nấu nướng nướng chẳng
đưa mấy nhóc đi chơi đâu được. Hôm nay đã ngày cuối cùng trong dịp nghỉ lễ,
mấy nhóc cđòi mẹ cho đi công viên, nghe ti than điếc tai quá tôi đành miễn
cưỡng cho tụi nó đi chơi. Gần nhà là Thảo Cầm Viên nên tôi quyết định cho chúng
ra đó chơi. Ngày lễ khác, khu vui chơi cho trcon đông nghìn nghịt. Chen mãi
mới mua được vé để chơi trò chơi, bán ngày thường còn tươi cười m nay
chắc đông khách quá nên mặt mày khó đăm đăm. Trò chơi o cũng đông, khách
hàng chen lấn nhau mà nói chính xác người lớn chen đằng người lớn, trẻ con
chen đằng trẻ con. Tôi thầm nghĩ ngay cả khi những bậc cha chú còn chẳng biết
trật tự, nhường nhịn thì sao con trthể nhìn học tập được. Đứng cạnh tôi là
hai vợ chồng trẻ, trong lúc cho con đi đu quay thì anh chng nói chuyện điện thoại
suốt bằng một giọng oang oang chẳng thèm đý gì tới người xung quanh. Nghe
chị vợ buôn với những người khách khác chồng là doanh nhân, đang phải đấu thầu
xây dựng một dự án lớn nên đưa con đi chơi mà cũng chẳng yên thân cphone
suốt. Tôi bắt gặp không ít ánh mắt tỏ ra thán phục vợ chồng trẻ mà m ăn giỏi
nhưng bên cạnh đấy cũng không ít ánh mắt khó chịu vì cách nói chuyện lớn tiếng
chẳng quan m đến ai của anh chồng kia. Chúng tôi tới công viên để vui chơi
thư giãn chkhông phi để nghe câu chuyện đấu thầu của doanh nhân. “Doanh
nhân ơi chúng tôi không phải là nhân viên của anh mà phải đây để nghe
những gì anh nói”, tôi tin rất nhiều người đang phải chịu đựng giọng nói oang
oang của doanh nhân kia muốn lên tiếng như vậy.
2. Doanh nhân ơi hãy tạo việc làm cho tôi.
Mấy mẹ con đi chơi một hồi, chóng mặt v sự đông đúc, điều hành một cách
không hp của người kinh doanh và không biết thứ tự của khách hàng, tôi mua
mấy lon nước rồi ngồi ghế đá nghỉ. Đối diện chúng tôi là hai anh ăn mặc rất lịch
sự, điện thoại di động toàn hàng mắc tiền, nghe u chuyện hai anh nói với nhau
tôi biết lại gặp hai doanh nhân. Cách họ nói chuyện rất lịch sự khiến tôi mừng và
nghĩ Không phải ai cũng tệ như anh doanh nhân vừa nãy”. Tôi cũng chẳng để ý
đến câu chuyện của hai anh doanh nhân này nữa mà mải chơi đùa với hai con.
Bỗng tôi giật bắn người vì nghe tiếng xoẹt rồi nước đá đâu bắn cả lên mặt, hoàn
hồn mới hiểu ra một trong hai anh doanh nhân kia uống cafe đựng trong ly nhựa
xong đã ném cái ly còn đá ra giữa đường đi không ngờ nắp của ly cafe bung ra làm
đá văng tung tóe. Tôi không thngờ hai anh doanh nhân đó còn cười khoái chí vì
scố đó. Ngay bên cạnh chỗ hai anh ngồi ch vài bước, một chú chim cánh cụt
bằng sứ do công viên đặt đang đứng miệng rất xinh xắn để chờ du khách bỏ c
vô. “Doanh nhân ơi hãy tạo việc làm cho chúng tôi” tôi nghe đâu đó những chú
chim cánh ct lên tiếng. Doanh nhân ơi nếu như c anh còn không biết việc gì
phải làm thì m sao các anh thđiều hành cmột bộ máy hoạt động? Nếu các
anh còn không đi đầu m gương cho những việc phải m nơi công cộng thì
sao các anh có thbắt người lao động phải tự giác trong công việc khi không
anh văn phòng? Tôi thấy buồn vì sao những nguyên đơn giản vậy mà doanh
nhân cũng không hiểu.
3. Làm sao để "Con sâu không làm rầu nồi canh"?
Tôi biết không phải tất cả doanh nhân đều vậy nhưng tôi tin còn rất nhiều doanh
nhân cuộc sống hai mặt như thế. Khi công ty, trước mặt đối tác, trước mặt
nhân viên có lẽ họ là những nời ăn mặc bảnh bao, lịch lãm và ga lăng nhưng đối
với gia đình những người đã quá hiểu họ để chẳng còn phải xấu hổ hay chốn
công cộng khi chẳng ai biết mình phải để ý xây dựng hình ảnh thì liệu họ
còn ứng xử và có hành vi văn hóa như mọi khi không? Cá nhân tôi nghĩ đã có một
câu nói của danh nhân mà tôi rất thích “Thói quen tạo nên hành động, hành
động tạo nên tính cách, tính cách tạo nên sphận” Đúng vậy, thói quen stạo
nên hành động, vậy các doanh nhân ơi tại sao chúng ta không cố gắng để ch
những thói quen tốt tồn tại và tạo nên những hành động lịch sự, có văn hóa. Tôi rất
đau lòng khi những doanh nhân như trên tr thành “con u m rầu nồi canh”.
Tôi thật lòng hy vọng và mong muốn các doanh nhân không những trí tuđẹp
còn cmột tâm hồn đẹp để góp phần Tôi nghĩ điều này cũng sẽ ảnh hưởng
lớn đến việc cải thiện môi trường sống, môi trường giáo dục của chúng ta. Con trẻ
là tầng lớp nhạy cảm nhất và dbị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh nhất. Vì
vậy những i công cộng, những khu vui chơi của trẻ nhỏ chúng ta, nhất là
những doanh nhân hãy cgắng cử xthật đẹp nhé! Hãy để con trnhìn thấy một
hội công bằng, trật tự văn hóa. Tôi tin con tr sẽ là những hạt giống tốt
nảy mầm thành những doanh nhân tương lai với một tầm trí tuệ cao hơn, hành vi
ứng xử văn hóa hơn và một tâm hồn đẹp n. Hãy cùng cgắng vì một thế giới
đẹp hơn các bạn nhé!