
Cảm ơn em, người yêu cũ số.....
Cảm ơn em, người yêu cũ số 1.
***
Em đã cho anh biết thế nào là tình đầu, thế nào là "nắm tay còn run", cái
thời đấy với anh giờ đây quá xa, y như chuyện ra hàng net dùng Yahoo
messenger, kể ra mà lũ nhóc cấp 2 không thể tin được. Tình yêu ngày đó
chỉ đơn giản là cùng nhau đạp xe đi dạo phố, tạt vào quán xá nho nhỏ.
Giận hờn rất đỗi trẻ con, những việc không đâu mà cũng không nhìn mặt
nhau cả tháng, học cùng lớp mà không ai nói với ai câu nào. Trẻ con, mơ
mộng, anh thậm chí nghĩ đến tương lai xa lắc xa lơ là đám cưới...
Nhưng chuyện yêu đương đâu như anh ngờ. Cảm ơn em trót rung rinh
với bạn anh, để lúc anh níu em thì em chạy, lúc em xin lỗi anh thì
anh hiên ngang bỏ đi không thèm nghe em giải thích, để em trở thành
người yêu cũ đầu tiên của anh.
Mộng mơ đầu đời vỡ nát. Từ sau đó với anh, Yêu chỉ đơn giản là giải trí,
là có cái để nhớ của thời trẻ trâu.

Cảm ơn em, người yêu cũ số 2.
Cảm ơn em vì em đã thoả mãn cái mục tiêu "yêu để giải trí" của anh. 2
đứa đã rất vui, rất nghịch, nhưng ngoài vui, nghịch ra, em chẳng để lại
trong anh cái gì, anh nhận ra anh không yêu em, nhưng cái mối quan hệ
người yêu đấy kéo dài cũng được vài tháng vì lí do anh đã chạm vào
được cơ thể em. Cái run run, thổn thức, hồi hộp, lo lắng của gã thanh
niên mới lớn ngự trị trong lòng anh, như một loại chất kích thích khiến
anh không rời xa em ngay được. Chỉ đến khi cái lí trí nó vùng lên, anh...
Chưa thích thành đàn ông, anh rời xa em. Và anh quên em sau 3 ngày.
Anh nhận ra một điều, anh không thể làm chuyện ấy với người anh
không yêu được.
Cảm ơn em đã giúp anh nhận ra anh vẫn là người có bản chất tốt, chẳng
qua quá ham chơi, ham nghịch và tò mò thôi.

Cảm ơn em, người yêu cũ số 3.
Trong những người yêu cũ mà anh còn nhớ được, anh phải phũ phàng
thừa nhận, em là mối tình nhạt nhất của anh. Ơ mà điều này em chắc
cũng đủ hiểu, vì em cũng còn nhớ gì về anh đâu. Thế mà lúc anh chinh
phục em, em đã tưởng anh yêu em nhiều lắm.
Cũng phải công nhận sau 2 mối tình đã qua, và một danh sách dài các cô
gái anh tán đổ nhưng không yêu lấy một ngày, thì anh bắt đầu có dáng
dấp của một cao thủ rồi. Anh đã có thể thể hiện tình cảm ra bên ngoài
nhiều hơn so với tình cảm thật trong lòng anh. Anh đã lừa được em, và
chia tay em ngay sau khi anh gặp được người yêu cũ số 4. Ơ thế tại sao
anh lại cảm ơn em?
Vì nhờ có em, anh mới nhận ra anh có tố chất như thế nào trong tình
trường, và thật dễ dàng như thế nào khi chinh phục một cô gái ở dưới
trình độ của anh. Như kiểu học lớp 10 về giải toán lớp 4 vậy.
Cảm ơn em, người "không yêu" cũ số 1.
Ngay khi anh nhận ra anh là cao thủ, anh đã vấp phải thất bại đau đớn
nhất trong đời của mình. Em quá khác so với những cô gái trước đó anh
gặp, em để lộ một vẻ mong manh yếu ớt trong tính cách, nhưng lại
"hoành tráng", mạnh mẽ bên ngoài. Và anh không ngờ, cái sự "hoành
tráng" bên ngoài mới là tính cách thật của em. Em còn cao thủ hơn anh
nữa.
Và đau nhất đối với anh, là sau khi giỡn anh chán, vứt anh như món đồ
chơi, em quay sang yêu bạn anh.

Nực cười, hình như anh có duyên biến người anh có tình cảm thành
người yêu của bạn thì phài. Anh mang nặng cảm giác bị phản bội. Anh
cảm ơn em, để anh nhận ra anh có chỗ yếu ớt, nhưng anh sẽ không bộc
lộ ra nữa đâu.
Sau lần đó, anh chính thức trở thành một hot boy với nụ cười toả nắng,
tính cách vui vẻ, yêu đời và cướp mất trái tim bao cô gái. Và không ai có
thể chạm vào cái chỗ đau mà anh cất kín.

Cảm ơn em, người yêu cũ số 4.
Ừ thì cứ gọi là số 4 đi, vì anh nhớ được em. Còn những người anh không
nhớ nổi, anh không đánh số.

