Không được gọi người yêu tao là "nó"!
Thế nhưng mà, càng cố rời xa anh, em lại càng nhn ra, đúng là KHÔNG
ANH TKHÔNG AI KHÁC...
Cũng như cái ngày đầu tiên khi em nhận lời yêu anh, bng một kiểu tỏ tình
quái dnhất, ban đầu em còn nganh chỉ đùa thôi...
***
12h đêm em cặm cụi nhắn tin cho anh:
- Dậy đi anh ơi! Dậy hát cho em nghe! Em nhớ anh lắm...Huhu...
Anh không rep, em trn trọc rồi cau có bấm số gọi anh. Số đin thoại anh em
chẳng thèm lưu trong máy, vì đơn giản là em đã lưu vào tận trong tim. Nhạc chờ
văng vẳng bên tai, đủ các thể loại, anh là thng hâm nhất em từng biết. Bốn bài
nhạc chờ chẳng bài nào liên quan đến nhau, và nếu ai đó nghĩ rằng nghe nhạc chờ
mà đoán được tính cách của chủ nhân số điện thoại thì gặp anh chỉ có nước đập
đầu vào tường hoặc là bẻ răng tự tử.
Ai đời cuộc thứ nhất đang phiêu vi flow chắc nịch "Lighter Eminem" thì cuộc
thhai trầm hẳn xuống với nhạc không lời "Kiss The Rain – Yiruma". Cuộc thứ ba
vừa nghe đã giật mình thon thót bi cái bài nhạc tiền chiến từ thờingoi đẻ ra
mẹ, đến cuộc thứ tư suýt sùi bọt mép vì đoạn cải lương réo rắt chất lừ chất nổ.
Em lăn lộn trên giường, đá chăn đạp gối. Ghét cái thói quen tắt chuông, tắt cả rung
rồi đáp điện thoại xuống cuối giường (nghe người ta bảo để điện thoại gần đầu thì
hại não) của anh. Vật vã mãi rồi cũng chìm được vào giấc ngủ lúc đã gần rạng
sáng, em vùi đầu vào cn, cuộn tròn như con mèo nhỏ.
Sáng ra bảnh mắt, anh gọi lại cho em, lè nhè:
- Đêm qua gọi anh gì đấy?
- Ưm...không...! - Em ngái nghậm hực trả lời.
- Không cái gì, thế dậy đê!
- Điên à? Hôm nay thứ mấy?
- Chnhật em ạ.
- Thế mấy giờ mà dy?
- 6h rồi, bình minh lên có con chim non hòa tiếng hót véo von rồi. Dậy!
- Im ngay cho bà ng!!!
Em gắt um lên, tắt máy, tắt hẳn nguồn, ném điện thoại sang một bên rồi lại lăn ra
ngủ tiếp. Hầu như hôm nào cũng vậy, hôm nào cũng có trò "chơi khăm" nhau.
Nhưng mà emu anh nhiều lắm.
Em với anh là một "cặp đôi hoàn cảnh"... Anh học năm thứ nhất, xa nhà, đủ thứ
m dvây quanh. Em lớp 12, cũng đang trong giai đoạn sáng ăn thấy thơ, nằm
ngủ mơ thấy sách. Được i trớ trêu là trong khi em ngập ngụa với bài vvà thi
thmà vẫn cố gắng quan tâm anh mọi cách, còn anh lúc nào cũng rảnh rỗi nhởn
nhơ mà đôi khi lại thờ ơ lạnh lẽo.
Bạn bè thy tội nghiệp em, nhiều lúc hao mòn vì nhng nghĩ suy, héo hắt trong
từng cử chỉ, ai cũng khuyên em nên dng lại trước khi tự tủi ập đến phá hoại bản
thân và khiến em tê liệt tinh thần. Em lại thuộc tuýp người cam chịu, thế nào cũng
vẫn bênh anh.
Em bảo anh còn trcon, nhận thức còn non hơn bọn chưa vị thành niên nhiều lắm.
Cũng có thể đấy là bn chất, nó ăn sâu vào con người rồi đâu phải dễ mà ngay lập
tức thay đổi được đâu. Bạn emn cổ lên cãi:
- Tao thấy nó ngơ ngơ chứ không phải ngây thơ.
- Không được gọi người yêu tao là "nó".
- Rồi. Nó nhất.
- Không được gọi người yêu tao là "nó"! – em gằn giọng.
- y điên à? Yên nghe tao nói.
- Ừ tao vẫn nghe, nhưng không được gọi người yêu tao là "nó".
- Tao lạy mày – thằng bạn em bắt đầu nổi cáu.
- Miễn lễ, bình thân đi.
- Thôi tao i thế này cho nhanh. Nó cũng có thể như mày vẫn mặc định: quá vô tư
trong sáng hiền lành thánh thiện như bóng điện, công tơ gì gì y. Nhưng cá nhân
tao thấy nó đơn thuần giống một quyển vở mới tinh vậy. Nếu mày có kiên nhẫn
viết được hết quyển, đến cuối trang, phang cbìa thãy tiếp tục, còn nếu không
chắc chắn...thì đừng vấy bẩn.
Tốn mực, tốn công...
- Tao sẽ cố... Nhưng không được gọi người yêu tao là "nó" – em dịu dàng h
giọng.
Thằng bạn trố mắt nhìn em kinh ngạc như thể em là sinh vật ngoài hành tinh vừa
hiện hình trước mặt. Nó lắc đầu, buông một câu bất lực: