intTypePromotion=1

Truyện ngắn MỘC MIÊN

Chia sẻ: Camp_1 Camp_1 | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:18

0
64
lượt xem
3
download

Truyện ngắn MỘC MIÊN

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Truyện đã viết xong đây nhé Mọi người đọc rồi cho cmt nhé. ^^ MỘC MIÊN _Nguyễn Hải Đăng_ 1.Tri kỉ “2 a.m. and the rain is falling Here we are at the crossroads once again” Tiếng nhạc chuông điện thoại của tôi vang lên,nhìn vào màn hình thây 1 số rất lạ, đúng hơn là rất lạ khi thấy đó không phải là mã số của Việt Nam.Mẹ ít khi cho tôi đi xe máy vào buổi tối vì sợ nguy hiểm. Còn cả món quà nữa chứ tí nữa thì tôi quên mất, trong đấy có cả phần...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Truyện ngắn MỘC MIÊN

  1. MỘC MIÊN Truyện đã viết xong đây nhé Mọi người đọc rồi cho cmt nhé. ^^ MỘC MIÊN _Nguyễn Hải Đăng_ 1.Tri kỉ “2 a.m. and the rain is falling Here we are at the crossroads once again” Tiếng nhạc chuông điện thoại của tôi vang lên,nhìn vào màn hình thây 1 số rất lạ, đúng hơn là rất lạ khi thấy đó không phải là mã số của Việt Nam. Do dự một hồi tôi bấm nút OK: _A lô! Ai vậy ạ? _Đăng à? Tớ đây, lâu bắt máy ghê, không nhận ra tớ à,hì hì – Bên kia trả lời cùng với một tiếng cười ấm áp. Một giọng nói quen thuộc với tôi. _A! cậu à…- tôi hơi bất ngờ một chút và tự nhiên thấy vui lạ thường. _Ừm , tớ đây, nhớ tớ không? Hì hì.- Lại cười , đúng là cậu ấy thật rồi, lúc nào cũng cười được, luôn vui tươi trong sáng. _Tất nhiên là nhớ rồi, nhớ chết đi được ấy chứ, hê hê.- tôi cũng cười ròn tan và như thấy chưa bao giờ được vui như thế ấy. … Đó là Mộc Miên-người bạn rất rất thân với tôi và tôi luôn coi cậu ấy là một người rất đặc biệt , hơn cả một người bạn thân. Mộc Miên, tôi thích cái tên cảu cậu ấy, mỗi lần đọc lên tôi lại cảm nhận được cái âm điệu nhẹ nhàng của
  2. nó, rất hay và dễ chịu, một giấc mơ giản dị mộc mạc cậu ấy đẹp một cách tao nhã và thanh lịch. Mộc Miên – một bông hoa gạo đỏ thắm luôn để lại ấn tượng trong lòng mỗ người với những kỉ niệm tuổi thơ, cũng như nụ cười như hoa của cậu ấy vậy. Một cái tên thật đẹp. Đấy cũng chính là cuộc gọi đầu tiên cho tôi kể từ khi cậu ấy đi du học ở Nga. Bọn tôi nói chuyện rồi kể cho nhau đủ thứ như những người mấy chục năm không gặp rồi ấy. Tôi lại nhớ lại cái tối hôm ấy, cái tối mà chúng tôi-những người bạn đã chơi thân với nhau rất thân thiết và có thể nói là những người tri kỉ- tôi, Mộc Miên, Ngọc Tuấn và Thu Thảo. Bọn tôi học cùng với nhau từ lớp 1 đến lớp 9. Khi lên lớp 10 bắt đầu chuyển sang cấp 3 thì tôi được vào lớp chọn A1 còn Miên, Tuấn ,Thảo cũng đã được vào lớp chọn nhưng là A2. Lúc ấy tôi khá là buồn vì phải học 1 mình 1 lớp. Thực sự không quá cách biệt khi A1 và A2 ngay sát cạnh nhau, chỉ cách nhau có 1 bức tường. Cứ giờ ra chơi là bọn tôi lại ra ghế đá ngồi nói chuyện rồi chém gió linh tinh đủ thứ trên đời. Và cứ thế thời gian trôi đi bộn tôi đã trở thành những tri kỉ luôn chia sẻ và giúp đỡ nhau cả trong học tập và trong cuộc sống. 2.Trung thu mưa-tối kỉ niệm. Nhìn đồng hồ đã gần 7 giờ tôi liền bảo Mẹ: _ Mẹ ơi, con sang nhà Mộc Miên đây, mai cậu ấy bay rồi. À mà con chắc về muộn Mẹ ạ.- tôi vừa nói vừ chạy ra ngoài lấy xe. Đang định lấy xe ra thì Mẹ vội gọi lại: _Này trời tối rồi đi xe đạp thôi, đi xe máy không an toàn đâu. Cầm cái ô đi mà che này, mà quên cầm quà à. Chỉ vội vội vàng vàng. Nhớ cho Mẹ gửi lời chúc Miên lên đường bình an , cả hỏi thăm bố mẹ nó nữa. _ Vâng con biết rồi. Con đi đây ạ. Mẹ lúc nào cũng thế,cũng là người luôn quan tâm chăm sóc tôi hết sức chu
  3. đáo như tôi vẫn còn là một đứa trẻ vậy. Tôi bị cận nên Mẹ ít khi cho tôi đi xe máy vào buổi tối vì sợ nguy hiểm. Còn cả món quà nữa chứ tí nữa thì tôi quên mất, trong đấy có cả phần Mẹ làm lại rất ý nghĩa nữa. May mà Mẹ nhắc. Bảo sao mà không vội cơ chứ, cái tối mà tôi đã đợi bao lâu rồi cơ mà. Một buổi tối thực sự đặc biệt và đáng nhớ, một buổi tối trung thu có mưa. Mưa, nó là dư âm còn còn sót lại của trận bão vừa mới đi qua. Tưởng chừng mọi kế hoạch mà bọn tôi đã chuẩn bị cho Mộc Miên sẽ không thực hiện được nhưng thật may mắn là trời chỉ còn mưa lất phất.. Chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ cho buổi tối hôm ấy từ khá lâu rồi, sau khi biết Miên sẽ sang Nga du học. Thực sự thì tôi ghét mưa, vừa đạp xe vừa che ô lại còn bị mưa nó vào kính nhìn rõ khó làm tôi thấy khó chịu cực kì. May mà món quà tôi đã gửi Tuấn cầm rồi không lại ướt hết thì xong. Tôi với Mộc Miên không cùng làng nhưng cũng không cách nhau xa mấy, tôi đi xe đạp tầm 10 phút thì tới nhà Miên. Vì tôi hẹn trước nên cậu ấy cũng chuẩn bị sẵn rồi. Vào nhà chào bà rồi xin phép cùng Miên đi chơi. Bà Miên hiền lắm , tôi Tuấn và Thảo vào chơi với bà suốt nhiều khi còn ăn cơm ở đó luôn. Bọn tôi cũng coi bà như bà mình vậy. Trước khi đi bà còn dặn tôi: _ bà giao cái Miên cho cháu đấy, 2 đứa đi chơi vui vẻ nhé.- bà móm mém cười , nụ cười phúc hậu. _vâng ạ, bà cứ yên tâm. Mà tí bọn cháu còn về phá cỗ trung trăng với bà nữa chứ. Tôi vừa nói vừa xoa xoa bàn tay bà. _Giờ bọn mình sang sân kho làng tớ rồi chờ Thảo với Tuấn luôn nhé. _Ok. Let’s go. Hì hì. Lại cười rồi lúc nào cũng thấy cười thôi, nhìn cái núm đồng tiền mà yêu thế không biết. Tôi cũng cười, tôi thì không có núm đồng tiền nhưng mà răng khểnh nên cười cũng duyên ấy chứ.
  4. Trời vẫn mưa lất phất , nhìn thấy đã bắt đầu tan mây và quang hơn nhưng mà vẫn chưa thấy trăng đâu cả. Trung thu gì mà chán đã mưa lại còn không có trăng. Mấy phút sau thì bọn tôi đến sân kho làng tôi. Hôm nay trung thu nên trong làng có tổ chức trung thu cho bọn trẻ con và trao giải cho những học sinh thi đỗ đại học, cao đẳng và học sinh giỏi các cấp. Năm nào cũng thế cứ vào ngày này là làng tôi lại đông vui nhôn nhịp hẳn lên. Mà thằng Tuấn với Thảo gì mà lâu thế không biết, gọi điện cũng không nghe máy. Nhìn bọn trẻ con vui chơi, ca hát, rước đèn mà vui quá. Thấy vậy Mộc Miên cũng ra chơi cùng bọn chúng trong lúc chờ Tuấn với Thảo. Cậu ấy luôn thích trẻ con và đã thi vào sư phạm, đễ được gần gũi và dạy dỗ bạn nhóc. Nhìn cậu ấy hồn nhiên y như lũ trẻ ấy vậy. Mộc Miên hôm nay mặc cái áo mà 4 đứa tôi tự thiết kế và đặt làm. Mà thực ra là cả 4 đứa thống nhất hôm nay sẽ mặc nó. Một cái áo mang phong cách rất teen. Bọn tôi chọn áo màu xanh nõn chuối, thực sự là chóe. Ngoài những hình thù ngộ nghĩnh thì áo đặc biệt ở chỗ là tên của chúng tôi được ghi ở sau lưng: Hải Đăng, Ngọc Tuấn, Thu Thảo, Mộc Miên và có một chữ S4 rất to.”S” là chữ cái đầu của từ smile. Bọn tôi luôn nói với nhau rằng trong bất cứ hoàn cảnh hay gặp khó khăn gì cũng phải mỉm cười vượt qua”Nụ cười là hệ thống chiếu sáng cho khuôn mặt, là hệ thống làm mát cái đầu và là hệ thống sưởi ấm trái tim”. Cũng chính bởi thế mà cậu ấy luôn cười, mọt nụ cười có nắng. Đang mải nhìn Miên chơi với lũ trẻ thì tôi nghe thấy tên mình trong nhà văn hóa,giật bắn cả người. Hóa ra là tôi được gọi vào để nhận phần thưởng học sinh đỗ đại học. Mặc cái áo như thế này thì làm sao mà lên nhận phần thưởng được đây. Đang tính về nhà lấy áo thì thấy Dũng vội lấy luôn cái áo sơ mi nó đang mặc mặc tạm. Lúc lên nhận phần thưởng nhìn thấy Mẹ và Miên đang ngồi dưới. Có lẽ Mẹ sợ tôi đi với Miên nên quên không ra nhận được. Mà tôi quên thật ấy chứ chỉ nghĩ răng hôm nay sẽ đi với Miên thôi. Đọc tên thằng Tuấn thấy nó vẫn
  5. chưa đến nên tôi nhận luôn cho nó. Cầm 2 cái phong bì trên tay mà thấy sung sướng. Bên dưới thì Miên với Mẹ đang nói chuyện, thấy Miên cứ dạ rồi vâng ạ, chắc là Mẹ tôi đang dặn dò cái gì. Mộc Miên cũng sang nhà tôi chơi suốt rồi ăn cơm với số lần cũng không thể đếm được nên Mẹ tôi cũng quý cậu ấy lắm. Thỉnh thoảng Miên nhìn tôi giơ ngón tay cái nên ra hiệu good good rồi lại cười một cái. Nhận xong tôi trả áo Dũng và cùng Miên ra ngoài cho thoáng. Vừa ra đến cửa thì thằng Tuấn gọi điện hỏi: _mày đang ở đâu đấy? vừa tao quên điệ thoại ở nhà nên giờ mới về lấy. _Tao đag ở nhà văn hóa, thế mày với Thảo cứ tiến hành theo kế hoạch đi, tao đưa Miên đi ra chỗ này đã rồi tập trung sau. _Ừm.Ok. Tôi bóc 2 cái phong bì ra xem có bao nhiêu tiền thì thấy mỗi cái có 50K. Tuy không nhiều nhưng mục đích đông viên là chính. Vội khoe ngay với Miên: _Tèn tén ten, có 100k rồi giờ bon mình đi chơi và đi ăn kem và sẽ có điều bất ngờ cho cậu. _Thế Tuấn với Thảo đâu? _Thì bọn nó đang đi làm điều bất ngờ mà. Hì hì. _A! tạnh mưa rồi vui quá. Cậu ấy reo lên như một đứa trẻ. Thật may mắn khi mưa đã tạnh, trời quang hẳn và đã có trăng.Giờ mới thấy có chút không khí của trung thu. Trăng vẫn chưa lên cao, vẫn rất to và có màu y chang cái màu của chiếc bánh nướng mà Mẹ tôi mới mua. Mặt trăng đem nay sẽ là một chiếc bánh nướng đặc biệt. Nơi tôi đưa Miên đi chơi đó là trường cấp 3 của chúng tôi, ngôi trường để lại nhiều kỉ niêm đẹp đối với 4 đứa. Tôi nắm tay Miên đi qua các dãy hành lang qua những hàng cây trong trường. Tôi cố nắm lấy tay cậu ấy thật chặt để cậu ấy không thể rời xa tôi lúc
  6. này. Ngồi xuống chiếc ghế đá mà chúng tôi vẫn thường ngồi bên nhau mỗi giờ ra chơi. Tôi đã mượn sẵn bác bảo vệ chìa khóa lớp A2 –lớp mà Miên, Thảo, Tuấn đã học. Miên đi qua các dãy bàn khẽ lấy tay sờ sờ lên mặt bàn, lên những hình thù mà một thời bọn học sinh chúng tôi khắc hay viết lên ấy. Mặc dù khác lớp nhưng tôi vẫn biết 3 người họ ngồi chỗ nào. Vẫn chỗ ấy vẫn chỗ mà mỗi khi xin ra ngoài hay thầy cô bảo đi lấy đò hộ tôi vẫn nhìn vào. Không khí đang tĩnh lặng thì tự nhiên Miên lên bục giảng lấy tay cạch cạch vài cái ra hiệu, lại bệnh nghề nghiệp rồi; _Trò Đăng, mai cô phải rời xa nơi này rồi nên hát tặng cô 1 bài nào.- cậu ấy nheo mắt. _Cô cho em suy nghĩ cái chứ- tôi nheo mắt lại. Thực sự là từ bé đến giờ tôi có biết hát hò bao giờ đâu chứ, có hát thì cũng như vịt đực kêu quạc quạc. Nhưng không muốn làm cậu ấy mất vui nên tôi gượng gạo hát vậy. Tôi không biết hát nhưng nghe hát thì rất nhiều. Từ ngày lên cấp 3 trong list nhạc của tôi toàn nhạc Âu Mĩ, mạc dù tôi dốt Anh cực kì luôn. Tôi thích Westlife nhóm nhạc với những anh chàng bảnh trai và hát thì quá hay luôn. Suy nghĩ mấy phút tôi thấy trong cái hoàn cảnh này thì Queen of my heart là phù hợp nhất So here we stand In our secret place With a sound of the crowd So far away And you take my hand And it feels like home We both understand It's where we belong …
  7. Vừa hát mà tôi thấy ngượng quá chắc lúc ấy mặt tôi phải đỏ như quả cà chua mất. Thường thì chỉ có Mộc Miên là hát cho tôi nghe. Mà trong 4 đứa thì có mỗi Miên là hát hay nhất, Thảo cũng hát hay lắm. Cuối cùng thì cũng xong. Chắc cậu ấy phải buồn cười lắm. Nhưng mà lạ thay lần này cậu ấy không cười to mà chỉ tủm tỉm cười. Chắc là buồn cười quá nên không cười được nữa. _ dám cười tớ này.- Tôi vừa nói vừa lấy tay nghịch nghịch cái túm tóc của cậu ấy. Hôm nay cậu ấy buộc tóc, buộc kiểu mà người ta vẫn gọi là tóc đuôi gà. Tôi rât thích lấy tay rồi vuốt cái túm tóc đuôi gà ấy. Mà cũng chỉ có cậu ấy cho tôi vuốt mái tóc ấy chứ nghịch tóc Thảo thì coi chừng ngay đến cả Tuấn cũng chả bao giờ được nghịch tóc Thảo cả.Bon tôi đi dạo một lúc nữa rồi cũng đi ra. Ra ngoài cổng trường bon tôi đi ăn kem. Vẫn cái quán kem ấy, 3 năm cấp 3 cả 4 chúng tôi chỉ ăn ở mỗi quán này-quán của bác Mai, 4 đứa tôi thì bác đã nhẵn mặt rồi còn đâu. Nhiều khi ăn kem xong bon tôi còn nợ bác và dồn lại có khi lên đến cả trăm ngàn, hay là bọn tôi ăn 4 nhưng chỉ cần trả tiền 3 thôi. _ Sao hôm nay có 2 đứa? Tuấn với Thảo đâu? _Dạ, bọn cháu đánh lẻ mà bác, hì hì.- Miên nhanh nhảu trả lời. Tự nhiên tôi lại thấy vui vui vì câu trả lời ấy. Vừa ăn bọn tôi vừa nói chuyện với bác. Nhìn thấy bên đường có quán bán dong các thứ linh tinh tôi liền chạy ra xem. Trung thu có khác toàn là đò trẻ con:đèn lông, đèn ông sao, kiếm nhựa,súng nhựa rồi trống .đủ các loại. Nhìn thấy cái móc chìa khóa có hình con thỏ tôi liên mua để tặng Mộc Miên. Cậu ấy thích thỏ lắm, cậu ấy bảo thỏ nhanh nhẹn, hiền lành và các nhà biểu tượng học xem biểu tượng con thỏ là một thiên sứ.
  8. _Tặng cậu nè. _Đẹp quá! Thanks bạn tốt nhé. Bạn tốt,cậu ấy vẫn chỉ coi tôi là mọt người bạn tốt một người bạn thân còn tôi lại mong đợi nhiều hơn thế. _Giờ bọn mình đi ra chỗ đặc biệt mà Tuấn với Thảo đang đợi nhé. _Ừm…à hay là bọn mình đi lên nhà thờ Sặt chơi đi. Một lúc thôi, tớ chưa được vào đấy bao giờ cả. Năn nỉ ấy.- lâu lâu mới lại thấy Mộc Miên nhõng nhẽo thế này. _Ok baby. _Này thì baby- cậu ấy véo tay tôi một cái rõ đau. Hôm nay tôi muốn cậu ấy thực sự vui vẻ và thoải mái. Tôi gọi điện cho Thảo và Tuấn bảo mọi người đợi thêm 1 lát nữa. Chỉ tội 2 đứa chắc đang chuẩn bị cứ thấy líu tíu cả. Bọn tôi chào bác Mai và đạp xe đi đến nhà thờ. Nhà thờ cũng chỉ cách trường tôi có vài km chắc đi xe đạp tầm 25 phút. Tuy gần như thế nhưng ngay cả tôi cũng chưa bao giờ vào trong đấy cả chỉ thỉnh thoảng đi qua và lần nhìn bên ngoài. Bọn tôi không theo đạo với nhà thờ lại ở thi trấn không tiện đường đi học nên cũng ít khi lên đấy chơi. Ngồi sau xe Miên áp 1 bên má vào lưng tôi và tay ôm ngang eo. Biết diễn tả cái cảm xúc ấy thế nao nhỉ, có chút bối rối. Bọn tôi đã chơi với nhau lâu thế rồi và đi học cũng toàn đèo cậu ấy nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy ôm tôi. Tôi cảm nhận được nhịp đập của trái tim cậu ấy, hơi thở của cậu ấy đang phả vào lưng tôi. Tim tôi cũng đập nhanh, nhanh hơn bao giờ hết. Những ngày còn đi học cấp 3 tôi vẫn thường đến đón Miên đi học vì muốn đi cùng cậu ấy lại tiện đường nữa. Thường thì cậu ấy vẫn ngồi sau xe nhưng chưa bao giờ ôm cả mà giữa 2 đứa lại còn có cái cặp to đùng của cậu ấy nữa.Mà khiếp nhìn người mảnh mai thế mà đeo cái cặp rõ to. Cậu ấy chăm học lắm toàn thấy học là học chắc không
  9. có 3 đứa tôi hay rủ đi chơi thì cậu ấy thành mọt sách mất thôi. Vào những ngày mùa đông lạnh giá thì cậu ấy cũng chỉ cho 2 bàn tay vào trong túi áo khoác của tôi. Tôi chưa bao giờ thấy chúng tôi lại gần nhau như thế này. Hôm nay cậu ấy có thể giành riêng cho 4 đứa một buổi mà có lẽ là tôi và cậu ấy thì nhiều hơn là vì mấy hôm trước cậu ấy có buổi liên hoan cùng gia đình và bạn bè cùng lớp rồi. Tất nhiên là cậu ấy có gọi điện cho tôi nhưng tôi phải học vì không vào ngày cuối tuần nên không về được.(lúc ấy tôi đang học trên Hà Nội học đại học) còn Tuấn và Thảo cùng lớp với cả bọn nó vẫn ở nhà nên đã đến và giúp đỡ Miên rất nhiều. Đang đi thì cậu ấy bảo tôi hát nữa: _ Đăng ơi cậu hát tiếp đi, hát bài Beautiful in while ấy. Lại hát nữa ư, hôm nay cậu ấy chắc phải tâm trạng lắm đây lại còn bảo hát bài này nữa, thảo nào mà cậu ấy lại muốn đến nhà thờ, chẳng lẽ lại muốn lấy chồng rồi à..Tôi suy nghĩ linh tinh trong giây lát. _Hát á, vừa tớ hát rồi còn gì, tớ có biết hát đâu, cậu chả cười tớ còn gì nữa. _ Không cậu hát đi, hát không hay không bằng hay hát, không tớ dỗi về đấy.- cậu ấy lại véo tôi 1 cái , ui rõ đau. Hôm nay cậu ấy hành hạ tôi nốt buổi cuối hay sao ấy chứ mọi ngày có bao giờ thế đâu. Chắc véo yêu đấy mà. _ Được rồi, được rôi lắm chuyện quá người à, nhưng cậu phải hát cùng tớ đấy. _Ok người.hí hí. – cười híp cả mắt vào. Cứ luca nào nhìn thấy cậu ấy cười là tôi lại có bao nhiêu động lực hay quên đi mọi buồn bã, nó làm tôi có thêm tư tin. Mấy câu đầu thì tôi hát mà đúng hơn là đọc: Not sure if you know this but when we first met
  10. I got so nervous I couldn’t speak In that very moment I found the one and my life had found its missing piece Rồi đến đoạn điệp khúc thì 2 đứa cùng ngân nga: So as long as I live I’ll love you, will have and hold you You look so beautiful in white And from now til my very last breath This day I’ll cherish You look so beautiful in white tonight …. Tôi thích bài này cực và đã nghĩ sau này lấy vợ sẽ lấy bài này lam nhạc nền cho đám cưới của mình. Cậu ấy cũng thế , list nhạc của tôi và cậu ấy phải 1 nửa là giống nhau, bọn tôi vẫn thường lấy điện thoại của nhau nghe nhạc nghe chán lại đổi cho nhau. Vừa đạp xe vừa hát cũng mệt đứt hơi mà cậu ấy còn cười: _ Ha ha, cậu hát như vịt đực thật. hì hì. _Híc, đã bảo là không được chê cơ mà. Hì Thấy cậu ấy vui thế tôi cũng thấy vui lắm nhưng rồi lại chợt nghĩ từ mai sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười của cậu ấy nữa rồi. _ Thế cậu có về Việt Nam nữa không? –tôi hỏi có chút lưỡng lự. _ Có chứ, tớ nhất định phải về chứ, về còn lấy chồng Việt Nam chứ tớ không thích chồng tây đâu.hihi
  11. _Thật hả, thế mà lúc nào cậu cưới tớ sẽ…tớ sẽ… _ Sẽ làm sao hả người? _Tớ sẽ cướp cô dâu,haha. Tôi cười giòn tan còn cậu ấy thì đấm nhẹ vào lưng tôi, 2 đứa cười như Liên Xô trên đường. Tôi chỉ muốn giữ những khoảnh khắc như thế này mãi thôi. Trăng cũng đã lên khá cao tròn và sáng. Trung thu thật rồi. _Ôi trang hoàng và đẹp quá.- Miên reo lên, may mà hôm nay không giảng đạo không bọn tôi bị đuổi về ngay mất. Tôi cũng có cùng tâm trạng như Miên thực sự là rất trang hoàng. Lần đầu tiên chúng tôi được vào bên trong nhà thờ. Miên và tôi đi loanh quanh trong nhà thờ, mọi thứ đều lộng lẫy. Bọn tôi không theo đạo nhưng cũng cầu nguyện, hi vọng những điều tôi và Miên cầu nguyện sẽ thành hiện thực. Ngày trước xem phim có cảnh đôi vợ chồng cưới nhau vào trong nhà thờ được cha đọc lời thề và 2 vợ chồng nói câu “ con đồng ý”. Kể mà mình với Miên sau này cũng như thế nhỉ. Tự nhiên ôi nghĩ linh tinh rồi cười tủm tỉm. Đang trong nhà thờ thì Tuấn giục về,nhìn đòng hồ mà đã gần 10 giờ rồi. Sao nhanh quá vậy, tôi và Miên cũng không ở lại lâu rồi lây xe ra về. Đúng là thị trấn có khác trung thu mà họ tổ chức khá là hoành tráng. Đi dọc đương thấy mấy cái rạp liền, bọn trẻ con cầm đèn ông sao múa hát nối đuôi nhau đi rước. Vui thật! Đang đi 2 đứa gặp còn gặp 1 đoàn múa lân nữa. Bị mấy ông Ngộ Không với Bát Giới chắn đường làm 2 đứa phải dắt xe đi bộ 1 đoạn. Nhất là cái người đóng là ông Bát Giới cứ len vào trêu Mộc Miên làm cậu ấy đỏ cả mặt tôi thì cứ đẩy đẩy ra. Nhìn đoàn người đi nối đuôi nhau đẹp thật. Hôm liên hoan tôi đi học đại học thì Miên là người bên tôi lâu nhất còn hôm nay khi Miên sắp sang Nga thì tôi lại là người bên cậu ấy lâu nhất. Tôi biết Miên sẽ đi sang Nga cũng chính và hôm ấy. Nhưng Thảo là người cho tôi biết, Thảo bảo cậu ấy định dấu mọi
  12. người cho đến khi cậu ấy bay. Cả tôi ,Tuấn, Thảo và Miên đều đỗ vào trường mà chúng tôi dự thi. Tuấn nó đỗ vào Học viện Hậu cần bởi nó muốn sau này thành một chiến sĩ và học tập thì cần đến kinh tế gia đình. Thảo thì đỗ vào Học viện An ninh bởi Thảo luôn mong được như bố Thảo-1 chiến sĩ công an. Còn lẽ ra Miên sẽ trở thành một cô giáo khi cậu ấy đỗ vào Đh sư phạm Hà Nội. Cậu ấy thích dạy học vậy mà..Còn tôi vào được Học Viện Tài Chính và luôn mong sau này sẽ làm một kiểm toán viên thật giỏi.Mấy ngày đầu học đại học thực sự là chán, nhớ nhà, nhớ Mẹ. Hàng ngày tôi vẫn nhắn tin và gọi điện cho cậu ấy, cũng muốn an ủi cậu ấy, chắc phải đi sang nơi đất khách quê người buồn lắm. Cậu ấy cũng bất ngờ khi bố mẹ cậu ấy muốn cậu ấy sang bên Nga học. Bố mẹ cậu ấy đã làm ăn sinh sống bên Nga cung khá lâu rồi nên muốn cậu ấy sang để tiện chăm sóc. Thảo và Tuấn vẫn chưa phải nhập học nên hàng ngày bọn nó vẫn sang chơi với Mộc Miên và giúp đỡ cậu ấy chuẩn bị. Nhiều lúc Tuấn nó gọi điện kể nể hôm nay bọn tao đi chơi ở đây,ở kia mà phát ghen tị. Cũng may còn có 2 đứa ở nhà chơi với Miên không thì chắc cậu ấy cũng buồn mà phát ốm mất. Về đến chỗ hẹn Thảo và Tuấn cứ ghắt gỏng là đi đâu mà lâu về. Tôi với Miên chỉ cười không lại bị một anh bộ đội với 1 nữ công an hỏi tội thì mệt lắm. Chỗ hẹn mà chúng tôi gặp nhau là trường cấp 2, ngôi trường để lại nhiều kỉ niêm vui nhất cho 4 đứa khi học cùng nhau và còn ngồi cùng bàn suốt 4 năm. _1..2..3 bắt đầu- Thảo bảo Tuấn _Tèn tén ten.- Tuấn bật điên. _Oa ! Đẹp quá!- cả tôi và Miên đều bất ngờ. Hóa ra đây là những thứ mà 2 đứa nó đã chuẩn bị từ tối. Đẹp lung linh. Hệ
  13. thống đèn được bọn nó trang trí quanh 1 cái cây- cây kỉ niêm của chúng tôi- cây phượng vĩ. S4 –đó chính là hình mà bọn nó đã làm từ những chiếc đèn nháy. Smile, smile luôn là khẩu hiệu của 4 đứa Bọn tôi có dải 1 chiếc bạt đẻ làm nơi tổ chức. Thực ra là có tới 2 chiếc được chồng lên nhau vì trời mới mưa xong nên sợ nền bê tông vẫn còn hơi ẩm. 18 ngọn nến tượng trunwng cho tuổi của 4 đứa-tuổi 18 cái tuổi bắt đàu với những ngã rẽ của cuộc đời khi mỗi đứa một nơi. Những ngọn nến lung linh hòa vào ánh trăng tạo nên một không khí thật đầm ấm và lãng mạn. Để có đươc không gian này Tuấn đã phải xin phép bác bảo vệ từ mấy hôm trước rồi.Tất nhiên là bác cho mượn ngay bởi bác ở làng tôi và cũng dễ tính nữa. Đồ ăn đò uống cũng được bọn nó chuẩn bị đầy đủ cả. Lẽ ra chúng tôi có ý định làm một cái trại nhỏ bên cây phượng này nhưng do mấy hôm có mưa nên không thực hiện được . Nhưng thế này cũng đã vui lắm rồi. _Mà Đăng, quà của tớ đâu rồi, hôm nọ Tuấn với Thảo có quà rồi ấy, Tuấn Thảo nhỉ?hihi- Vừa nói lại còn vừa nháy mắt với 2 đứa kia cơ chứ nhìn mà thấy ”ghét” lẽ ra phải để tự mình nói mới đúng. Đang định nói thì Tuấn nhanh nhảu: _ Đây đây, quà thằng Đăng tặng nàng đây, nó mà quên thì chắc đêm nay trăng không mọc đâu.hehe _Đúng đấy chưa gì nàng đã lo rồi.- Lại còn được cả Thảo nữa 2 đứa này đúng là một cặp trời sinh vừa nói vùa cười khúc khích làm mình hơi đỏ mặt. Ngay cả Tuấn với Thảo cũng không biết tôi tặng quà gì cho Miên nên bọn nó cứ đòi Miên bóc quà ngay. _Ồ ồ,đẹp quá!- 2 đứa thốt lên. Trong đấy có 3 thứ mà tôi tặng Miên. Đó là đồng tiền may mắn mà tôi mua từ đợt thăm chùa Bái Đính với Bố Mẹ. Nó là đòng tiền nhỏ nhỏ như đồng xu
  14. có khắc 2 mặt, 1 mặt là hình của Quan Âm và mặt kia là hình con gà,do bọn tôi tuổi gà. Cái thứ 2 là một chiếc chuông gió làm bằng gốm tôi mua ở Bát Tràng. Tôi biết Miên rất thích chuông gió , cậu ấy thích nghe tiếng leng kenglng keng của nó, nhẹ nhàng trầm bổng. Nhiều lúc tôi thấy cậu ấy cũng như chiếc chuông gió khi có gió thì kêu leng keng, leng keng không có gió thì luôn im lặng, cậu ấy cũng thế lúc bên bạn bè luôn cười nói vui vẻ nhưng những lúc một mình tôi biết cậu ấy có nhiều tâm sự lắm. Tôi cố tình chọn chiếc chuông gió có hình mặt cười để cậu ấy luôn cười như nó vậy. Món quà thứ 3, món quà có ý nghĩa nhất đó chính là một chiếc khăn len. Tôi biết bên Nga lạnh lắm! tôi không phải là người đan nó mà là Mẹ tôi nhưng tôi đã đi chọn len và nhờ Mẹ làm. Chiếc khăn có 4 màu khác nhau: đỏ, trắng, tím và vàng. Tôi cố ý chọn 4 màu ấy bởi nó là đại diện cho 4 đứa. 3 màu trắng tím và vàng được đan song song nhau và màu đỏ tôi bảo Mẹ đan thành chử MỘC MIÊN – một bông hoa gạo đỏ thắm trên nền màu của tình bạn. Chiếc khăn thực sự rât đẹp mỗi mũi đan rất đều nhau chứa cả tình cảm của Mẹ trong đó. _Cảm ơn Đăng nhé, món quà thật đẹp, hôm nay tớ rất vui- Miên quay sang nhìn tôi. _Hì hì. Chúng mình là bạn tốt mà. _Ok,ok kết thúc màn tặng quà tại đây có ai nhớ còn điều gì đặc biệt không nào- Tuấn nói. _Thì Hôm nay là Trung thu- Thảo. _Trời ! cũng đặc biệt đấy nhưng đặc biệt với 4 đứa ình cơ mà.- Tuấn 3 đứa tôi suy nghĩ mãi mà không biết Tuấn nó nói đến cái gì, thấy thế nó mới bảo: _Chán mấy người lắm, hồi lớp 9 bọn mình chả chôn 4 cái chai ghi ước mơ của 4 đứa ở gốc cây phượng này còn gì. Nhớ không?
  15. _Nhớ rồi nhớ rồi,hê hê. _Giờ đứa nào cũng đều đỗ đại học rồi đào lên xem đi. Ok? Nhìn nét mặt của Miên có chút buồn tôi liền bảo Tuấn: _ thôi thôi,chờ sau này đi làm có nghề nghiệp đàng hoàng hãng hay.-Tôi ra hiệu cho Tuấn. _Ừm được rồi khi nào đi làm thì quay lại xem sau. _Nhất trí- 3 đứa tôi đòng thanh. Tôi biết thừa trong cái chai ây bọn nó ghi gì, nhưng Miên khi sang Nga sẽ không được học cái ngành mà cậu ấy thích nên tôi nhận ra ngay trên nét mặt của cậu ấy. Bọn tôi nói chuyện kể cho nhau những ước mơ của mỗi người, những kỉ niệm đã có với nhau. Cả lũ cứ cười khúc khích như những đứa trẻ vậy. _Trăng tròn và đẹp quá- Miên ngước lên bầu trời nhìn trăng rồi nói. _Ừm , đẹp thật lại sáng nữa.-(Thảo .) Nhìn mặt trang mà tôi cứ như thấy hình ảnh của Mộc Miên trong ấy, nhìn thấy nụ cười hồn nhiên và tỏa nắng của cậu ấy. _Bên Nga có trăng không nhỉ- tự nhiên tôi lại hỏi vu vơ cái câu ngớ ngẩn. _Người bị say trăng à. Tất nhiên là có rồi, hỏi ngố thế.- Miên nói rồi cốc cốc 2 cái nhẹ vào đầu tôi. Rồi 3 đứa lạ còn cười khúc khích với nhau còn tôi thì rót cốc nước ngọt tu một mạch, ngượng quá đi mất. Thế mà đã gần 12 giờ rồi bọn tôi thu dọn đò đạc rồi chuẩn bị đi về. Đúng hơn là đi về nhà Miên, bọn tôi đã thống nhất với nhau sẽ đón trung thu cũng Miên và Bà. Tôi với Miên vẫn 1 xe, Tuấn với Thảo thì bọn nó đi xe đạp điên. 4 đứa vẫn con đương này vẫn 2 đứa 1 xe lại cảm nhận được cái cảm giác của một thời học sinh, chỉ có điều giờ đường đã được dải nhựa,chứ không còn là đường gạch gồ ghề đến nỗi có lần sóc quá Thảo nhảy cả xuống
  16. xe mà Tuấn không biết cứ thế phóng làm Thảo đi học muộn. nghĩ lại nhiều lúc vẫn thấy thích cái tuổi thơ thật đẹp. Tuấn với Thảo đi xe đạp điện nên nó phóng về nhà Miên trước. cũng đẻ giúp bà chuẩn bị làm cỗ trung trăng. Chỉ còn tôi với Miên đi chậm chậm tôi muốn níu giữ cái cảm giác ở bên cậu ấy thật lâu. _Mộc Miên à! _Tớ đây. _Tớ thích cậu! _ Ừm.hì Cậu ấy lại cười tôi không đủ tự tin đẻ nói tiếp “ cậu có thích tớ không, làm bạn gái tớ nhé:”. Bọn tôi im lăng đến lúc về nhà. Dù sao tôi cũng đã nói được điều mà mình muốn nói từ lâu rồi. Về đến nhà thấy Tuấn,với Thảo đang giúp bà. Trăng sáng trong và cao quá. Cái cảm giác bình yên bình yên của làng quê thật tuyệt vời. Bọn tôi phá cỗ, ăn uống đến hơn 1 giờ thì đi chào bà đi về. Thảo đã xin phép với bố mẹ được ngủ lại cùng Miên để mai đưa cậu ấy ra sân bay luôn.Về đến nhà cũng đã gần 1 giờ 30. Tôi không sao ngủ được liền ra sân thượng ngắm trăng. Nhưng rồi một giọt nước bất ngờ rơi xuống mặt tôi có lẽ đó là giọt nước mưa còn ứa đọng trên bầu trời giờ quá nặng hạt nên đã rơi xuống. Toi buồn, rất buồn, thây trống trải quá nước măt cứ ứa ra. Tôi lại khóc, đây không phải là lần đầ tiên tôi khóc, phải nói rằng tôi là một thằng con trai hay khóc, khóc lúc nhớ nhà nhớ Mẹ,thậm chí không làm được việc gì đặt ra cũng khóc, nhưng đây là lần đầu tiên tôi khóc vì một người con gái mình thích. Sắp phải xa cậu ấy thật rồi, xa khuôn mặt, xa nụ cười đẹp biết mấy của cậu ấy, “Cậu về nhà an toàn rồi hả”- tin nhắn của cậu ấy.
  17. “Ừm .tớ về rồi . cậu ngủ sớm đi mai còn đi chứ. Sáng mai tớ qua sớm.G9” “Ok, same to you!” Mải nghĩ linh tinh nên tôi cũng quên mất không nhắn tin cho cậu ấy ngay khi về nhà. Chắc khi về Tuấn nó nhắn tin cho cậu ấy và Thảo. Tôi vào nhà nằm rồi xem lại mấy bức ảnh mà chúng tôi chụp ban tối. Những kỉ niệm của một buổi tối trung thu có mưa. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. 3. Tớ sẽ đợi. Sáng hôm sau tôi suýt nữa hì ngủ quên mất nếu không có Mẹ gọi dậy, vội đánh răng rửa mặt rồi phi xe sang nhà Tuấn. Nó cũng vừa mới ngủ dậy, 2 đứa tôi sang nhà Miên thì thấy mọi người khá đông đến tiễn cậu ấy. Sau mấy ngày mưa gió hôm nay trời đã trong xanh trở lại có chút nắng dịu nhẹ và làn gió se se của mùa thu. Cậu ấy khóc, khóc nhiều hơn bất cứ lần nào trước đó khi phải xa bà. Bà cũng thế cũng khóc rất nhiều khi phải xa đứa cháu gái của bà. Lau khô giọt nước mắt cậu ấy cười, cười đẻ che giấu đi nỗi buồn bên trong. Tôi , Tuấn, Thảo và một ngườ bác ruotj của cậu ấy đưa Miên ra sân bay. Trên ô tô chúng tôi không nói mà chỉ lặng lẽ ngồi nghe nhạc. Có lẽ chúng tôi đã nói với nhau nhiều điều từ tối hôm trước rồi nên giờ muốn có một sự tĩnh lặng yên bình. Tôi với Miên mỗi đứa 1 tai nghe cậu ấy dựa đầu vào vai tôi, tôi bật nhũng mà chúng tôi cùng thích. Tuấn với Thảo thì ngủ ngon lành còn tôi thì không thể ngủ nổi, cậu ấy cũng thế nhắm mắt nhưng tôi biết cậu ấy vẫn thức. Đến sâ bay rồi sao thời gian trôi đi thật nhanh. Lần lượt Miên ôm Tuấn, Thảo, bác Miên và cuối cùng mới là tôi. Tôi biết tại sao cậu ấy lại ôm tôi cuối cùng bởi người cuối cùng là người được ôm lâu nhất mà không phải tranh giành với bất kì ai cả. Thảo, Tuấn, bác Miên đều chúc Miên lên đường bình an và cố gắng học tốt. Còn tôi , tôi cố kìm nén để nước mắt không trào ra, tôi có thêm một câu “ Tớ sẽ đợi- Mộc Miên”!
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2