Trái Tim Tan V
Dch gi: Magic_Q
Đôi nét về tác gi:
Diệc Thư nguyên tên là Nghê Diệc Thư, sinh năm 1946 tại Thượng Hải, người gc Chiết
Giang ; năm 5 tuổi theo gia đình di cư đến Hương Cảng, là em gái ca tác gia ni tiếng
Nghê Khuông, cùng với Kim Dung và anh trai được xem là “tam đại k tích”ca giới văn
đàn Hương Cảng (Kim Dung sáng tác tiu thuyết võ hip, Nghê Khuông sáng tác tiu
thuyết khoa hc viễn tưởng còn Diệc Thư sáng tác tiểu thuyết ngôn tình).
Năm 15 tuổi bà đã bắt đầu viết tiu thuyết đăng báo. Tổng cng tiu thuyết dài, ngn và
tạp văn có hơn một trăm bộ. T bé, tác gia tiêm nhim nền văn hoá, đạo đức truyn
thống, đến tui thanh niên li ảnh hưởng s m l của văn hoá Tây Âu; tác phm ca bà
ngày càng thnh hành, phát trin. Mấy năm gần đây tạo thành hiện tượng Diệc Thư tại
Hương Cảng. Tác phm ca Diệc Thư thể hin mt th tình cm lãng mạn đặc bit, nó
nh nhàng, mênh mông đầy ý v. Ngoi tr thiên bm, bà còn có mt vn sng phong
phú, nhn xét sắc bén, và bút văn rất dào dạt. Đặc điểm tiu thuyết Diệc Thư là tình cm
tế nh, cao nhã hin hin trong không khí nng hậu, đầy màu sc ca thời đại.
-- o0o --
Ca hàng ca nàng tên gi "Tiu Ha Lang" nm góc ngoài cùng bên phi ca trm
công trình vn chuyn hàng hóa bin.
Hôm ấy tôi đi dạo ph, vô tình thế nào lại đến ch của nàng. Điều đầu tiên hp dn tôi
chng phi là my my bc ha trong cửa hàng kia mà chính là dáng người xinh đp ca
nàng.
Ch cn nhìn qua mt ln là biết ngay nàng không phi nhân viên bán hàng mà là ch ca
tim, y cũng do khí chất. Nàng ước chng 26 -27 tuổi, gương mặt bu bĩnh, đôi mắt to
tròn, tóc dài đen nhánh tết li thành nhng bím to th sau gáy, áo trng c rng bng vi
lanh hp cùng đôi giày sandal mang dưới chân.
Tôi lp tức chú ý ngay đến chui hạt mà nàng đeo trên cổ, nhng ht châu nh bng san
hô đỏ xâu thành mt tràng nhng ht tim ánh vàng, vn là rt bình thường, tuy nhiên ht
tim mé bên trái li có mt vết rn, vết rn nh khm bên trong y khiến cho viên ngc
bích bên ngoài nt vn, hệt như một trái tim tan nát vừa được phc hồi nhưng mãi mãi
đọng li bên trong nhng vết thương không bao giờ lin lạc được.
Tôi tr nên ngây di vì trước nay chưa từng thy qua mt th trang sc nào quý hiếm
lãng mạn như thế, nhịn không được bt ra khi ming mt tiếng nho nh: "Tim v!"
Nàng ngẩng đầu lên, trông thy k xa l như tôi liền mm cười đáp: "Vâng ạ?"
Tôi vì v t nhiên của nàng mà đâm ra ngại ngùng, lp tc gi ra v mun mua tranh,
đánh mắt nhìn khắp nơi.
"Anh c xem thoải mái đi." Nàng nói.
Phòng tranh nơi đây khó mà buôn may bán đt vì đa số các phiên bn tranh ca nàng
đều ha cnh thuyn bum và n thuyn viên theo s thích ca du khách. Tuy cũng có
khá nhiu tranh ca các danh họa như Picasso, Joan Miró... Tuy nhiên, người xem thì
nhiều mà người mua thì ít.
Vì nàng theo phc v phía sau nên tôi cm thy ngi, vi chn ly bn tác phm ca
Picasso v vào "thi k xanh", nghĩ thầm nếu đem treo trong phòng khách nơi nhà tr tôi
thì xem ra cũng không đến ni nào.
"Khung tranh khong cui tun này mới được lắp xong, xin anh để li s điện thoại trước,
chúng tôi s nh người mang đến sau." Nàng bo.
"Để tôi t đến lấy là được ri" Tôi tr tiền hóa đơn.
"Thế vy." Nàng mỉm cười, "Cảm ơn anh."
Nàng đưa danh thiếp cho tôi, mặt trên có đề: "Vương Khả Nhi".
Nàng tên là Vương Kh Nhi.
Tôi nht thời kích đng, cũng đưa lại nàng mt tm danh thiếp.
Tôi ri khi ca hàng, vừa đi vừa quay li nhìn v phía ht tim v kia mt ln na.
Nàng mỉm cười, không giống như hình dáng ht tim v y chút nào.
***
Tôi đợi lâu ơi là lâu mới đến ngày cui tun, vi gọi điện thoại đến ca hàng Tiu Ha
Lang.
"Tôi là người đã mua bn bc tranh chép 'thi k xanh' đây mà."
"A, anh Lâm." Là trí nh nàng tt, hay do ca hàng ế m, ít khách đây? ã làm xong
ri, mời anh đến nhn nhé."
"Tôi xong vic s đến ngay."
Tan s, tôi đến ngay ch của nàng. Nàng đã thay đổi trang phc: áo T-shirt trng, qun
Jeans xanh lt, giày vải tinh tươm, trên c vn mang vt trang sc kia.
Tôi nhìn v xinh xn ca nàng mà trong lòng dy lên mt nim thôi thúc khôn t.
Tôi c hết sc làm cho ging nói ca mình nghe không giống như một k phóng đãng,
bảo: "Cô Vương này, sau giờ ngh tối nay cô cùng tôi đi uống nước nhé?"
Nàng cười đáp: "Được thôi."
Tôi va mng va ngc nhiên, nàng không ging loi con gái mi ln hn đều đồng ý
đấy ch?
***
Đúng sáu gi tối, chúng tôi đã ngi trong quán cà phê trò chuyn.
Nàng bo: "... Thy chng có gì làm, em lin m mt hàng tranh Trung Hoa, ngm li m
thuật trước nay vn là mt vấn đề xa x!"
Tôi gật đầu: "Vic buôn bán tt ch?"
"Tạm được anh à, không s mt vn, li cùng lúc có th gi mấy ngàn đồng lương, so với
đi làm công sở, đỡ phi trông mày trông mt ca th trưởng."
Tôi ch: "Ht tim này..."
Nàng cười: "Đẹp lm phi không anh?"
Tôi gật đầu: "Trái tim toàn vn thì thiếu vng ni dung, trái tim v nát li cha nhiều đau
khổ, trên đời này khó mà có được chuyện lưỡng toàn k m."
Nàng s vào vết nt bo: "Vn là th mã não quý giá do chính Picasso thiết kế, tuy nhiên
nói thật đây chỉ là hàng phng theo mà thôi."
Tôi hi: "Vy sao em thích nó?"
Vương Khả Nhi nhp mt ngm cà phê gii thích: "Vì chính em cũng có một trái tim
không toàn vn." Nàng tht thng thn.
Tôi sng st.
Tôi rt có ho cm vi nàng nên lp tức mường tượng ra vấn đề,không tin hi na
bèn đổi sang ch đề khác.
"Em thích Picasso phi không?" Tôi hi.
"Vâng." Kh Nhi nói: "Em rt thích tác phm chim b câu ca ông ta. Con gái ca ông ta
tên là Paloma, theo nghĩa Tây Ban Nha cũng chính là chim b câu".
Tôi lúc lắc đầu: "Vì vy mà em chú ý đến cô y hay sao? Tht là 'yêu ai yêu c đường đi
li v' nh!"
Kh Nhi tm tỉm cười.
Trong lòng tôi thm nghĩ: một cô gái vừa xinh đp lại có cá tính như vậy, ai li n làm
tổn thương nàng chứ? Tôi thì chng bao gi làm như vậy ri.
Tôi nhìn ra bên ngoài, nói gi l: "Mới đó đã by gi ri, dù sao cũng phải ăn cơm, hay là
ta gi mt ít thức ăn đơn giản nhé?"
Kh Nhi biết tôi mun gi nàng lại dùng cơm, lại mỉm cười.
Nàng không nói nhiều, nhưng hễ hỏi là đáp. Nàng tỏ ra là mt cô gái t nhiên và vô cùng
có kinh nghim, tuy thng thắn nhưng bạn s không bao gi đoán được bí mt trong lòng
nàng đâu, tuy nhiên tôi biết chc một điều là nàng không h ghét tôi.
So vi nàng, mấy cô bé trong văn phòng tôi cách bit quá xa.
Trang phc ca bn h tuy có v thi trang hơn nàng nhưng lại chnghn, trông c
như một bình hoa được ct ta gọn gàng nhưng sáo rng vy.
Sau khi dùng cơm xong đã tám gi rưỡi, Kh Nhi nói nàng hơi mệt, tôi liền đưa nàng về
nhà.
Lúc dừng trước ca, tôi nói: "Hôm nay là th tư, thứ by hay ch nht này ca hàng ca
em có bán hay không? Anh đến đón em, chúng ta cùng đi xem bui trin lãm tranh ca
T Bch Thch nhé?"(1)
"Cui tun cũng khai mạc hay sao?" Nàng ngc nhiên.
"Trin lãm bày bán y mà." Tôi gii thích.
Nàng t v cht hiu ra.
"Vy ch nht này, khoảng mười mt giờ, chúng ta đi ăn trước nhé!" Tôi nói.
Nàng cười, m ca vào nhà.
Nàng sng trong một căn phòng theo li kiến trúc xưa, tôi bước xung lu lại đứng trên
con ph ngước nhìn lên, nàng trên ban-công vy vy tay chào v phía tôi.
V đến nhà, tôi cm nhận được mt nỗi thư thái chưa từng có trước đây. Tôi t nh chính
mình: Lâm ơi, mi đã tìm được người con gái mi mun ri, hãy ng mt gic tht thoi
mái đi nhé.
Dù cõi lòng nàng có v nát đi nữa, tôi cũng nhất quyết phi cha tr cho nàng.
Chng phải người xưa có câu: "Thời gian s xóa nhòa mọi đau thương" hay sao?
Người xưa thì tuyệt đối không sai được!
***