
3 giờ sau vụ tỏ tình

Đã ba tiếng đồng hồ trôi qua kể từ sau kết thúc thê thảm của một vụ tỉnh tò ngỡ
rằng… chắc cú, Nguyên, nhân vật nữ chính, vẫn chưa thể thoát ra trạng thái shock
toàn phần. Thế nào nhỉ? Nó, một đứa con gái không tồi, sau rất nhiều “tín hiệu”, kể
cả những tin “tình báo” được cung cấp, đã quyết định dẹp bỏ cục tự ái to đùng sang
một bên để hùng hổ thốt ra 3 chữ nói với ai cũng dễ trừ với một người ấy. Thế mà,
cái kẻ đáng ra phải cảm thấy hạnh phúc ấy, đồng thời là thằng bạn thân bao lâu
(cho đến khi được Nguyên … nâng cấp!) lại phản ứng theo một cách phũ nhất có
thể. Ôi trời, nó vẫn nhớ nguyên si là sau khi nghe xong, Phong, thằng bạn mới
được nâng cấp, đã giật bắn mình, trố mắt lên rồi ngớ ngẩn hỏi “Mày nói lăng
nhăng cái gì đấy? ốm à?”
Sau đấy thì Nguyên không nhớ chuyện gì đã xảy ra nữa. Choáng váng như đang
nằm trên cáng, nó bỏ đi, chắc vậy. Rồi 3 tiếng sau thì tìm thấy mình nằm bẹp gí
trên giường, đầu vùi vào gối, không chắc là mình đang đau khổ hay xấu hổ nhiều
hơn. “Nhưng rõ ràng mọi chuyện không phải do mình”, ý nghĩ loé lên khiến nó
thấy khoẻ hơn một chút. Đúng vậy, càng nghĩ nó càng thấy mình đúng chỉ là một
nạn nhân, một nạn nhân xấu số! Của Hiền. Một cách đanh thép, Nguyên kết tội
Hiền trong đầu. Hiền, một trong bộ ba Hiền- Phong- Nguyên, chính là thủ phạm
của vụ này. Hiền đã khuyến khích, không, còn hơn thế, đã xúi giục Nguyên. Chính
Hiền, bằng những cái mà nó gọi là “dấu hiệu”, “diễn biến tâm lý”, sau vài tháng
buôn dưa lê với Nguyên, đã kết luận là Phong thích Nguyên đứt đuôi rồi. Và, quỷ

tha ma bắt, mưa dầm thấm sâu, cuối cùng thì Nguyên cũng nghĩ thế thật. Đến khi
Hiền thủ thỉ “Tao chắc mà, chơi với nhau lâu thế tao không hiểu nó với mày thì
hiểu ai. Nó chỉ nhát thôi”, thì Nguyên gục hẳn. Mà Phong thì, vẫn luôn “ngốc xít
một cách dễ thương không chịu nổi” (ặc ặc, nguyên văn những lời vàng ngọc
Nguyên trích từ nhật kí của mình). Ba đứa lại thân nhau. Ôi không!!! Nguyên đập
đập đầu mình vào gối thêm mấy cái nữa rồi nằm thẳng cẳng “Cuối cùng tôi chỉ là
nạn nhân!” nó rên rỉ tự thương mình theo một cách thê lương chưa từng thấy…
***
Hiền, kẻ bị Nguyên kết tội, giờ cũng đang đần mặt ra ở lớp học thêm. Nó cũng đâu
có ngờ Phong lại... ngố đến mức độ vậy. Ngốn hàng kilogam sách vở tâm lý, Hiền
vẫn luôn tự tin vào khả năng phân tích tâm lý nhân vật của mình. Thì nó vẫn luôn
đoán trúng phóc kết cục của các phim tâm lý xã hội lằng nhằng còn gì! Hic, nhưng
vụ này xem ra phức tạp hơn nó tưởng. Hiền chẹp miệng, lấy tay đẩy lại gọng kính,
gật gà gật gù theo thầy ra điều tâm đắc với bài giảng nhưng đầu óc nó vẫn tiếp tục
chu du ở tận đẩu tận đâu. Nó suy đoán chuyện Phong và Nguyên là hoàn toàn dựa
trên kinh nghiệm, chứ làm gì có bằng chứng cụ thể. Hic, Hiền lại muốn nấc lên
một cái nữa khi nó chợt nhận ra một sự thật hiển nhiên là nó chỉ có kinh nghiệm
của một đứa... chưa từng trải qua. Ôi, bây giờ thì thì đến Hiền cũng đành phải tự
kết tội mình. Tất cả chỉ vì tính thích buôn của nó. Hiền cũng chỉ muốn có chuyện
để buôn với Nguyên khi ba đứa không bù khú bên nhau. Nó cứ ngỡ là vô hại chứ!

