
Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC
Phần 2
-Số J340 có người thăm nom.
Cả phòng giam có sáu người đang ngồi trong phòng với vẻ nhàn rỗi, chẳng
có việc gì để làm bỗng nhiên giật mình khi có tiếng mở cửa cùng tiếng nói của
quản giáo vang lên dõng dạc, rõ ràng.
Anh chàng mang áo J340 đang ngồi cạnh anh chàng họa sĩ nửa mùa, ngắm
nhìn thân hình bốc lửa của cô gái được vẽ trên tường bằng bút chì đen kịt nghe
gọi liền nhìn ra phía ngoài cửa.
J340 là một kẻ có cái đầu đinh lởm chởm, gương mặt lạnh te như nước đá
nhưng lại có đôi môi đỏ chót như của con gái. Thật là một sự phi lý của tạo hóa.
Một sự phi lý có thật. Khi mà cặp môi đỏ đó ngự trên gương mặt lạnh lùng với
nước da không được trắng.
- J340. Anh có người thăm nuôi!
Người quản giáo đứng ở cửa với cái còng tay số tám, khuôn mặt không cảm
xúc lập lại câu nói một lần nữa. Lần này rút ngắn được một từ.
Người đeo số áo vừa được đọc nhìn lại anh chàng họa sĩ rồi liếc mắt qua
hình vẽ trên tường với vẻ luyến tiếc. Hệt như việc có người thăm nuôi đã phá
mất những phút giây tưởng tượng ra cảnh được ôm gọn thân hình bốc lửa, gợi
cảm kia vào trong vòng tay của anh ta.
Người quản giáo vẫn đứng ở cửa. Dáng vẻ không chờ đợi. Cũng không hối
thúc.
Mấy người bạn tù nhìn theo với vẻ háo hức. Có người thăm nuôi có nghĩa là
lát nữa đây họ sẽ được hưởng ké một thứ gì đó. Một chút bánh chẳng hạn.
Nhưng cũng có đôi mắt ánh lên vẻ lo ngại.
Ra tới cửa, anh chàng có đôi môi đỏ chót mang số áo vừa được nêu đó đột
nhiên dừng lại. Có vẻ như giật mình hốt hoảng. Anh chàng nhìn người quản
giáo với vẻ thăm dò.
Người quản giáo vẫn nhìn bằng anh ta bằng đôi mắt không cảm xúc. Chiếc
còng số tám được đưa ra phía trước để anh chàng mang số áo J340 tự tra tay vào
còng.
- Đi nào!
Khi nghe được câu nói đó, đột nhiên anh chàng mang số áo J340 hoảng sợ,
khuôn mặt tái xanh tái xám lại. Những người bạn tù trong phòng giam với anh
ta cũng nhổm người dậy. Rồi sau đó ai cũng ngồi trở lại vị trí của mình, quay
mặt đi nơi khác để tránh nhìn vào kẻ đang đứng ngoài cửa nhìn vào họ với vẻ sợ
hãi và cầu cứu.
www.vuilen.com 18

Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC
Cửa sắt của phòng giam đóng lại. Tiếng then sắt kêu lên rin rít nghe lạnh lẽo.
Dọc hành lang vang lên những tiếng kêu đứt đoạn, hoảng sợ vì biết trước điều
gì đang đến với mình.
- Không... không...
Anh chàng họa sĩ nửa mùa thở dài, lẩm bẩm một mình. Câu nói mang hàm ý
sâu xa khiến tất cả cùng quay lại nhìn anh chàng.
- Chúng ta đều là những tử tù!
Tài ngồi trong một góc phòng đưa mắt nhìn tất cả. Hắn rùng mình khi nghe
được câu nói của anh chàng họa sĩ nửa mùa và cả tiếng vọng đầy hoảng sợ pha
lẫn sự ăn năn của kẻ vừa được đưa ra khỏi phòng vọng lại.
Đúng là trong phòng giam này, tất cả đều là những kẻ mang trọng tội, chờ
đến ngày lên đoạn đầu đài lãnh án. Kẻ ba tháng nữa, người một tháng, đứa nửa
năm sau. Tất cả, dù thời gian lâu hay mau thì kết thúc cũng sẽ là tấm lưng chạm
vào cột thi hành án tử hình mà thôi.
Gìơ đây phòng của hắn sẽ còn năm người. Năm người còn lại thì ai sẽ là kẻ
tiếp theo. Cũng tùy thuộc vào bản tuyên án của tòa. Tuy nhiên, không ai biết
chính xác ngày giờ nào mình sẽ bị đưa đi như kẻ vừa rồi. Bởi có khi bản án sẽ
được thi hành sớm hơn, hoặc muộn hơn.
- Ê mày đang nghĩ gì đó?
Tiếng anh chàng họa sĩ nửa mùa vang lên. Không có ai trả lời.
- Tao hỏi mày đó, thằng chó mù.
Tài ngẩng lên nhìn họa sĩ nửa mùa. Hắn cau mày lại, giọng gầm gừ.
- Im cái miệng mày lại!
Anh chàng họa sĩ nửa mùa tròn mắt vẻ ngạc nhiên. Rồi gương mặt anh chàng
nhanh chóng có biểu hiện của một sự thích thú, kèm theo nụ cười chế giễu.
- Thật là oai phong! Đáng mặt anh hùng hảo hớn!
Rồi anh chàng quay sang nhìn ba kẻ còn lại trong phòng.
- Loại làm suy đồi nòi giống con người mà lại dám lớn lối quát nạt người
khác. Thật hay!
Mấy kẻ nhìn Tài, ánh mắt lạnh như thép. Nhưng không có ai nhúc nhích.
Ngay cả ánh mắt cũng thế. Cứ chiếu vào hắn ta một cách bất động.
Mới vừa rồi, trong đầu hắn xuất hiện cả loạt suy nghĩ khi chứng kiến cảnh
bạn tù được đưa đi hành quyết. Dù sống lưng lạnh buốt, nỗi sợ hãi xuất hiện
trong lòng nhưng hắn vẫn thấy rằng dù trước hay sau thì hắn cũng thế, nên sợ
hãi rồi thì cũng đến lúc hắn phải dựa lưng vào cột vì tất cả những điều mình đã
làm.
www.vuilen.com 19

Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC
Nhưng cái chết mà hắn nghĩ tới không làm cho hắn thấy rùng mình ớn lạnh
và đáng sợ bằng ba cặp mắt đang chiếu vào hắn không chút tình cảm.
Ngay từ ngày đầu được xếp vào phòng giam này, hắn ta đã phải chịu sự bắt
nạt từ những kẻ được gọi là “ma cũ”. Một màn chào hỏi theo kiểu điều tra về
thân thế và tội trạng, thời điểm thi hành án diễn ra ngay sau phút đầu tiên hắn có
mặt trong phòng giam. Ngay sau đó là một bài học mở đầu miễn phí với những
cái trợn mắt của kẻ được gọi là đàn anh trong phòng.
Hôm đó hắn ta ngoan ngoãn như một con chó cún. Làm ăn trong chốn xã hội
đen, hắn đã sớm biết luật của thế giới mình dấn thân vào và của cả nơi tù tội
này. Càng im lặng thì hắn ta càng không bị làm phiền. Và điều đó đúng là một
cách rất tốt. Hắn ít khi bị bắt nạt. Mà gần như là trong phòng gồm toàn những
kẻ tử tù này rất ít khi có chuyện bắt nạt, đánh đập lẫn nhau như những phòng
khác. Đơn giản. Cái đích của chúng đến đều là cái cột thi hành án.
Có lẽ là do mấy hôm nay thời tiết oi bức, đêm tới thì gió hú lạnh lẽo nên làm
mát dây thần kinh của thằng họa sĩ nửa mùa nên gã liên tục khích bác, chĩa
những lời nói miệt thị vào mặt hắn. Với sự khó chịu mà thời tiết đem lại, hay là
hình ảnh của chúng trong tương lai được phản ảnh rõ rệt qua kẻ tử tù vừa được
đưa đi khiến cho chúng muốn trút giận và sự sợ hãi của mình vào ai đó.
Và hắn là kẻ được chọn làm cái thớt để “chém” cho hả.
- Đừng chơi trò tiểu nhân!
- Thế nào là tiểu nhân?
Lại vẫn là anh chàng họa sĩ nửa mùa lên tiếng.
Tài chiếu tia nhìn với vẻ mỉa mai pha lẫn sự lo ngại vào kẻ vừa hỏi mình.
- Lấy thịt đè người! Cậy đông để đập một thằng.
- Có ai nói thế đâu nhỉ?
Anh chàng họa sĩ nhơn nhơn nét mặt quay nhìn ba kẻ cùng phòng vẫn ngồi
bất động và nhìn Tài không chớp mắt.
Rồi một kẻ có cái đầu trọc, một vết sẹo to bằng ngón tay cái nằm vắt vẻo
trên trán như khoe chiến tích hào hùng nào đấy. Chỉ riêng vết sẹo đó cũng đủ
dọa vía được những kẻ khác. Gã trán sẹo đó đứng lên và từ từ tiến về phía Tài.
Tài nghe tim mình đập đánh thót một cái. Hắn thấy rõ ràng là mình đang cận kề
sự nguy hiểm tới nơi. Hắn từ từ đứng lên, cố ưỡn ngực và làm bộ mặt gườm
gườm để che giấu đi sợ hãi trong lòng mình.
Giọng gã nghe gầm ghè.
- Một tay của tao thôi nhé!
www.vuilen.com 20

Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC
Vừa nói, gã trán sẹo đó vừa đưa cánh tay phải của mình lên. Và chỉ trong
chớp mắt, cái cổ họng của Tài nằm gọn giữa những ngón tay to bè cứng cáp của
gã trán sẹo.
Cú siết cổ khiến cho khuôn mặt của Tài phì ra và bắt đầu đỏ dần lên.
- Như thế này có còn được gọi là tiểu nhân không?
Tài giãy giụa. Chỉ một bàn tay thôi mà sao tên trán sẹo này lại làm cho hắn
ta không thể nào chống cự lại được. Đến việc bám chặt vào cổ tay của gã theo
phản xạ cũng không thực hiện được.
Khuôn mặt phì ra của Tài đang từ đỏ chuyển dần sang tái nhợt vì thiếu oxy.
- Nó sắp xụi rồi đó!
Anh chàng họa sĩ nửa mùa lại lên tiếng.
Gã trán sẹo buông tay ra, Tài rơi xuống đất như một bịch cát. Hắn ta ôm cổ
mình và há miệng ra ngáp ngáp không khí hệt một con cá bị mắc cạn.
Trước khi bỏ về chỗ của mình, gã trán sẹo liếc qua cái thân hình dúm dó của
Tài một cái. Giọng gã mang âm hưởng của sự khinh thị.
- Cái loại rắn rết như mày mà cũng nói đến hai từ “quân tử” à. Hừm!
- Nó đâu phải rắn rết. Mày lại nhầm nữa rồi!
Anh chàng họa sĩ nửa mùa cười hô hô.
- Nó là loại quỉ hút máu người!
Nằm dài ra nền cái chiếu cói, áp sát lưng vào tường và tay chống dưới bên
tai. Mặt đối diện với cái hình vẽ nóng bỏng mình tạo nên, anh chàng họa sĩ nửa
mùa đủng đỉnh nói.
- Nghe đâu vì nó mà biết bao nhiêu con người phải xuống địa ngục rồi đấy.
Cả một gia đình từ cha mẹ, con cái đều chết vì bàn tay của nó. Nó giết người ta
từ từ bằng thứ thuốc đó. Giống hệt một con quỉ hút máu người để duy trì sự
sống cho bản thân và thích thú khi chứng kiến cái chết của kẻ bị hút máu.
Anh chàng họa sĩ nửa mùa giơ hai ngón tay lên khua khoắng giữa không
trung. Thấy Tài vừa ôm cổ thở vừa lồm cồm bò dậy và nhìn về phía mình với
ánh mắt tức tối, anh chàng liền nhe răng cười. Nhưng ngay sau đó nụ cười tắt
ngấm và gương mặt anh chàng trở nên lạnh lẽo như xác chết. Hai ngón tay được
cắm phập một phát vào cổ của chính mình để minh họa cho lời nói.
- Mŕy thích thú lắm phải không? Lŕm con quỉ hút máu quen rồi. Có bao giờ
mày hình dung ra cảnh mày bị một con quỉ thực sự khác cắm hàm răng sắc nhọn
của nó đánh “phập” một nhát vào cổ mày chưa. Lúc đó máu bắn tóe ra và...
Tài rùng mình. Điệu bộ cử chỉ và lời nói của anh chàng họa sĩ nửa mùa khiến
cái đầu trước tới giờ chỉ có liên tưởng tới việc tiêu thụ hàng và gom tiền vào túi
mình bỗng dưng xuất hiện hình ảnh một hàm răng với hai cái răng nanh nhọn
www.vuilen.com 21

Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC
hoắt, trắng nhởn cắm đánh “phập” vào cổ của hắn. Máu văng ra tung téo, bắn cả
vào một người đối diện. Đó là gương mặt của một bé gái đầy ngây dại với đôi
mắt mở to. Đôi mắt ngây dại không hề sợ hãi mà mang ý nghĩa của một câu hỏi
cần một lời giải đáp.
- Buốt nhói! Máu trong người mày dần bị hút nhờ cái miệng của quỉ dữ. Mày
sẽ chịu đựng cơn đau. Người mày sẽ co rút lại và...
- Xin… xin đừng nói nữa...
Cố gắng lắm hắn môi phát ra được câu nói. Hắn sợ khi phải nghe những điều
mà anh chàng họa sĩ nửa mùa tuôn ra. Điều đó làm cho hắn liên tưởng đến sự
chứng kiến của bé gái. Bé gái chứng kiến hắn bị hút máu mà không hề kinh
ngạc, không hề hoảng sợ. Đứa bé gái chỉ đứng nhìn với ánh mắt như muốn hỏi
hắn rằng “tại sao lại bị như vậy?”. Chỉ ánh mắt đó thôi. Ánh mắt mang ý nghĩa
của một câu hỏi hết sức đơn giản nhưng dù có lột lưỡi đến mười lần hay cả trăm
ngàn lần, hắn cũng không thể trả lời được.
- Há... há... há...
Tiếng cười khoái trá mang âm hưởng của sự thích thú, sự trừng phạt man rợ
của anh chàng họa sĩ nửa mùa vang lên khiến Tài co rúm người lại. Tiếng cười
đó như phụ họa với ánh mắt của bé gái đang xuất hiện trong đầu hắn.
- Chưa được ăn cơm tối mà sao mày nhiều hơi thế?
Kẻ sở hữu thân hình gầy nhom, khuôn mặt dài mang vẻ hiền lành, yếu ớt lên
tiêng.
Anh chàng họa sĩ nửa mùa nằm úp người xuống chiếu rồi ngước lên nhìn kẻ
vừa hỏi mình. Gã nhăn nhở.
- Hoàn thành xong tác phẩm rồi nên sung sướng quá thôi. Anh không thấy
sao? Nhìn em ấy thật là chỉ muốn làm ngay cái việc ấy. Hờ... hờ...
Vừa nói, gã vừa cúi xuống hôn hít, sờ mó khoảng không trước cái chiếu cói.
Hệt như gã đang nằm trên người của một cô gái và cả hai đang làm tình.
Kẻ có gương mặt thư sinh, đẹp trai cùng nước da trắng, khoảng hai mươi tư
tuổi đang ngồi cạnh gã gầy nhom đó nhìn anh chàng họa sĩ nửa mùa một cách
chăm chú. Rồi bàn tay của anh chàng thư sinh từ từ dò dẫm, lần sang bên đùi
của tên trán sẹo.
Trán sẹo gầm lên.
- Dẹp!
Tiếng gầm đó khiến tất thảy giật mình, trừ gã ốm nhom ốm nhách ngồi bên
cạnh tên thư sinh. Tên thư sinh giật mình vội rụt tay mình lại giấu vào giữa
bụng và hai chân.
www.vuilen.com 22

