
Tác Giả:Kiếm Ma CỬA TIỆM ĐỒ CHƠI
PHẦN 1
Halloween là một dịp trong những lễ hoành tráng nhất của thị trấn
Shadyside.
Nhưng đó chỉ là câu chuyện dành cho những gia đình khá giả.
Với Quincy, Halloween chẳng phải là một kỳ nghỉ đáng để chờ mong. Quay
trở lại căn nhà xiêu vẹo và lụp xụp số 1109, cô bé chỉ ước gì mình vẫn đang
được ở trong lớp học của trường trung học Waynesbridge với lò sưởi ấm áp,
ngồi bên cạnh con bạn thân Choco.Pie.
Hai đứa sẽ chơi crossword, quizzle, round robin, hay bất cứ trò khác gì mà
chúng vẫn nghĩ ra khi hớn lên.
Phải, giá mà được như thế. Nhưng đó chỉ là điều ước, một điều ước không
hơn không kém. Trường trung học Waynesbridge vốn không hề có chỗ cho các
học sinh cấp hai được ở lại trường vào dịp lễ Halloween. Và Quincy chỉ còn biết
buồn chán chia tay con bạn thân nhất, một mình quay lại ngôi nhà buồn tẻ của
mình.
Halloween không có đồ chơi. Halloween cũng chẳng có gà tây hay những
chiếc bánh ngọt mang hình bí ngô kì quái. Halloween lạnh lẽo không lò sưởi.
Halloween chỉ gợi đến một nỗi buồn cho Quincy. Nỗi buồn của một đứa trẻ con
nhà nghèo không thể vui chơi như những đứa trẻ khác.
Cô bé cố gắng quên đi những cảm giác buồn bã bằng các hoạt động vu vơ.
Đọc sách, coi phim, xoay xoay khối ru bích hay loay hoay nghịch mấy tấm
postcard. Nhưng rồi, tất cả cũng chẳng xua được những sự u ám của một ngày
Halloween buồn tẻ.
Ôi chao, có lẽ mình chính là đứa trẻ duy nhất trong thị trấn Shadyside không
tham sự lễ Halloween !
Quincy than thở thật khẽ, cô bé không muốn mẹ mình nghe thấy. Mẹ cô đã
quá vất vả rồi, và những lời than vãn có thể làm cho bà buồn thêm. Trong tâm
niệm, Quincy luôn luôn yêu kính mẹ mình nhất, và cô bé luôn cố gắng để mẹ
khỏi buồn.
Quincy bật ti vi lên xem. Tất cả các chương trình vào những dịp nghỉ lễ thế
này đều chán ngắt. Trên mục điểm báo có đăng một chút tin tức về đội bóng
chày thị trấn Shadyside. Vô vị. Đến chuyên mục hình sự, người ta nhắc đến một
tên đào mộ với chiếc rìu sắt liên tục hoạt động ở nghĩa trang phố Fear. Y đã lấy
www.vuilen.com
1

Tác Giả:Kiếm Ma CỬA TIỆM ĐỒ CHƠI
đi thêm hai xác chết thiếu niên mới được chôn cất ngay hai ngày trước đó từ
khu nghĩa trang.
Thực kinh tởm !
Quincy với tay tắt phụt ti vi. Cô bé không hề có một chút hứng thú gì đối với
những mẩu tin như này. Nó chỉ khiến bản thân cô gặp ác mộng triền miên.
Ngồi một lúc, Quincy quyết định đứng dậy và bước ra ngoài. Chỉ để nhìn
ngắm một chút thôi. Dù sao cũng đã sắp đến giờ của lễ hội rồi. Dẫu sao, đứa trẻ
nào cũng muốn góp mình vào một phần của không gian sôi động ấy. Và nếu
không góp được, thì cũng là nhìn ngắm một chút cho mãn nguyện.
Ánh đèn đuốc mờ mờ ảo ảo trước không gian.
Đúng một không khí âm u trong ngày của ma quỷ.
Ngoài kia, trong những lốt hoá trang người sói, ma cà rồng hay xác ước,
những đứa trẻ mang một bịch to tướng đến những gian nhà khác đòi kẹo. Ma tới
đây là một khẩu hiệu quen thuộc và ngay sau đó chủ nhà hào phóng sẽ ném một
vài viên kẹo vào chiếc túi thùng thình của hồn ma.
Đó là một tập tục quen thuộc của ngày lễ Halloween.
Một tập tục kỳ lạ.
Bất quá, đứa trẻ nào cũng thích tập tục ấy. Chúng thu về hàng núi kẹo sau
những lượt đi qua đi lại các góc phố lớn.
Quincy nhìn ra không gian náo nhiệt của khu phố, bất chợt mỉm cười buồn
bã. Cô bé biết, sẽ chẳng có hồn ma nào gõ cửa nhà số 1109 và hỏi xin kẹo. Đây
là căn nhà nghèo nhất khu phố và sẽ chẳng có ai đoái hoài đến nó trong một lễ
hội sôi động thế này.
Và sẽ chỉ có một mình Quincy đứng cùng với khoảng sân trống trải vào đêm
nay.
Quinn !
Một tiếng gọi bất thần vang lên, làm Quincy giật mình ngước nhìn. Cô bé
nhìn thấy một con quái Frankenstein đang đứng đó nhìn lại mình. Dẫu biết rằng
đó chỉ là đồ hoá trang, nhưng sự xuất hiện bất ngờ, cộng thêm gương mặt chắp
vá sẹo và những giọt máu rất thật không ngừng rỏ xuống đã làm cô bé kinh
hoàng chút nữa hét lên.
Quinn thỏ đế, xem cậu sợ như thế nào kìa !
www.vuilen.com
2

Tác Giả:Kiếm Ma CỬA TIỆM ĐỒ CHƠI
Quincy bình tĩnh lại. Giọng nói này, chẳng phải là của Michael Mitchell, đứa
bạn hàng xóm của cô bé sao. Thật tức quá đi, dám đeo cái thứ đồ kinh dị đó đến
đây mà giễu cợt cô bé trong lúc Quincy đang buồn à.
Cô bé véo vào tay của Michael.
Ái ôi, đau quá Quinn.
Ai bảo cậu thích đùa dai cơ chứ?
Michael cười xoà, gỡ chiếc mặt nạ Frankenstein ra. Đó là một cậu bé có
chiều cao trung bình, gương mặt khá dễ thương với một số đốm tàn nhang hai
bên má. Một số sợi keo vẫn còn dính vào mặt Michael khi chiếc mặt nạ đã được
dứt ra.
Halloween mà không đi đâu ư?
Đi đâu? Tớ làm gì có có tiền mua mặt nạ Halloween để đi chơi chứ?
Quincy cắn môi nói. Michael chợt ngẩn người ra mà nhìn ánh mắt buồn bã
của cô bạn nhỏ.
Cậu đã suýt nữa quên mất, cô bạn đặc biệt ấy vốn không phải thuộc một gia
đình khá giả gì cho cam, và cũng không thể tham gia vào những trò chơi tưởng
như rất quen thuộc với những đứa trẻ bình thường như trò xin kẹo trong đêm
Halloween.
Cảm thấy thương cho cô bé, Michael bất chợt lấy cái túi kẹo bên mình ra.
Chìa tay ra nào, Quinn.
Cậu định làm gì vậy Mike?
Quincy còn đang cực kỳ ngạc nhiên, thì có khoảng mười ba, mười bốn cái
kẹo đủ loại trút xuống tay cô bé. M&M có, Tootsie Roll có, Reese có, Sweeties
có, có cả Coffetos.
Cho cậu đấy.
Michael cười toe. Nhưng Quincy lắc đầu, giúi trả lại, thả mấy viên kẹo vào
túi.
Tớ không lấy đâu.
Sao lại không?
Michael ngạc nhiên hỏi.
www.vuilen.com
3

Tác Giả:Kiếm Ma CỬA TIỆM ĐỒ CHƠI
Quincy lắc đầu, nghiêm trang nói.
Cậu đã mất công đi mấy nhà để lấy được từng này kẹo, tớ không thể ăn của
cậu được.
Michael bật cười:
Ôi, thôi nào bà cụ non, hãy cầm lấy đi.
Quincy cảm động nhận lấy mấy viên kẹo, nhưng cũng để chừa lại một số cho
Michael.
Sao cậu có ít kẹo thế?
Tớ đi đến các nhà, nhưng mấy lần bị Nat Fuel tranh mất.
Nat Fuel là đứa trẻ to con nhất trong trường cấp hai Waynesbridge. Nó học
cùng khoá với Michael và Quincy, và học cùng lớp với Michael.
Nat luôn luôn tìm cách bắt nạt những cậu bé nhỏ hơn, đặc biệt là Michael.
Quincy tức giận nói:
Sao cậu không đánh lại nó đi?
Đánh lại? Cậu bảo tớ đánh lại làm sao? Lần trước khi chỉ mới hơi chống đối,
tớ đã bị nó đè bẹp dí giữa sân trường. Ai mà đấu nổi với con heo mập ù đó chứ?
Michael nhăn nhó nói. Quincy thoạt nhiên nhớ lại câu chuyện buồn cười chỉ
mới xảy ra mấy ngày trước kỳ nghỉ Halloween. Mike đã bị Nat đè lên người và
cưỡi như cưỡi ngựa chính giữa sân trường.
Cô bé cau có nói:
Nếu có tớ ở đấy, tớ sẽ không tha cho nó.
Michael nhún vai:
Cậu dám không? Nat là đứa đô con nhất trường chúng ta đấy.
Cậu còn phải hỏi lại ư, Mike? Tớ đã từng ném cả hộp bút vào mặt Nat khi nó
giật tóc cậu, và nó chẳng đã phải chạy đi sao?
Đó không phải là nhờ cậu, mà là vì Nat không dám đánh con gái. Nó sợ
mang tiếng bắt nạt con gái.
Quincy không đồng ý.
www.vuilen.com
4

Tác Giả:Kiếm Ma CỬA TIỆM ĐỒ CHƠI
Tớ đảm bảo rằng Nat sợ tớ. Nếu có thể đi cùng với cậu, tớ sẽ lấy lại kẹo và
cho nó biết tay.
Cô bé buồn bã nói.
Michael đang cùng cười đùa vui vẻ, bất chợt thấy cô bạn của mình trở nên
buồn bã như thế, chắc hẳn là vì không thể tham gia vào lễ hội Halloween. Cậu
ngẩn người ra hồi lâu, rồi đột nhiên mỉm cười:
Cậu dám chắc chứ? ‘
Chắc đến một trăm phần trăm là tớ sẽ đo ván Nat Fuel !
Michael chỉ còn biết le lưỡi trước cô bạn máu me của mình, bất chợt nhớ đến
một nơi.
Đi với tớ, tớ biết một nơi có đồ hoá trang, chúng ta có thể cùng tham dự
Halloween và chơi Nat một vố đau.
Quincy vô cùng kinh ngạc, còn chưa hiểu cậu bạn tinh quái của mình đang
nghĩ đến điều gì thì đã bị lôi tuột đi mất.
www.vuilen.com
5

