Đế quốc Hồi giáo - Mohamed sáng lập Hồi giáo
1
Trong khi tại phía bắc bán đảo mấy nền văn minh chiếu ra rực rỡ thì lòng n
đảo vẫn thiêm thiếp ngủ dưới ánh nắng gay gắt của sa mạc. Lâu lâu một thương
nhân tẤn Độ chở ngà voi, hương liệu, đồ vàng chm trlại Tyr hoặc Byblos, tả
cảnh các vương quốc họ đi qua, các thị trấn nấp sau các đồi cát cho thổ dân nghe.
Các nhà bác học Ai Cập, Hy Lạp vội vàng ghi chép lại, và trong bĐịa của
Ptolémée, ta thấy ông bảo miền "Ả Rập sung sướng" (Arabie heureuse) 170
thành lũy, 6 thủ đô, 5 thị trấn...
Hoàng đế Auguste muốn biết cho rõ hơn, phái một viên tướng đem quân vào
sâu trong n đảo, chiếm các thành lũy, thị trấn đó (năm 24 TCN.). Đạo quân đó
chết mất bộn vì thiếu nước uống, chịu nóng không nổi, phơi thây trên sa mạc, làm
mồi cho kên kên; còn một số trở về được, kể lại rằng chỉ thấy toàn là cát với vài b
lạc dã man, không ra hình con người. Từ đó La Mã bcái ý làm chbán đảo, mà
dân tộc Rập nhờ được sa mạc che chở, yên ổn sống, tuy cực khổ, nhưng tdo,
quá tự do, đến nỗi hóa ra rời rạc, vô kỷ luật.
Hlà dân du mục dắt một bầy súc vật đi lang thang kiếm cỏ, thường đánh phá
các vùng lân cận hoặc cướp giựt các thương đội. Một số ít quây quần chung quanh
một cái giếng giữa một ốc đảo hay ở bờ biển, cất chòi, trồng chà là hoặc kê, lúa.
Đến đầu thế kỷ thứ VII SCN, họ chưa thành một lực lượng đáng kể. Trên c
con đường chánh các thương đội thường qua lại, họ dựng những thị trấn vào c
trung bình, ln nhất Médine (15.000 người) và La Mecque (25.000 người), cả
hai đều ở trên đường từ Hồng Hải qua châu Á.
Hvốn theo đạo đa thần, mỗi bộ lạc thờ một vị thần khác nhau, nhưng tất cả
đều coi thành La Mecque chlễ bái chung. Tại đây một ngôi đền gọi là
Kaaba làm toàn bằng đá đen, trong đó thờ một mảnh vẫn thiết (một mảnh tinh
trên không rơi xuống). Mảnh vẫn thiết ấy được coi là vị thần tối cao đứng đầu các
thần Rập. Đền Kaaba do một họ uy thế nhất, họ Coréischite canh giữ.
Mohamed[3], vị sáng lập Hồi giáo thuộc dòng họ đó.
Mohamed, thuộc dòng dõi Abdallah, sinh năm 570 quanh vùng La Mecque,
trong một gia đình ngo[4]. Thunhỏ ông chăn cừu rồi m hướng đạo cho các
thương đội qua sa mạc, đi khắp i này i khác. Vsau giúp việc cho một qu
phgiàu có, buôn bán lớn, và may mắn được chủ để ý tới, thế là nghiễm nhiên
thành ông chủ. Từ đó ông chấm dứt cuộc phiêu lưu, nhưng vẫn sống tầm thường
như mọi người, chưa tỏ ra dấu hiệu gì siêu quần.
Mãi ti bốn mươi tuổi, ông mới những cử chỉ khác thường đề xướng một
tôn giáo thmột thần duy nhất. Ông có ý thống nhất dân tộc Ả Rập, mà mun vậy
thì bước đầu phải thuyết phục các bộ lạc cùng thchung một vị thần, cùng tuân lời
một vị giáo chủ thôi. Tôn giáo trong tay ông sẽ là chất hồ gắn các bộ lạc rời rạc lại
thành một khối. Luôn trong mười m, ông bỏ công việc làm ăn buôn bán lo
thực hiện mộng đó, đi khắp i thuyết phục đồng bào. Bọn phú hào La Mecque
thấy ông gây đưc ảnh hưởng trong đám dân nghèo,ý lo sợ, biết ông giảng đạo
đâu thì sai người phá đám, chửi mắng, hành hung nữa. Lúc ấy tình hình thtrấn
Médine không được yên, các cuộc xung đột thường xảy ra. Dân chúng, khi đến
hành lLa Mecque, nghe ông thuyết, muốn theo ông, bỏ lối thờ cúng đa thần và
mời ông tới Médine.
Ông không đi vội, luôn trong hai m chỉ phái tín đồ tới thôi. Hồi nhỏ, vì dân
thương đội qua SYRIE, ông gặp một giáo sỹ Ki theo đạo này; khi tới
Médine, gần người Do Thái, ông chịu thêm nh hưởng của đạo Do Thái. Thành
thHồi giáo là shỗn hợp của hai đạo Ki Tô và Do Thái, cũng thmột vị thần
duy nhất mà ông gọi là Allah. Giáo điều căn bản tóm tắt trong câu này: Chcó một
đức Chúa duy nhất là Allah và một vị tiên tri của Ngài Mohamed, tức chính
ông.
Tín đồ phải phục tùng ý muốn của Allah, sphục tùng ấy gọi là Islam, cho nên
Hồi giáo có tên là lslam. Khi chết, con người chịu sự phán quyết của Allah.
Giáo Hồi giáo gồm nhiều cuộc đàm thoại của ông do tín đồ chép lại trong
thánh kinh Coran. Kinh này không những giảng vđức tin, mà còn dạy về khoa
học, luật pháp và vệ sinh nữa.
ch cúng tế cũng giản dị như giáo điều. Tín đồ chỉ cần theo bốn điều: mỗi
ngày cầu nguyện m lần; phải tắm rửa trước khi cầu nguyện (ở sa mạc không
nước thì tắm bằng cát); trong đời ít nhất phải hành hương La Mecque một lần;
phải cữ rượu và thịt heo. Điều đặc biệt nhất, trái hẳn với Ki giáo, nhưng rất
giống Do Thái giáo là điều này: người nào chịu chiến đấu vì Allah thì được lên
Thiên đàng.
Đây, ta thử so sánh ít đoạn trong kinh Coran và trong Cựu Ước
Kinh Coran, lời Mohamed:
"Ta sẽ gieo khủng bố vào lòng những kẻ không thừa nhận (tôn giáo ta) vì những
k ấy gán cho Chúa (Allah) những ý xấu mà h không đưa ra được bằng
chứng...".[5]
- "Tnay ta sẽ sống và chết với các ngươi (tức đồ đệ của Mohamed), đời ta là
đời của các ngươi, máu của các người là máu của ta, các ngươi thua ta thua, các
ngươi thắng là ta thắng".
- và "h tụi dị giáo tấn công các ngươi thì các ngươi sẽ tắm trong máu của
chúng".[6]
CỰU UỚC
- "Ngươi phải diệt tất cả các dân tộc Jahvé, Đức Chúa Trời sắp giao cho
ngươi, mắt ngươi đừng đoái thương chúng người đừng phụng scác thần của
chúng".
(Sách Luật lệ ký[7], chương 17, tiết 16)
- khi Jahvé, Đức Chúa Trời của ngươi đã dẫn ngươi cái xứ ngươi sẽ làm
chủ, và đuổi khỏi trước mặt ngươi nhiều dân tộc, tức những dân tộc Hê Tít, GHi
Rê Ga Sít, A Mô Nít, Ca Na An, Phê Sít, Hê Vít và và Giê Bu Sít, hết thảy bảy
dân tộc đông và mạnh hơn ngươi; khi Jahvé, Đức Chúa Trời đã giao phó những
dân tộc đó cho ngươi và ngươi đã đánh bại chúng, thì ngươi phải diệt chúng hết đi,
đừng kết liên với chúng mà cũng đừng thương xót chúng. Ngươi đừng kết sui với
chúng, đừng gả con gái cho con trai chúng, đừng cưới con gái chúng cho con trai
mình, chúng sdụ con trai ngươi lìa bta, mà phụng sự các thần khác, cơn
thịnh nộ của Chúa Trời sẽ bùng lên mà diệt ngươi trong nháy mắt đấy. Trái lại,
ngươi phải đối với bọn chúng như vầy: lật đổ bàn th của chúng đi, đập tan tượng
thần của chúng đi, hạ các ngẫu tượng của chúng xuống, đốt những hình chạm của
chúng cho hết.
"Vì đối với Jahvé, Đức Chúa Trời, thì người là một dân tộc thánh; Ngài đã lựa
ngươi làm một dân tộc thuộc riêng vNgài trong stất cả các dân tộc trên mặt
đất...".
(Sách Luật lệ - Chương 17)
Mohamed rất hiểu m đồng bào của ông. Đời sống cực khổ, phóng khoáng
trong sa mạc, khí hậu những lúc tương phản nhau quá mạnh đã tạo cho họ một
tinh thần chiến đấu, hung hăng, và một quan niệm rất đơn vsự vật. Chỉ
phải và trái, tin và không tin, sùng bái hay không sùng bái. Chtrắng với đen,
không có cái gì m mxam xám.
Cho nên ông phân biệt hai hạng người cho họ nhận định: một hạng là người
Rập thờ Allah, được Allah khải thị, một hạng là bọn không thờ Allah. Bổn phận
của hạng ni thứ nhất là phi thuyết phục hạng thứ nhì cải giáo mà thAllah,
nếu không thì diệt cho hết chứ đừng thương xót. Đồng bào ông vốn chất phác,
thuyết cao xa với hthì k công hiệu, chỉ cần giảng cho họ đạo thường