
Kết thúc khi chưa từng bắt đầu

Có những thói quen đã dần đi vào cuộc sống của mình từ lúc nào không hay,
để đến một lúc nào đó, không có nó, mình cảm thấy thiếu thiếu.
Nó và hắn, hai con người của hai thế giới, hắn không phải là mẫu người nó thích
và chưa bao giờ, dù chỉ là một thoáng thôi, nó nghĩ là nó thích hắn. Chẳng hiểu sao
số phận lại sắp đặt hai đứa ở cùng dưới một mái nhà...
Ngày... tháng... năm...
Chẳng hiểu sao dạo này thằng bé ấy đột xuất quan tâm đến mình thế. Có lúc còn
dám cầm tay mình bày trò bói toán, thấy ấm ấm, nhột nhột. Tự dưng lại nhớ đến
mối tình đầu, cũng cái cảm giác như thế, nhưng hình như ấm hơn thì phải. Tự dưng
để ý, mấy hôm nay thằng bé thôi không chành chọe với mình, thôi không bắt bẻ và
bày trò bắt nạt mình như mọi khi...
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay chẳng biết là ngày gì, đen khủng khiếp. Về nhà, muốn ngả xuống giường
mà ngủ một giấc, nhưng thằng bé chẳng biết ăn phải cái gì mà hát rống lên rộn cả

nhà, cái giọng khàn khàn còn cố. Bực mình một lúc lại thấy buồn cười, chẳng hiểu
sao lại nhớ đến cái bộ dạng thằng bé lúc ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở, đầu tóc rối
bù, còn cái mặt thì méo xẹo. Bật cười, tự dưng thấy vui vui.
Ngày... tháng... năm...
Bỗng dưng có cái thói quen đi đâu về là liếc xéo một cái qua phòng hắn xem đang
làm gì, mà cũng chẳng biết để làm gì. Mấy hôm nay, thằng bé toàn đi vắng, đúng
là cái đồ hư hỏng, suốt ngày chỉ biết chơi bời.
Hôm qua hắn đi chơi bóng về, mồ hôi nhễ nhại, đi qua cái mùi xông lên tận mũi,
không thở nổi. Đúng là đồ con trai! Không ngờ bình thường hắn sạch sẽ thế mà có
lúc lại bốc mùi như con cún con. Mình thích con trai chơi thể thao, người ấy ngày
xưa của mình cũng thế, thích thể thao và chơi bóng rổ rất cừ. Nghĩ lại thấy buồn...
Ngày... tháng... năm...

Hai đứa cãi nhau. Không thể tưởng tượng nổi, chưa bao giờ có ai dám nói với mình
những lời như thế trong khi rõ ràng là hắn sai. Đã sai lại còn cãi cố, cái mặt trơ trơ,
lại còn chẳng thèm xin lỗi một câu, ức muốn phát điên lên được.
Chẳng biết mình có nặng lời quá không nhỉ? Chưa bao giờ cãi nhau với ai mà lại
làm mình bực bội như thế, nặng lời cũng phải thôi, đáng đời cho cái đồ ngang
ngạnh, cố chấp. Đồ xấu xa. Chẳng thèm chơi với hắn nữa...
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay hắn về quê, chẳng hiểu tại sao lại thấy nhớ nhớ...
Sợ. Có những thói quen đã dần đi vào cuộc sống của mình từ lúc nào không hay,
khiến mình cảm thấy nó giống như một phần của cuộc sống. Để đến một lúc nào
đó, không có nó mình cảm thấy túng thiếu.

Chẳng biết có phải nam nữ sống chung một thời gian dài dưới cùng một mái nhà
nên người ta có cái cảm giác đó hay chỉ tại một điều gì khác. Mấy ngày hôm nay,
mọi thứ trở nên tẻ nhạt. Những hình ảnh, vóc dáng, cử chỉ, nụ cười và cả giọng nói
ấy cứ hiện lên trong đầu óc khiến mình chẳng tập trung nổi vào việc gì...
Hình như...
Ngày... tháng... năm...
... Mỗi khi hắn cười để lộ hàm răng đều rắp trông duyên duyên, lúc tháo kính ra
nhìn cặp mắt thật buồn cười, cứ ti hí như mắt một mí vậy. Còn lúc ngủ dậy thì ưỡn
ẹo trông đáng yêu, chẳng khác gì thằng bé đang làm nũng mẹ. Hắn ta là con trai
nhưng sạch sẽ đến kì lạ và điệu đà chẳng khác gì con gái. Đầu óc thì rất thực tế, đôi
lúc lại có vẻ như là một thằng con trai cố chấp và trẻ con. Mình ghét điều đó.
Có thể không nhỉ? Hắn đâu thuộc mẫu người mình thích, hình như mình đang bị
nhầm tưởng. Có lúc nào là vì lâu quá không có người yêu bên cạnh, không nghĩ
đến chuyện yêu đương nên mình bị cuồng... Mà có lẽ như là thế thật!

